Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 595:

Chương trước Chương sau

Gương mặt đen nhánh của nàng ta đỏ lên.

Cho nên nàng ta đã hiểu lầm ?

Giờ phút này phụ nhân trực tiếp th trên Nạp Lan Cẩn Niên và Ôn Noãn tỏa ra ánh sáng màu vàng kim sáng lấp lánh!

Tựa như Bồ Tát trên bầu trời vậy.

Nàng ta vội vàng kéo hài t.ử quỳ xuống: "Cảm ơn Thập Thất gia, cảm ơn Ôn cô nương, cảm ơn Viên quản sự."

Nạp Lan Cẩn Niên nhàn nhạt nói: "Kh cần như thế."

Viên quản gia cũng vội vàng nói: "Thập Thất gia kh thích m nghi thức xã giao này, các ngươi bận việc !"

Phụ nhân vội vàng kéo hài t.ử tiếp tục khui trân châu.

Ôn Noãn ngồi xổm xuống dưới, trân châu trong m chậu đó, hạt châu lớn nhỏ kh đồng nhất, nhan sắc hồng trắng.

Mặc dù lớn nhỏ kh đồng nhất, nhưng thể th chúng kh bao nhiêu tỳ vết.

Ôn Noãn cũng kh chê bẩn, cầm một viên trân châu lên, cẩn thận thoáng qua: Hình dạng tròn trịa, màu sắc no đủ sáng bóng và đều màu, mặt ngoài bóng loáng kh một chút tỳ vết nào.

Phẩm chất của trân châu này xem như kh tệ lắm!

Ôn Noãn ngẩng đầu về phía Nạp Lan Cẩn Niên: "Chất lượng của những trân châu này kh tệ!"

Viên quản gia lập tức nói: "Nếm thử đã nhiều năm, năm nay sản xuất là tốt nhất, năm kia sản lượng trân châu khai thác được thấp, hơn nữa hình dáng trân châu cũng kém, nhiều tạp chất và tỳ vết! Đám trai này là tiểu nhân hấp thụ kinh nghiệm nuôi dưỡng hơn hai năm mới thành quả như vậy."

Giọng ệu khó giấu được sự kiêu ngạo, đây là sau khi đến đây mới dẫn dắt nhóm này nuôi dưỡng trân châu tốt như vậy!

Chủ tử, thưởng kh?

Sẽ cho trở về chứ!

Ôn Noãn biết chu kỳ sinh trưởng của trai nước ngọt là hai năm, mà trai nước biển thì cần ba năm.

Nhưng phẩm chất của trân châu nước biển thì tốt hơn trân châu nước ngọt.

Ôn Noãn lại cầm một con trai lên, nặng.

Nạp Lan Cẩn Niên thoáng qua Viên quản gia chút đắc ý kia một cái, nhẹ tênh nói một câu: " Viên quản gia thiên phú nuôi dưỡng trân châu trai! Tiếp tục xử lý !"

Viên quản gia: "..."

Chủ t.ử -

Kh thể bắt nạt như vậy!

Ông muốn trở về hầu hạ bên chủ tử!

Ôn Noãn dáng vẻ muốn khóc của Viên quản gia, cúi đầu cười trộm.

Nàng bu trân châu trai trong tay xuống: "Ta rửa tay."

Ôn Noãn đến bên hồ nước, trực tiếp nhúng bàn tay vào bên trong.

Nạp Lan Cẩn Niên đứng ở phía sau nàng, để phòng nàng rơi vào trong nước.

Viên quản gia th vậy, vô cùng thức thời nói: "Tuệ An quận chúa, nước trong hồ này bẩn, tiểu nhân múc một chậu nước mang đến cho ngài."

"Kh , rửa sạch bùn dính trên tay trước. Viên quản gia cũng biết mà, từ nhỏ đã lớn lên ở trong thôn, còn từng xuống s bắt cá đ! Đợi lát nữa lại rửa một lần là được."

Thật ra mục đích chủ yếu của Ôn Noãn kh là rửa tay, mà là dùng mây tía dưỡng trai trong hồ nước này.

Sau khi dùng mây tía dưỡng trai này, ngày mai số trai được vớt lên chắc là cũng sẽ khai thác ra trân châu chất lượng tốt hơn, nói kh chừng còn thể lớn hơn kh ít.

Ôn Noãn ngâm tay vào trong nước, xoa từng ngón tay một, rửa sạch bùn dính trên đó.

Nàng rửa chút chậm, là đang đợi mây tía hoàn toàn bao trùm toàn bộ hồ nước.

Viên quản gia vẫn múc một chậu nước lại đây.

Chỉ là Ôn Noãn vẫn chưa rửa xong.

Ông ở bên cạnh đợi một hồi, động tác rửa tay thật chậm chạp của Ôn Noãn, mặc dù cảnh đẹp ý vui, nhưng mà...

Tuệ An quận chúa là muốn xoa rớt một lớp da trên tay xuống hay ?

Ông nghi ngờ nàng là mượn cơ hội này để chơi nước!

Nạp Lan Cẩn Niên đứng ở phía sau Ôn Noãn, dưới cơ thể cao lớn là một cái bóng, vừa lúc che khuất ánh nắng mặt trời chiếu rọi lên Ôn Noãn.

lẳng lặng Ôn Noãn rửa tay, cũng kh thúc giục.

Dường như dù nàng rửa đến thiên hoang địa lão, vẫn như cũ đứng ở phía sau làm bạn với nàng.

Một lúc lâu sau mới rửa xong, Ôn Noãn l tay ra khỏi làn nước: "Được !"

Nàng chuẩn bị đứng lên.

Nạp Lan Cẩn Niên vội vàng duỗi tay đỡ nàng.

Ngồi xổm lâu như vậy, kh biết chân của nha đầu này bị tê mỏi hay kh.

Viên quản gia: Thật là quá vất vả, quá vất vả, cuối cùng Tuệ An quận chúa cũng chơi nước xong !

Ông vội vàng tiến lên: "Tuệ An quận chúa lại dùng nước này rửa một chút !"

Ôn Noãn cũng kh từ chối, bỏ tay vào trong bồn rửa tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-595.html.]

Nàng quay đầu nói với Nạp Lan Cẩn Niên: "Chúng ta cũng chèo một chiếc thuyền ra ngoài vớt trai ? Ta muốn bắt một chút trai trở về nuôi."

Khóe miệng Viên quản gia giật giật: Muốn chèo thuyền chơi thì cứ việc nói thẳng .

Viên quản gia đã xác định Ôn Noãn chính là ham chơi!

Chỉ là: "Tuệ An quận chúa, bắt số trai này về kh biết thể..."

M chữ "nuôi sống hay kh" này còn chưa kịp nói ra, đã nhận được ánh mắt t.ử vong của nào đó trừng lại đây!

Viên quản gia lập tức ngậm miệng!

"Đi chuẩn bị ." Nạp Lan Cẩn Niên lạnh lùng nói.

"Vâng! Tiểu nhân lập tức chuẩn bị thuyền!"

"Đi thôi!" Ôn Noãn nhấc chân bước , nhưng mà nàng vừa nhấc chân lên thì lập tức phát hiện bàn chân giống như bị mười vạn con kiến đang c.ắ.n vậy.

Ôi, hồ nước này chút lớn, hơn nữa cải tiến trai và cải tiến thực vật là kh giống nhau, dù trai cũng là động vật, hao phí khá nhiều mây tía.

Cho nên ngồi hơi lâu, chân đã tê rần!

"Chân tê rần?" Nạp Lan Cẩn Niên lập tức phát hiện ra sự khác thường của nàng.

"Ừm. Chờ một lát là được!"

Nạp Lan Cẩn Niên lại trực tiếp chặn ngang bế Ôn Noãn lên.

Đi về hướng Viên quản gia rời .

Ôn Noãn: "..."

Khuôn mặt nhỏ đỏ lên: "Ta đứng một lát là kh việc gì. Mọi đang kìa!"

" thì ."

Những phụ nhân khui trân châu ở cách đó kh xa th cảnh tượng này thì đều há to miệng!

Nhưng mà bọn họ đều nghe Thập Thất gia hỏi cô nương kia chân đã tê rần hay kh.

Kh nghĩ Thập Thất gia tr giống một lạnh nhạt mà lại săn sóc như vậy!

Vừa còn đứng ở bên cô nương kia, che nắng cho nàng lâu.

Thật tốt!

Gả cho nam nhân như vậy chắc c sẽ hạnh phúc !

Chỉ cần là nữ nhân, cho dù là tuổi gì cũng đều khát vọng sự yêu thương và quan tâm của nam nhân nhà .

Tiểu cô nương nói chuyện với Ôn Noãn lúc vừa tò mò nói: "Mẹ ơi, vì c t.ử kia lại bế tỷ tỷ xinh đẹp ?"

Phụ nhân cười nói: "Bởi vì chân của tỷ tỷ xinh đẹp kia bị tê mỏi, lo sợ nàng sẽ rơi vào trong nước!"

"Ồ, ca ca xinh đẹp kia đối xử với tỷ tỷ xinh đẹp thật tốt! Mẹ ơi, chân mẹ bị tê rần, vì cha kh bế mẹ?"

Phụ nhân: "..."

"Mẫu thân khá nặng, cha con bế kh nổi."

Cha đứa bé da mặt mỏng, thể làm ra hành động như vậy trước mặt mọi .

Nhưng trong lén lút cũng đối xử tốt với !

đã thỏa mãn !

Cũng kh biết tiểu nữ hài nghĩ đến cái gì, cô bé quyết định lần sau khi mẹ làm cỏ ở đất trồng rau, ngồi xổm xuống làm chân bị tê, cô bé sẽ gọi cha tới đất trồng rau ôm mẹ về nhà!

nhiều lần cô bé đều th mẹ bởi vì chân tê mà té ngã, còn đè c.h.ế.t m cọng rau đ!

Rau x kh lớn lên, lẽ mẹ sẽ đau lòng!

Chờ đến khi Nạp Lan Cẩn Niên ra xa m mét, Ôn Noãn mới nói: "Được , đặt xuống ! Kh còn tê !"

Nạp Lan Cẩn Niên đặt Ôn Noãn xuống.

Lúc này Viên quản gia đã chuẩn bị thuyền nhỏ xong.

Ông đã lên thuyền trước, đứng ở bờ bên kia nói với hai : "Chủ tử, Tuệ An quận chúa, thể lên thuyền ."

Nạp Lan Cẩn Niên nghe vậy liền đỡ Ôn Noãn lên thuyền.

Sau khi hai lên thuyền, Viên quản gia đang chuẩn bị cầm l mái chèo muốn chèo thuyền.

Ôn Noãn nói: "Viên quản gia, để ta làm là được."

Lâu nàng chưa chèo thuyền!

Viên quản gia: "..."

Xem ! Xem !

Tuệ An quận chúa thật sự quá ham chơi!

Nạp Lan Cẩn Niên liếc mắt Viên quản gia một cái: "Chỗ này kh cần ngươi."

Viên quản gia: "Vâng!"

Tuy rằng chút lo lắng Tuệ An quận chúa sẽ chèo lật thuyền, hại chủ t.ử rơi vào trong nước.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...