Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 598:
trong phòng lúc này cũng nghe th trong sân động tĩnh, một nam nhân trung niên ra, th Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên thì giật .
Bị doạ bởi vì khí chất trên bọn họ.
Đằng sau nam nhân là một bé, gầy, chỉ khoảng ba bốn tuổi, khẽ thò đầu ra, đ.á.n.h giá Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên.
Đôi mắt to và sáng, kh sự sợ hãi, chỉ sự tò mò.
"Đại , hai vị này là?" Nam nhân về phía nữ nhi của .
"Cha, đây là chủ nhân của hồ nước kia, con mời bọn họ tới nhà của chúng ta ăn cơm!"
Phùng T.ử Đồng quay đầu lại nói với Ôn Noãn cùng Nạp Lan Cẩn Niên: "Tỷ tỷ, ca ca xinh đẹp, đây là cha của ta, cha ta là Phùng Đại Xuân, còn đây là đệ đệ của ta! Lâm Lâm, chào hỏi !"
bé tên Phùng T.ử Lâm lúc này đứng dậy, học theo tỷ tỷ hô một tiếng: "Tỷ tỷ, ca ca xinh đẹp!"
Nam nhân theo bản năng chà tay vào ống quần: "Thì ra hai vị là chủ nhân của hồ nước, mời hai vị vào nhà ngồi, bên ngoài trời nắng to!"
Ôn Noãn cười nói: "Phùng đại thúc, mạo tới chơi, qu rầy! Mong rằng ngài đừng trách móc."
"Kh qu rầy, kh qu rầy, mau mời vào!" Phùng Đại Xuân lập tức nói.
Ôn Noãn cùng Nạp Lan Cẩn Niên cùng nhau vào.
Trong phòng chút lộn xộn, là bởi vì trên mặt đất bày biện một đống sọt tre, còn nửa cái khay mới đan được một nửa.
Bên cạnh còn đặt vài cái giỏ tre, giỏ rau, cái ky, đã được đan xong, hẳn là thành quả lao động sáng hôm nay của nam nhân này,
Sau khi vào nhà, vội dọn dẹp m thứ này, vừa dọn dẹp vừa nói: "Thật xin lỗi, bên ngoài trời quá nắng nên hôm nay liền ở trong phòng làm những thứ này!"
Ôn Noãn cười nói: "Kh ."
"Hai vị ngồi trước , ta thu thập m thứ này lại một chút." Nam nhân chỉ vào chiếc ghế dài bằng tre.
Gia cụ trong phòng đều được làm từ cây trúc, bên trên kh dính một hạt bụi, Ôn Noãn lập tức liền nghĩ tới tình cảnh khi nàng vừa mới xuyên qua.
Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên ngồi xuống.
Phùng Đại Xuân nh chóng nhặt m thứ đồ làm bằng trúc bỏ vào trong phòng.
Sau đó lại ôm đống sọt tre dài trên mặt đất ra ngoài phòng, xấu hổ nói: "Hai vị ngồi , đặt m thứ này ra bên ngoài:"
Ôn Noãn gật đầu: "Thúc cứ làm !"
Phùng T.ử Đồng bưng hai chén nước đặt ở trước mặt họ: "Ca ca, tỷ tỷ xinh đẹp uống nước!"
"Được!" Ôn Noãn cười nói.
Ôn Noãn bưng bát nước to lên, hớp vài ngụm nhẹ nhàng đặt xuống.
Nạp Lan Cẩn Niên cũng bưng chén lên uống hai ngụm.
Nàng thoáng qua Nạp Lan Cẩn Niên: " cảm th quen kh?"
Nạp Lan Cẩn Niên gật đầu.
Chẳng qua ngày đó nha đầu này chằm chằm vào , làm uống hết cả một bát nước to!
Bụng đều bị chứa đầy.
Lúc này Viên quản gia cũng mang theo một túi bột mì khoảng 30 cân, một cái giỏ tre bên trong đặt một ít thịt cá, hai miếng vải b và một phong bạc lại đây.
Ông đặt đồ vật xuống.
Nạp Lan Cẩn Niên một cái: "Chỗ này kh cần ngươi nữa".
Viên quản gia: "Vâng".
Viên quản gia ủ rũ cụp đuôi rời .
Một lát sau, phụ nhân mang theo một rổ đồ vật trở lại, trong tay bà còn mang theo một con gà mái.
Phùng T.ử Đồng nói: "Ca ca, tỷ tỷ xinh đẹp, hai ngồi chơi, ta giúp mẹ nấu cơm! Đệ đệ, đệ tiếp đón khách một chút nhé!"
Nói xong nàng lập tức chạy ra ngoài.
Phùng T.ử Lâm: "..."
bé bốn tuổi ngơ ngác, tiếp đón?
Tiếp đón như thế nào?
đột nhiên nghĩ đến cái gì, lập tức chạy vào nhà l ra hai viên kẹo, đưa cho Ôn Noãn cùng Nạp Lan Cẩn Niên: "Tỷ tỷ, ca ca, ăn!"
Nạp Lan Cẩn Niên: "!!!"
Lại là kẹo?
cảnh giác liếc Ôn Noãn một cái: kh muốn ăn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-598.html.]
Ôn Noãn thiếu chút nữa bật cười, nàng cười nói với Phùng T.ử Lâm: "Vừa tỷ tỷ của đệ đã mời tỷ tỷ và ca ca ăn , chúng ta kh ăn, để lại cho T.ử Lâm ăn! Kẹo này là T.ử Lâm uống t.h.u.ố.c đắng xong sẽ ăn ?"
"Vâng. Thuốc đắng, Lâm Lâm kh muốn uống!"
"Vậy để tỷ tỷ xem đệ bị bệnh gì nhé, tỷ tỷ biết y thuật nha, chữa khỏi bệnh thì sẽ kh cần uống t.h.u.ố.c đắng nữa."
"Được nha ! Được nha! Đệ kh muốn uống thuốc!" Phùng T.ử Lâm vui vẻ nói.
"Vậy đệ đặt tay lên bàn ."
Phùng T.ử Lâm lập tức đặt tay ở trên bàn.
Từ nhỏ đến lớn đã gặp đại phu nhiều, biết đại phu đều xem mạch.
Ôn Noãn xem mạch cho bé, một lát sau liền rút tay lại.
Bệnh tim bẩm sinh, khá phiền toái!
Nhưng đối với Ôn Noãn mà nói, chính là việc dùng mây tía nhiều thêm vài lần mà thôi.
"Tỷ tỷ xinh đẹp, bệnh của đệ thể chữa khỏi kh?"
Ôn Noãn gật đầu, cười nói: "Đương nhiên thể trị! Trong nhà gi bút kh?"
Phùng T.ử Đồng: "! Tỷ tỷ xinh đẹp, để đệ mượn!"
Phùng Đại Xuân cùng Phùng T.ử Đồng lúc này vừa lúc đến, hai đều bị thím Phùng đuổi vào nhà tiếp khách, một bà thể chuẩn bị bữa ăn.
Cũng kh thể làm chậm trễ khách!
Hai th Ôn Noãn xem mạch cho Phùng T.ử Lâm, hơn nữa nghe th được lời nói của nàng.
Trong lòng Phùng Đại Xuân chút hoài nghi, cô nương còn trẻ tuổi, thật sự là đại phu ?
Nhưng mà ôn lại nghĩ đến trại nuôi trân châu kia, nghe nói chủ nhân của trại chăn nuôi trân châu chính là quan lớn ở trong thành, là hoàng thân quốc thích gì đó!
Lại th khí chất trên bọn họ, vừa th liền biết lợi hại.
lẽ họ thật sự thể chữa khỏi bệnh cho Lâm Lâm thì ?!
Nghĩ như vậy, trong lòng chút kích động!
Phùng Đại Xuân vào trong phòng, đè nén kích động trong lòng hỏi: "Cô nương, cô thật sự thể trị được bệnh của Tiểu Lâm ?"
Nhưng mà cha thôn trưởng nói bệnh này mang ra từ trong bụng mẹ, kh thể trị hết mà chỉ thể cẩn thận chăm sóc.
Ông cũng đã mang nhi t.ử tới y quán ở kinh thành xem qua, đại phu ở đó cũng nói kh trị hết!
Chỉ thể uống thuốc, chăm sóc cẩn thận, đừng để bị kích thích, kích động!
Ôn Noãn gật đầu: "Bệnh tim bẩm sinh, chính là bệnh tim mang từ trong bụng mẹ ra ngoài, thể trị tốt, Lâm Lâm còn nhỏ, nên trị dễ dàng hơn. Nhưng phối hợp với châm cứu. Uống t.h.u.ố.c cộng thêm việc châm cứu, khoảng nửa tháng là thể tốt."
Đứa trẻ 4 tuổi còn đang phát triển thể chất, năng lực trưởng thành mạnh mẽ, phối hợp mây tía và t.h.u.ố.c dưỡng, khoảng nửa tháng là đủ !
Thực sự biết con trai bị bệnh tim từ trong bụng mẹ?!
Y thuật của cô nương này lợi hại!
Bất kể như thế nào, từ đáy lòng kh muốn tin tưởng nhi t.ử của kh thể chữa khỏi!
Nhiều năm như vậy, cho dù vô số nói thì cũng kh bu tay!
Ông luôn nghĩ, nếu như đại phu lợi hại hơn thể trị tốt thì ?
Hiện tại cuối cùng cũng đã tìm được !
Ông vội quỳ xuống: "Cảm ơn cô nương, một nhà chúng ta nhất định sẽ kh quên đại ân đại đức của cô! Cho dù chúng ta làm trâu làm ngựa đều báo đáp cô nương!"
Phùng T.ử Lâm th cha quỳ xuống thì cô bé cũng nh quỳ xuống.
Ôn Noãn vội nói: "Kh được, Phùng đại thúc, ngươi đứng lên trước , nếu như ngươi muốn báo đáp ta, thể giúp ta một việc là được, kh cần làm trâu làm ngựa!"
Phùng Đại Xuân nh chóng đứng lên: "Cô nương mời nói, chỉ cần kh g.i.ế.c phóng hỏa, những việc trái với pháp luật, Phùng Đại Xuân nhất định sẽ kh từ chối!"
Ôn Noãn: "Thật ra cũng kh là chuyện gì lớn, chính là th đại thúc đan giỏ tre khá tốt.
một nhà tửu lầu cần nhiều rổ, mâm đựng trái cây, những thứ đồ linh tinh làm từ trúc, cho nên muốn nhờ thúc dùng cây trúc cùng dây mây bện giúp ta một số đồ vật. Ta sẽ vẽ bộ dáng cho thúc, thúc làm theo là được."
Hiện tại tửu lầu đã được xây xong, chờ làm đường xong là Ôn Noãn sẽ khai trương.
Tuy rằng ngoại thành vẫn chưa xây dựng thêm, nhưng nàng mở chính là dưỡng sinh lâu, chẳng sợ ở ngoài thành, đồ ăn dưỡng sinh vừa ra, chỉ sợ mọi sẽ suốt đêm chạy mua!
Dù đồ ăn dưỡng sinh từ trước đến nay đều cung ứng hạn.
Mà những đã ăn qua đều hận kh thể ăn mỗi ngày!
Dù những càng giàu phú quý, họ càng khát vọng với việc khỏe mạnh, sống trường thọ.
Phùng Đại Xuân nghe vậy lập tức nói: "Đây chỉ là việc nhỏ, cô nương yên tâm, chỉ cần cô thể vẽ ra thì đều thể làm ra cho cô! Cô muốn bao nhiêu liền làm b nhiêu. Chỉ cần cô nương cần, sẽ làm miễn phí cả đời cho cô nương!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.