Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 571:
Nạp Lan Cẩn Niên th bầu trời tối sầm lại, vẻ mặt thờ ơ thường ngày của thay đổi, lắc nh chóng bay ra khỏi cửa sổ.
Hoàng Thượng: "..."
Làm cái gì vậy?
Hoàng Thượng về phía Ôn Noãn kinh ngạc hỏi: "Tuệ An quận chúa, Thập Thất hoàng đệ "
" ra ngoài xem là nhật thực hay kh!" Ôn Noãn nói xong cũng chạy ra ngoài.
Nhật thực ư?
Hoàng Thượng nhíu mày, kh nhịn được cũng đứng dậy ra ngoài.
Kh nghe Khâm Thiên Giám nói hôm nay nhật thực!
Nhật thực cũng kh là dấu hiệu gì tốt!
Nạp Lan Cẩn Niên ngẩng đầu bầu trời, mặt trời vừa bị một đám mây trắng dày đặc che khuất, cho nên bầu trời đột nhiên tối một chút, nhưng cũng kh tối sầm lại hẳn.
Bởi vì mặt trời bị mây trắng che khuất, cho nên khu vực này tối hơn một chút, cách đó kh xa mặt trời vẫn đang chiếu sáng.
Nạp Lan Cẩn Niên thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Ôn Noãn ra, đứng ở bên cạnh ngẩng đầu lên sắc trời: "Hiện tại đều là tr gà hoá cuốc!"
Nạp Lan Cẩn Niên nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: "Chuyện này kh thể đoán chính xác được, cẩn thận vẫn tốt hơn."
Ôn Noãn kh nói gì, tương lai vẫn thể dự đoán được thời tiết.
Hoàng Thượng ra, liếc hai nắm tay, kh khỏi cảm thán: Tuổi trẻ thật tốt!
Nhưng chẳng qua khi còn trẻ cũng kh giống như Thập Thất hoàng đệ, kh e dè nắm tay với nữ t.ử yêu nha!
Mặc dù nà và nữ t.ử yêu đã đính hôn trước, nhưng họ chưa bao giờ nắm tay nhau như thế này.
Hoàng Thượng ngẩng đầu liếc bầu trời: "Mặt trời bị mây trắng che khuất kh là chuyện bình thường ? Thập Thất hoàng đệ, đệ lại cảm th là ngày nhật thực?"
Nạp Lan Cẩn Niên: "Đó là vì đoán trước. Hoàng , thần đệ cùng Tuệ An quận chúa cáo lui!"
Hoàng Thượng gật đầu: "Được, trở về nghỉ ngơi ! Nhưng mà còn ai bản lĩnh này chứ, còn thể đoán ra được ngày nhật thực! chính xác hay kh?"
Còn lợi hại hơn cả Khâm Thiên Giám!
Một thuật sĩ giỏi như vậy được mời vào Khâm Thiên Giám!
" lẽ là chính xác, là Thánh Nữ đã bị Nam Cương phế ."
Hoàng Thượng vừa nghe là Thánh Nữ Nam Cương, liền rút lui ý nghĩ muốn mời vào Khâm Thiên Giám.
"Các ngươi mau trở về !" Hoàng Thượng vẫy tay.
Cơm đều đã ăn qua, Hoàng Thượng cũng kh giữ lại.
Nạp Lan Cẩn Niên cùng Ôn Noãn hành lễ xong liền rời .
Hoàng Thượng đang muốn trở lại Ngự Thư Phòng phê duyệt tấu chương, ngẩng đầu thoáng qua bầu trời: "Nhật thực ư? Hiện tại đang là ban ngày ban mặt, thể!"
Chỉ là khi vừa dứt lời, đám mây dày đặc bị gió thổi bay, mặt trời lộ ra!
Dường như mặt trời tròn hơn, thực sự nhỏ hơn một góc?
Hoàng Thượng: "!!!!"
Cái miệng của Thập Thất hoàng đệ thật là quạ đen!
Nạp Lan Cẩn Niên theo bản năng lên trời lần nữa, sau đó siết c.h.ặ.t t.a.y Ôn Noãn: "Thật sự là nhật thực! Mau về phủ!"
Ôn Noãn ngẩng đầu thoáng qua, hai nh chóng chạy tới cửa cung.
Cung nữ cùng thái giám ven đường th vậy đều cực kỳ kinh ngạc.
chuyện gì mà Cẩn Vương cùng Tuệ An quận chúa chạy nh như vậy?
-
Bên cạnh một bụi hoa cẩm tú cầu trong phủ đệ nào đó, một bóng nhỏ n đang ngước mặt trời trên bầu trời, gương mặt kh lộng lẫy nhưng chút th tú, trên khuôn mặt đó còn nở một nụ cười quỷ dị!
Tới!
Nàng ta trở lại phòng, nói với đại cung nữ bên cạnh: "Ta muốn Phật đường chép kinh thư, kh ai được qu rầy!"
"Đúng vậy!" Hoàng phi mỗi lần tiến Phật đường chép kinh thư đều kh muốn khác qu rầy, ngay cả Nhị hoàng t.ử cũng kh được.
Nhị hoàng t.ử phi vào Phật đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-571.html.]
Trong Phật đường một bức tượng Phật, nàng ta cũng kh thèm , chỉ xoay một cái chân nến, sau đó tượng Phật liền chuyển động.
Bức tượng Phật từ từ di chuyển ra xa, để lộ một lối vào tối tăm.
Nàng ta kh chút do dự vào.
Ở một góc nào đó ở kinh thành, một bà lão tóc hoa râm ngước mặt trời trên bầu trời, trong cổ họng phát ra tiếng cười "khặc khặc khặc".
Sau đó vào nhà ở.
Lúc này mặt trời còn chưa bị ăn hết, trong phòng tối đen như mực, quỷ dị!
Sau khi bước vào, bà ta phất ống tay áo, chân đèn và ba cây nhang trên bàn tự sáng lên.
Dưới ánh nến yếu ớt, thể th trong phòng kh thứ gì, chỉ một cái bàn, trên đó bày đủ loại đồ vật kỳ dị, bao gồm kiếm gỗ gụ, kiếm tiền đồng, một số lá bùa và một số thứ kh biết tên.
Bà ta ngồi kho chân trên tấm đệm, nhắm mắt lại nh chóng lật ngón tay, tạo ra những động tác quỷ dị.
Chiếc khăn trải trên bàn kh biết bị gió từ đâu ra thổi tung lên.
Một tấm màn che trên đài cũng từ trên bàn bay lên, lơ lửng giữa kh trung chậm rãi xoay chuyển.
Thế Xương hầu phủ
Nam bà bà, Ôn Nhiên, Phong Niệm Trần giờ phút cũng đứng ở trong viện lên mặt trời.
Tiểu Nam cô nương mặt trời trên bầu trời nỉ non nói: "Bà bà, đây là nhật thực mà bà nói đến ?"
Nam bà bà kh trả lời, bà nh chóng về phòng, vừa vừa hỏi: "Tuệ An quận chúa đâu ?"
"Hẳn là còn ở trong hoàng cung." Phong Niệm Trần cùng Ôn Nhiên nh chóng theo Nam bà bà vào nhà.
"Hoặc là đang trên đường trở về." Ôn Nhiên bổ sung thêm.
Nam bà bà nghe vậy: "Hoàng cung? Nếu nàng kh thể trở về trước khi trời tối, tốt nhất nàng nên ở trong cung, hơn nữa tốt nhất là ở bên cạnh Hoàng Thượng."
Hoàng Thượng là con của trời, Nạp Lan Cẩn Niên là đế tinh tương lai của Nạp Lan quốc.
Long khí trên hai đều nặng, hoàng cung là nơi sinh sống của các hoàng đế qua các triều đại, long khí của hoàng đế các triều đại trước đều tụ tập ở đó, đối với nàng mà nói lợi lớn.
Đương nhiên trở về cũng kh là kh được!
Sức sống của Thế Xương hầu phủ mạnh, ều này lợi lớn đối với nàng.
"Ngoài ra, các ngươi hiện tại mang theo con ch.ó Tiểu Bạch ra ngoài, hướng Tây Nam tìm xem!"
Phong Niệm Trần nghe được lời này liền nói: "Ta ngay! Thuận tiện th báo với Thập Thất ở trong cung."
Khi bọn họ th nhật thực chỉ sợ sẽ chạy về phủ ngay.
"Ta cũng ! Ta mang Tiểu Bạch !" Ôn Nhiên lập tức nói.
Phong Niệm Trần nghe vậy lập tức ngăn cản, võ c của tiểu nha đầu này kém xa y thuật của nàng, ngày thường bảo nàng luyện võ cũng kh tích cực.
Hiện tại để nàng mang theo Tiểu Bạch tìm làm pháp, ai biết thể bị bắt hay kh!
"Kh cần, ở lại trong phủ, xem Nam bà bà việc gì cần giúp kh! Ta là được!"
"Nhưng một thể làm hết mọi việc ?!"
"Kh gì gọi là nhưng cả, thể! Tin tưởng ta!"
Phong Niệm Trần nh chóng chạy ra ngoài, thuận tiện ngẩng đầu thoáng qua mặt trời trên đầu, chỗ hổng dường như càng lúc càng lớn!
huýt sáo một tiếng, Tiểu Hắc kh biết từ góc nào bay ra.
Trong miệng nó còn dính dầu, rõ ràng là vừa mới ăn thịt!
Phong Niệm Trần nói với Tiểu Hắc: "Đi nói với chủ nhân của ngươi, nếu kh trở về kịp thì ở bên cạnh Hoàng Thượng. Mau!"
Tiểu Hắc gật đầu vỗ cánh bay .
Phong Niệm Trần cũng đã tìm được Tiểu Bạch, Tiểu Bạch đang ở trong hoa viên phơi nắng ngủ trưa, nó l lại số thịt đã mất của : "Tiểu Bạch, hiện tại chúng ta ra ngoài tiếp tục tìm khăn."
M ngày nay Tiểu Bạch gầy hơn hai mươi cân, nghe Phong Niệm Trần nói còn muốn mang nó ra ngoài, nó sợ!
"Mau, chủ nhân của ngươi nguy hiểm. Giờ phút này, vài xấu đang cầm khăn muốn g.i.ế.c nàng. Th trời lỗ hổng kh, lúc này là thời ểm muốn g.i.ế.c nàng! Chúng ta nh chóng tìm thôi!"
Vốn dĩ Tiểu Bạch kh muốn , đã tìm toàn thành nhưng tìm kh th nha!
Nhưng nó nghe xong lời này liền nh chóng đứng lên, ngẩng đầu thoáng qua mặt trời trên đầu, sâu ngủ đều chạy hết!
Nó liếc Phong Niệm Trần một cái, sau đó nh chóng chạy ra ngoài.
Phong Niệm Trần cũng nh chóng đuổi theo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.