Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 688:
"Ừm." Ôn Noãn nhận l, còn xem một cách nghiêm túc.
Mùa thu, bầu trời cao và mây nhẹ, kh khí trong lành nên cảnh vật cũng tươi sáng, là ngày thích hợp để thể ngắm về phía xa!
Lan Đình các này thật sự được xây dựng tốt, chỉ cần đứng ở Lan Đình các cầm kính viễn vọng Tây Dương là thể khiến quân địch đang ý đồ bao vây kinh thành kh chỗ nào ẩn trốn.
Khó trách Thái Thượng Hoàng đã chỉ định nơi này là đế đô!
Chỉ cần con cháu đời sau kh quá vô dụng, thì Nạp Lan quốc sẽ khó bị ta đ.á.n.h vào!
Tất nhiên thời đại phát triển, nhân loại đang kh ngừng tiến bộ, lời này là dựa vào trình độ quân sự hiện tại mà nói.
Chỉ ều tác dụng của kính viễn vọng này kh lớn.
Ôn Noãn một lát cũng kh dùng nữa.
Kh bằng trực tiếp bằng mắt.
"Đ Hán Dương quan, Nam Kiều Phong quan, Tây Định An quan, Bắc Bình Hồ quan! Phân biệt theo bốn hướng cố thủ kinh thành, thì Nạp Lan quốc vững như thái sơn!"
Nạp Lan Cẩn Niên gật đầu: "Nạp Lan quốc so ra vẫn kh rộng lớn bằng Bắc Minh quốc, cũng kh nhiều sản vật phong phú, nhưng nó một chỗ lợi, chính là dễ bảo vệ và khó tấn c! Cũng chính vì như vậy, Nạp Lan quốc mới dần phát triển trở thành đại cường quốc thứ hai. Bốn quốc gia luôn đối với Nạp Lan quốc chúng ta như hổ rình mồi! Mặc dù Nạp Lan quốc từng suy tàn một thời gian trong m thập kỉ qua, nhưng cũng kh đến mức rơi vào hoàn cảnh mất nước. Trước kia sẽ kh, hiện tại càng kh!"
Nếu bốn quốc gia kh đến xâm phạm thì kh , nhưng nếu bọn họ vẫn luôn kh an phận như trước, thì cũng kh ngại dùng cả đời này để giẫm nát bọn họ!
Ôn Noãn gật đầu, hai còn nói chuyện với nhau trong chốc lát, nhưng trên núi gió quá lớn nên kh thể ở lại lâu vì vậy chỉ đứng một lúc cũng xuống núi.
Xuống núi cũng kh cần phài đường cũ.
Trên Lan Đình các một đường trượt, thể khiến cho những binh lính trấn thủ nơi này nh chóng trượt xuống núi.
Nạp Lan Cẩn Niên dẫn Ôn Noãn vào lối đường trượt: "Chúng ta trượt xuống?"
Ôn Noãn gật đầu kh ngừng.
Nàng kh ngờ bọn họ thế mà còn thể nghĩ ra cách để xuống núi như vậy.
Cái này cũng quá tiện lợi và kích thích !
Nạp Lan Cẩn Niên ngồi trên lối vào đường trượt trước, vươn tay nói với Ôn Noãn: "Đến đây."
Các binh lính trấn thủ đều nhịn kh được liếc mắt vào.
Cẩn vương cùng Tuệ An quận chúa là muốn cùng nhau trượt xuống ?
Chuyện này nguy hiểm quá kh?
Đường trượt hẹp, chỉ thể chứa đủ một nam t.ử trưởng thành ngồi xuống.
Hơn nữa đường trượt còn uốn lượn qu co, dốc ngược vô cùng, cũng cực kì nguy hiểm, kh ngờ hai lại muốn cùng trượt xuống sườn núi.
Kh gan lớn thì kh ai dám thử!
Bọn họ mỗi lần trượt xuống thì đầu tim còn phát run!
Cẩn vương thế mà còn muốn mang theo Tuệ An quận chúa cùng nhau trượt xuống?
Dương Hành Minh nhịn kh được tiến lên nói: "Cẩn vương, chỉ sợ ều này sẽ kh an toàn."
Nếu Cẩn vương một tất nhiên sẽ kh ngăn lại.
Nhưng mà lần này lại mang theo một , nguy hiểm!
Lỡ như Cẩn vương xảy ra chuyện gì thì sẽ bị trách phạt!'
Nạp Lan Cẩn Niên vẫy tay: "Kh . Tính mạng của nàng còn quan trọng hơn mạng của bổn vương!"
Dương Hành Minh: "..."
Ông về phía Tuệ An quận chúa: "Tuệ An quận chúa, đường trượt này dốc, cũng kh thích hợp để cho hai cùng nhau trượt xuống. Hơn nữa những chưa từng trượt sẽ dễ bị dọa cho sợ, thậm chí thể trực tiếp rơi xuống vách núi."
Ôn Noãn: "Vậy ta tự trượt xuống. Thập Thất ca, trước !"
Dương Hành Minh: "..."
Tuệ An quận chúa nghe kh ra ám hiệu của ?
Ông đang nhắc nhở nàng khe trượt này nguy hiểm, ai kh biết sẽ dễ bị rơi xuống vách núi đó!
Nàng kh sợ hay ?
Một nữ hài tử, chơi trò kích thích như vậy làm gì?
Về nhà thêu thùa kh tốt hơn à?
Nạp Lan Cẩn Niên bất đắc dĩ nàng: "Đừng chơi, đến đây !"
làm thể để nàng trượt xuống một !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-688.html.]
Vì biết nàng đam mê kích thích vì vậy mới đưa nàng đến đây, nhưng thật sự nguy hiểm.
Ôn Noãn vốn là thích cảm giác mạnh, nàng nắm l tay của Nạp Lan Cẩn Niên kh chút ngại ngùng, ngồi lên đùi của một cách gọn gàng!
Binh lính trấn thủ: "..."
Khóe miệng Dương Hành Minh giật giật, quên , đều là hai kh sợ c.h.ế.t
Ông cũng kh xen vào chuyện của khác!
Hơn nữa, cũng kh xen vào chuyện của Cẩn vương!
Nạp Lan Cẩn Niên ôm l cái eo nhỏ n của Ôn Noãn, thấp giọng hỏi: "Ngồi xong chưa?"
Ôn Noãn gật đầu, khuôn mặt khó nén nổi chờ mong: "Ừm, đã xong."
"Nếu lát nữa sợ hãi thì nhắm mắt lại, xoay ôm chặt ta."
Ôn Noãn mỉm cười: "Yên tâm, trong từ ển của ta kh chữ sợ hãi!"
Nạp Lan Cẩn Niên nở nụ cười: "Vậy chúng ta xuất phát!"
Lời Nạp Lan Cẩn Niên vừa dứt lời thì hai đã từ đường trượt bóng loáng tối đen trượt xuống, phút chốc trong mắt đã kh còn th những binh lính.
Binh lính trấn thủ sợ đến mức toàn bộ đều chạy đến bên cạnh lan can, rướn nửa ra ngoài, th bóng dáng hai đang từ trên đường trượt nh đã trượt xuống chỗ xoay tròn, tim của bọn họ đều hồi hộp theo.
Thân thể hai xoay tròn nh chóng trượt xuống.
Từng bước chuyển biến nh chóng, thân thể tựa như giây tiếp theo sẽ bay ra ngoài.
Cảnh vật hai bên trở thành hư ảnh, nh chóng vút qua, tốc độ kia nh đến mức Ôn Noãn căn bản kh thể th rõ thế giới trước mắt!
Gió núi mạnh mẽ mang theo tốc độ cực hạn mà x thẳng vào mặt, tựa như một đôi bàn tay to lớn vô hình như muốn xoa tròn ngươi thành phẳng!
Những đường cua gấp khúc hết lần này đến lần khác, những vòng xoay cứ lặp lại khiến ta hoa đầu chóng mặt, não như muốn văng ra khỏi thân thể!
Quả thật còn thú vị hơn khi ngồi tàu lượn siêu tốc!
Trái tim Ôn Noãn co thắt lại một lúc nhưng nh đã thích ứng được, nàng híp mắt lại bắt đầu th rõ được hết mọi thứ trước mặt.
Nạp Lan Cẩn Niên ôm chặt eo Ôn Noãn, cảm nhận được thân thể của nàng thả lòng, mới lớn tiếng nói ở bên tai nàng: "Chơi vui kh?"
Ôn Noãn cũng lớn tiếng trả lời: "Chơi vui!"
"Chúng ta sắp đến những khúc cua gấp hơn và dốc hơn!"
Th âm của Nạp Lan Cẩn Niên vừa truyền đến tai Ôn Noãn, Ôn Noãn đã th được một đường trượt gần như là thẳng xuống.
Đồng t.ử của nàng co rút lại, tay của Nạp Lan Cẩn Niên để bên eo nàng siết chặt hơn, Ôn Noãn vô thức ều chỉnh vị trí trọng tâm, hai trượt xuống như rơi tự do.
Trong nháy mắt, cảm giác kh trọng lục khiến cho ta cảm th nhịp dập của tim dường như dừng lại!
Ngay sau đó lại là một thay đổi kích thích khác, thay đổi lại thay đổi!
Giống như kh ểm dừng!
Khiến cho Ôn Noãn bị cảm giác này kích thích suýt chút nữa đã cất giọng hét chói ta.
May mắn lý trí của nàng vẫn còn, nên nàng ngậm chặt miệng.
Sau đó nàng nhắm mắt lại, tận hưởng một phần tốc độ cùng cảm xúc mãnh liệt này!
Kh bao lâu, thân thể đột nhiên lại bay lên kh.
Ôn Noãn nh chóng mở mắt.
Nạp Lan Cẩn Niên một tay kéo lan can, một tay ôm chặt Ôn Noãn, thân thể hai lắc lư ở kh trung vài cái, ôm Ôn Noãn vững vàng rơi xuống đống cát trên mặt đất.
"Đến !"
Nạp Lan Cẩn Niên bu lỏng tay đang ôm bên h Ôn Noãn ra.
Th âm trầm thấp vui vẻ ở bên tai vang lên, Ôn Noãn quay đầu lại thoáng qua đường trượt tối như mực, biến mất ở khúc qu lưng chừng núi.
"Lần sau thử một mới được!"
Vẻ mặt Ôn Noãn chờ mong.
Nạp Lan Cẩn Niên: "..."
Hai chữ kh được này suýt chút nữa đã thốt ra! May mắn vẫn còn lý trí nên chỉ ngậm miệng, khi mở miệng lời nói cũng đã thay đổi: "Lần sau ta lại mang đến đây. Chúng ta trở về trước đã! Hoàng cũng đã chờ lâu."
Để nàng trải nghiệm một , kh đồng ý!
Ôn Noãn kh nghi ngờ gì mà gật đầu: "Được!"
Hai ra khỏi hồ cát, đến nơi đỗ xe ngựa ở chân núi.
Ao cát này ở trong một toà nhà dưới chân núi, cũng binh lính c gác, kh lệnh bài thì bất cứ ai cũng kh được vào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.