Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 714:
Hàn đại học sĩ th Hoàng Hằng Hi sắp khóc liền khụ khụ hai tiếng: "Khụ khụ... Bức họa này dùng màu sắc kh tồi. Chỉ là kỹ thuật vẽ bình thường, kết cấu tổng thể kh quá hợp lý. Tư tưởng về tương lai theo khuôn phép cũ, là thứ mọi đều thể nghĩ tới, cho nên thiếu sự sáng tạo. Kiến nghị tới hiệu sách mua quyển《 kỹ năng vẽ》của Từ đại sư để xem, nâng cao kỹ năng vẽ cơ bản.
Hoàng Hằng Hi há miệng thở dốc, thiếu chút nữa liền khóc!
Lớn như vậy, đây là lần đầu tiên nàng ta bị phê bình thê t.h.ả.m như thế.
Nàng ta âm thầm véo một cái, kh cho khóc, sau đó mới nói: "Thần nữ xin nghe theo lời dạy bảo của Vương gia và Hàn tiên sinh!"
Hàn đại học sĩ gật đầu.
Kế tiếp đến lượt bản vẽ của Ôn Ngọc!
"Đây là đang vẽ tương lai ? Ai u, thế giới tương lai là thế giới quái thú ? Con lợn này còn mọc ra cánh bay lên trời? Con gà này còn lớn hơn cả con dê? Vậy thì sẽ bộ dáng gì? Một ngọn núi cao lớn ? Con lại kh thay đổi gì à?!"
Thất hoàng t.ử thoáng qua bức vẽ của Ôn Ngọc, thế mà thật sự th một con lợn mọc ra cánh!
Đầu óc này vấn đề gì à?
"Chậc chậc chậc... Cái này quả thực kh logic! vẽ bức tr này dùng đầu để suy nghĩ kh? Hay là này căn bản kh đầu óc?" An Thân Vương bày ra vẻ mặt kh thể chịu nổi.
Hàn đại học sĩ kh hiểu vì An Thân Vương lại nghiêm khắc với hai cô nương này như thế, thoáng qua bức họa của Ôn Ngọc trầm ngâm nói: "Kỹ năng vẽ kh tồi! Nhất định cô nương đã luyện tập chăm chỉ! Dùng màu sắc cũng kh tồi, thoải mái nhu hòa, chẳng qua sức tưởng tượng của cô nương quá lớn! Lão phu cảm th trăm năm sau, chỉ sợ con lợn này vẫn kh thể mọc ra cánh được! Con gà này cũng kh thể nuôi được tới cân nặng 100 cân như thế! chút thoát ly hiện thực! Một trăm năm cũng kh tính là xa."
Trong lòng Ôn Ngọc hiện tại vừa tức lại hận, nàng ta từ trước đến nay kh sẽ nén giận, nhịn kh được biện giải: "Bên trong bức họa của Vô D đại sư cũng động vật tiến hóa thành mà, một trăm năm sau những con vật này xảy ra biến hóa, mọc ra cánh bay lên trời thì gì kỳ quái? Nói kh chừng còn tiến hóa nhiều hơn nữa chứ!"
Hàn đại học sĩ nghe vậy thì lắc đầu: "Trong bức họa của Vô D đại sư thì con tiến hóa là một quá trình dài, chắc là m ngàn vạn năm, thậm chí là xa hơn! Nạp Lan quốc thành lập đã được hơn một trăm năm, con gà và lợn này cũng đâu xảy ra thay đổi gì! Vị cô nương này, trong 5000 năm lịch sử của phiến đại lục này ghi lại thì vẫn là , lợn vẫn là lợn! Cho nên chẳng sợ động vật biến hóa thì cũng kh là trong thời gian ngắn như trăm năm!"
Ôn Ngọc kh phục nói: "Tuệ An quận chúa vẽ camera, rạp chiếu phim, 100 năm sau thể làm ra được kh? Vậy kh càng thêm kh khả năng ? Thế giới này thứ gì thể lưu lại được hình ảnh chứ? Điều này căn bản là kh khả năng làm được!! Chẳng qua cũng chỉ là một loại tưởng tượng về tương lai mà thôi!"
An Thân Vương: "Vậy cũng là thứ chưa từng xuất hiện, đồ vật hiện tại kh chưa chắc tương lai đã kh ! Mà ngươi lại vẽ động vật hiện tại thành biến dạng!"
Hàn đại học sĩ cũng nói: "Đồ vật và động vật kh giống nhau! Mọi thứ đều dựa vào trí tuệ của con để phát minh ra! Thế giới này nhiều thứ chúng ta còn chưa biết sử dụng, giống như lôi ện trên trời! Nếu tồn tại, liền nhất định thể lợi dụng, chẳng qua chúng ta vẫn chưa nghĩ ra cách để lợi dụng thôi! Cho nên tương lai thể sẽ phát minh ra camera, ều này là khả năng! Kh kh khả năng! Nhưng những sinh vật hiện sẽ kh thay đổi quá lớn!"
Hàn đại học sĩ cực kỳ kiên nhẫn giải thích cho Ôn Ngọc.
Sau khi bình xong tất cả các bức họa, thì l phương thức bầu chọn để chọn ra bức họa được giải nhất.
Sau một vòng bình chọn, phía nam ba chọn Tuệ An quận chúa, hai chọn Hàn C Mặc, hai chọn Hàn C Du, còn lại ba đều chọn mà chơi cùng.
Phía nữ tử, Hàn C Du, Hàn Thi Ngữ, Phương Phương, còn Ôn Ngọc đều chọn Ôn Noãn, còn hai chọn Hàn C Du, ba chọn Hàn C Mặc, một chọn Ôn Ngọc.
Kh hề nghi ngờ, lần này Ôn Noãn vẫn nhỉnh hơn một chút!
Lúc này một phụ nhân trán nga mi, minh diễm động lòng , ung dung hoa quý mang theo hai cung nữ tới.
Mọi hành lễ: "Học sinh / thần nữ gặp qua An Thân Vương phi!"
An Thân Vương phi cười nói: "Mọi miễn lễ! Thi đấu vẽ tr đã kết thúc chưa?"
Mọi vội trả lời: "Bẩm An Thân Vương phi, vừa vặn kết thúc!"
An Thân Vương phi: "A, vậy là bức họa của ai tg? Bổn vương phi ban thưởng thật tốt!"
Thế t.ử An Thân Vương lập tức nói: "Mẫu phi, là Tuệ An quận chúa!"
An Thân Vương phi nghe vậy thì trong lòng hơi hơi kinh ngạc, nhưng nghĩ đến phu quân nhà vẫn luôn bênh vực , lại cảm th đương nhiên, bà về phía Ôn Noãn: "Kh nghĩ tới Noãn Noãn vẽ tr cũng lợi hại như vậy?! Còn để cho những khác sống kh!"
Chỉ cần An Thân Vương phi thời gian rảnh là sẽ thường xuyên tiến cung chơi đấu địa chủ với Thái Hậu, đ.á.n.h mã ếu, cho nên bà thường xuyên nghe th Thái Hậu khen Ôn Noãn!
Bà cũng từng gặp Ôn Noãn hai ba lần, hai cũng coi như quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-714.html.]
Ôn Noãn cười lắc đầu: "Thần nữ đây là dùng kỹ xảo để tg, tg mà kh dùng võ!"
An Thân Vương hừ một tiếng: "Ngươi biết là tốt ! Trở về bảo Thập Thất dạy ngươi vẽ tr thật tốt! Đừng mất mặt xấu hổ!"
Đồng dạng là một câu mất mặt xấu hổ! Nhưng câu này và câu nói với Ôn Ngọc quả thực là khác nhau như trời với đất!
Liền tính là kẻ ếc cũng thể ra sự thiên vị của An Thân Vương với Ôn Noãn.
An Thân vương phi cười nói: "Kh cần để ý tới Vương gia! Con khá nghiêm khắc! Nếu như là Noãn Noãn tg, vậy thì bổn vương phi thật sự ban thưởng thật tốt! Tí nữa ngươi cùng bổn vương phi tới nhà kho xem, thích cái gì liền chọn cái đ!"
An Thân Vương nghe vậy thì trừng lớn hai mắt, thét to: "Vương phi! Bà biết Tuệ An quận chúa và Thập Thất hoàng đệ quả thực chính là rắn chuột một ổ kh!"
Để Tuệ An quận chúa tới nhà kho chọn đồ vật, kh chừng nhà kho đều bị dọn sạch!
Ôn Noãn: "..."
Cái gì là nàng và Thập Thất ca là rắn chuột một ổ!
An Thân Vương biết dùng thành ngữ kh hả!
Vốn Ôn Noãn đang muốn từ chối liền quyết định kh từ chối nữa!
Thất hoàng t.ử tò mò hỏi: "Vây ai là rắn, ai là chuột?"
Ôn Noãn một cái.
Thất hoàng t.ử lập tức nghiêm mặt: "Coi như ta kh hỏi!"
An Thân Vương: "Đương nhiên là Thập Thất hoàng đệ là rắn! Hơn nữa là một con rắn độc! Tuệ An quận chúa, ngươi cẩn thận con rắn độc Thập Thất này ăn con chuột là ngươi tới xương cốt đều kh còn!"
An Thân Vương phi quả thực muốn l khăn ra bịp kín mồm An Thân Vương!
Làm gì trưởng nào nói lời kh đáng tin cậy như thế ở trước mặt em dâu chứ!
"Quận chúa Tuệ An, đừng để ý tới ! Ông đang nói hươu nói vượn! Đi, ta mang ngươi chọn lựa!"
"Vương phi, bổn vương đã đồng ý ban thưởng cho Tuệ An quận chúa, Vương phi kh cần lại ban thưởng!"
An Thân Vương phi: "Đồ do bổn vương phi tặng đâu liên quan gì tới Vương gia! Vương gia tặng của , thần tặng của thần !"
An Thân Vương: "..."
Đồ của vương phi còn kh là của chính ? Bà đang nói chuyện quỷ quái gì!
Tất cả tài sản tính mạng của đều cho vương phi !
Vương phi nói xong liền về phía mọi : "Ta đã chuẩn bị sẵn trà bánh trong vườn hoa cúc cho mọi , mời mọi dời bước tới vườn hoa cúc thưởng thức! Chỗ đó còn gánh hát diễn trò!"
Mọi nghe vậy vội nói cảm ơn: "Đa tạ Vương phi."
An Thân Vương phi cười nói: "Kh cần khách khí, Dật Nhi, con và hai Thất hoàng tử, thế t.ử tiếp đãi Hàn lão và mọi thật tốt!"
An Thân Vương phi nói xong lại về phía An Thân Vương: "Vương gia."
Kh cần An Thân Vương phi nói cái gì, An Thân Vương liền biết thời gian nghỉ ngơi tới , lập tức nói: "Bổn vương đã biết!"
Lúc này An Thân Vương phi mới tiến lên ôm l cánh tay Ôn Noãn: "Tuệ An quận chúa, ! Đi chọn lễ vật! Vương gia, hay là chọn luôn phần quà của luôn?"
"Đừng! Vương phi, đừng! Lão phu đã chuẩn bị tốt! Vương phi mang Tuệ An quận chúa chọn ban thưởng của bà là được ! Tí nữa bổn vương đưa cho Tuệ An quận chúa sau!"
An Thân Vương phi gật đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.