Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 602:

Chương trước Chương sau

Vợ Đại Xuân nhận l xâu tiền, nhưng trong lòng lại cảm th kh thoải mái nhỉ?

Bị bà ta nói như vậy, bà cảm giác chính chỉ nhận tiền chứ kh nhận , dùng đôi mắt d lợi với cùng thôn, giống như kh một chút tình nào vậy.

kh khỏi lên tiếng giải thích: "Ta thu nhiều tiền của ngươi hơn là vì trong nồi thịt gà còn nấm và những thứ khác! Hơn nữa ta thật sự định đưa cho vợ thôn trưởng một trăm văn tiền gà."

"Đúng , đúng , ta biết ngươi sẽ đưa cho vợ thôn trưởng một trăm văn tiền gà, nhưng vợ thôn trưởng sẽ nhận ? Nếu như kh , ngươi thể mỗi lần đều đến nhà bà mua đồ vật ? Thôi được , cùng ở một thôn, ta cũng kh so đo với ngươi! Đúng , Hổ T.ử nhà ta vẫn còn nhỏ, chỉ mới bốn năm tuổi, cái gì cũng kh biết, nhổ nước miếng vào nồi thịt gà nhà ngươi thật sự là nó kh đúng! Nhà các ngươi hiện tại còn muốn đón khách nữa! Bây giờ kh đồ ăn kh? Tới, tới, nhà ta ăn! Coi như là ta nhận lỗi!"

Nói xong, vợ Đại Ngưu lại nói với Ôn Noãn cùng Nạp Lan Cẩn Niên: "Hai vị quý nhân, thật sự xin lỗi vì đứa nhỏ quá thất lễ! Là do ta kh dạy bảo tốt! Về sau nhất định sẽ dạy dỗ cẩn thận! Làm hại hai vị kh kịp thời ăn cơm, thật sự xin lỗi! Vì bồi tội, ta mời hai vị đến nhà ta ăn! Ta đã nấu xong hết cả ! Vừa lúc hôm nay Đại Ngưu nhà ta Túy Hương Lâu ở trấn trên mua một con vịt nướng cùng thịt heo kho tàu trở về! Đi thôi! Đại Xuân, vợ Đại Xuân, các ngươi cũng cùng ! Đều đến nhà ta ăn cơm!"

Vợ Đại Ngưu ra vẻ như hào phóng nói!

Hừ, bà ta hào phóng như vậy, đối lập với nhau kh rộng lượng, mà là nhà Đại Xuân bủn xỉn lại tham lam, ích kỷ lại thích so đo ?

Quý nhân còn thể trúng nhà Đại Xuân mới là lạ!

Đại Xuân đỏ bừng mặt, nếu như còn kh hiểu rõ ý của vợ Đại Ngưu thì xem như sống quá uổng phí!

Thím Phùng cũng hiểu rõ, bà thoáng qua Ôn Noãn một cái, trong lòng chút bất an.

Phùng T.ử Đồng tức giận, cô bé kh khỏi nói: "Rõ ràng ngươi được lợi từ nhà ta, cha mẹ của ta bán rẻ cho ngươi, ngươi lại nói giống như nhà ta được lợi từ nhà ngươi, kh so đo với chúng ta! Giả vờ hào phóng cái gì chứ, ngày thường ngươi chiếm rừng trúc của nhà ta, đoạt hồ cá, nhà ai khách cũng kêu Hổ T.ử cọ cơm, ngươi đã làm những việc này nhiều lần!"

Phùng T.ử Đồng quay đầu lại nói với Ôn Noãn: "Tỷ tỷ xinh đẹp, tỷ đừng tin bà ta!"

Vợ Đại Ngưu nghe Phùng T.ử Đồng nói như vậy thì thầm mắng trong lòng, nhưng ngoài mặt lại vội giải thích:

"Ai u, ta đâu chiếm tiện nghi của nhà ngươi, con gà này là ta nghe vợ thôn trưởng nói bán cho mẹ ngươi 50 văn, ta là thành thật, một là một! Ai nha, thôi được , thôi, ta cũng kh so đo với đứa nhỏ như ngươi! Coi như là đại nương ta được lợi từ nhà các ngươi, đại nương xin lỗi các ngươi, tới, đều nhà ta ăn cơm! Đi, cùng nhau, cùng nhau qua ! Cả cô nương xinh đẹp như tiên này, vị này"

Khi vợ Đại Ngưu gương mặt lạnh lùng của Nạp Lan Cẩn Niên, bà ta sợ tới mức quên câu nói tiếp theo, dừng lại một chút mới nh chóng thu hồi tầm mắt: "Hai vị khách quý, đều đến nhà ta ăn cơm , xem như là con ta làm hỏng hứng thú của các vị, ta bồi tội! Thức ăn ở nhà Đại Xuân đều bị đứa nhỏ làm bẩn thật sự xin lỗi! Các ngươi cho ta một cơ hội bồi tội được kh!"

Ôn Noãn lạnh nhạt nói: "Vị đại nương này, kh cần, chúng ta ở đây ăn là được. Thím Phùng, thím đưa nồi thịt gà kia cho vị đại thẩm này ! Một trăm văn tuy rằng các ngươi thiệt thòi, nhưng ta biết các ngươi xem ở tình cảm cùng thôn, coi như nửa đưa nửa bán !"

Sắc mặt vợ Đại Ngưu cứng đờ.

"Ta ngay!" Trong lòng thím Phùng thả lỏng, lập tức xoay chạy vào nhà l nồi thịt gà kia mang ra.

Phùng T.ử Đồng lúc này mở miệng nói: "Hổ Tử, vừa ở trong phòng ngươi nhặt bạc của vị ca ca xinh đẹp này, ngươi còn kh nh l ra!"

Hổ T.ử trốn ra sau lưng vợ Đại Ngưu, lè lưỡi nói với Phùng T.ử Đồng: "Lêu lêu lêu, mẹ ta nói, nhặt được bảo vật ở trên mặt đất thì hỏi trời mà l!"

Nhặt bạc của quý nhân ư? Vợ Đại Ngưu nghe vậy hoảng sợ, bà ta nh chóng kéo con trai đang trốn ở sau lưng ra tới: " con nhặt được bạc của khác mà kh biết trả lại? Mẹ nói những lời này khi nào! Đại ca của con kh đã dạy con kh được nhặt của rơi ? Mau trả bạc lại cho khác!"

Vợ Đại Ngưu lo lắng con trai khóc nháo, dán miệng vào tai Hổ T.ử nói một câu, sau đó bà ta móc một thỏi bạc từ trong lòng n.g.ự.c Hổ T.ử ra, vừa th thế mà lại là năm lượng, trong lòng bà ta chút kh tha.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-602.html.]

Bà ta siết chặt tay, sau đó mỉm cười đưa cho Ôn Noãn.

Ôn Noãn th tất cả những biểu cảm nhỏ trên mặt bà ta, nàng mỉm cười nhận l.

Thím Phùng bưng một nồi thịt gà ra: "Đây, vợ Đại Ngưu, ngươi l nồi thịt gà này về !"

Vợ Đại Ngưu kh nhận, bà ta nghĩ đến những lời Ôn Noãn nói vừa , bà ta cho rằng Ôn Noãn kh tin , kh khỏi nói: " thể cô nương đã hiểu lầm ta! Thím Phùng, ngươi nói một chút , vợ thôn trưởng đã bán con gà này cho ngươi với giá 50 kh? Ta kh nói dối nha! Ta cũng kh như vậy! Việc này kh chỉ là vì Đại Xuân bảo ta bồi thường một trăm văn nên ta mới kh vui ? Cô nương, ngươi tin ta, con gà kia thật sự chỉ 50 văn, ta là thật tình muốn nhận lỗi! Nhà ta kh vô lễ như vậy!"

Ôn Noãn cười nói: "Vợ thôn trưởng bán cho thím Phùng con gà này với giá 50 văn, nhưng đó là gà còn sống!

Nhi t.ử của ngươi làm bẩn một nồi gà đã được nấu chín, đầy đủ các nguyên liệu.

Lao động được tính theo giờ, trước khi nồi gà được bưng lên bàn. Nấu nướng mất ít nhất ba mươi phút đúng kh?

Thím Phùng làm việc ở trại trân châu tiền c là một trăm văn một ngày, một ngày làm việc bốn giờ, tiền c hơn nửa giờ là hai mươi văn!

Sau đó nấm giá mười lăm văn, củi gạo mắm muối giá năm văn, nồi ngói kia giá 30 văn, tổng cộng những thứ này cũng 50 văn!

50 văn cộng thêm 20 văn lại thêm 50 văn, tổng cộng là 120 văn, cho nên vị đại thẩm này, nếu như ngươi tâm bồi tội, hẳn là trả 120 văn mới đúng! Phùng đại thúc chỉ thu ngươi một trăm văn là đã nể mặt tình cảm cùng thôn !

Hơn nữa bà còn đưa cả tình cảm của vợ thôn trưởng cho ngươi! Ta nghĩ, ngươi sẽ kh kh biết một con gà béo như vậy cầm trong thành bán cũng đã giá ít nhất 150 văn chứ?!

Cho nên, nồi gà này thật ra đáng giá 220 văn, ngươi chỉ đền 100 văn đã được lời hay kh? Đại nương, ngươi nói ta tính đúng hay kh?"

Vợ Đại Ngưu bị Ôn Noãn nói cái này 50 văn, cái kia hai mươi văn, tính đến đầu đều choáng váng!

Bà ta đỏ bừng cả mặt, kh ngờ Ôn Noãn lại nói như vậy.

Bà ta nghĩ đến cái gì đó, sau đó nh chóng nhận sai: "Cô nương nói đúng, là do ta sai , ta cho rằng tốn chút sức lực này kh cần bạc, vậy thì kh tiền.

Ta sai! Ta cần xin lỗi cả nhà Đại Xuân! 220 văn kh! Ta hiện tại sẽ đưa thêm 120 văn!"

Vì để nhi t.ử thể làm thừa tướng, bà ta thật sự liều mạng!

Cơ hội thể kết bạn với quyền quý kh nhiều lắm!

Vợ Đại Ngưu lại móc ra 120 văn đưa cho vợ Đại Xuân, nhưng th đang bưng một nồi c gà, kh tay trống nên đưa cho Đại Xuân.

Đại Xuân lắc đầu, vừa định nói kh cần.

Phùng T.ử Đồng đã nhận l: "Như vậy là đã th toán xong!"

Vợ Đại Ngưu cười nói: "Cô nương, may mắn ngươi ở đây, nếu kh ta thật sự là thất lễ, còn tưởng rằng chính đưa một trăm văn là đã giúp đỡ nhà Đại Xuân! Thật sự xin lỗi! Ngươi xem, nhi t.ử ta lại làm hỏng hứng thú của cô nương, lại cầm bạc của các ngươi, làm phiền các ngươi! Thật sự xin lỗi, ta mời các ngươi ăn cơm bồi tội!"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...