Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 78:
Ôn Noãn: "Vậy mười chín ! Vừa khéo còn m ngày để chuẩn bị!"
Vương thị: "Được."
Ngày 26 hình như là ngày Lượng nhi kết hôn, bà cũng sợ việc kết hôn của Lượng nhi va chạm với chuyện xây nhà của nhà !
một nhà thảo luận chuyện xây nhà cả một đường.
Đại thúc lái xe bò vừa hâm mộ vừa cảm thán trong lòng: Xây nhà! Chuyện lớn cả đời.
Đường núi uốn lượn uốn lượn, cũng kh dễ , xuống núi lại càng cẩn thận, xe bò vẫn luôn chậm.
một nhà Ôn Noãn cũng biết, cho nên kh thúc giục.
Đột nhiên phía sau một chiếc xe ngựa chạy đến nh như bay.
Lão bá nghe th th âm kia thì quay ra sau , sợ tới mức nh chóng ều chỉnh xe bò áp sát lại bên đường, để xe ngựa kia trước.
"Tránh ra, tránh ra, mau tránh ra." Xa phu lái xe ngựa hô to.
Ôn Noãn thoáng qua từ xa, nhíu mày: Con ngựa đó hình như ều gì kh ổn.
Khách hành hương bên đường cũng sôi nổi tránh sang một bên, để xe ngựa kia trước.
kh nhịn được mắng:
"Vội vàng đầu t.h.a.i ? Đi đường núi mà thúc ngựa chạy nh như thế, kh muốn sống nữa à!"
"Điên đúng kh! Bản thân kh muốn sống, cũng đừng liên lụy đến khác!"
" đ.á.n.h xe chẳng lẽ là kẻ ngốc?"
Xe ngựa càng ngày càng gần, Ôn Noãn phát hiện vẻ mặt xa phu lái xe ngựa nôn nóng như muốn kéo con ngựa kia dừng lại, nàng xác định suy đoán của bản thân.
Ôn Noãn đứng lên.
"Noãn nhi, con lại đứng lên, mau ngồi xuống!" Vương thị hoảng sợ, đang định kéo Ôn Noãn ngồi xuống, cả Ôn Noãn đã chồm ra ngoài.
Đúng lúc này xe ngựa vừa hay lướt như bay qua bọn họ.
Ôn Noãn ngồi vững vàng trên lưng ngựa.
"Noãn nhi!" Ngô thị suýt chút nữa bị dọa ngất.
"Noãn nhi! Cháu đang làm gì vậy?!" Vương thị suýt chút nữa đã tái phát bệnh tim!...
"Tam tỷ!"
Trên xe bò truyền đến tiếng kêu bén nhọn thê lương đầy t.h.ả.m thiết.
"Yên tâm, con kh !" Ôn Noãn gắt gao ôm chặt cổ con ngựa, nh chóng lớn tiếng đáp lại một câu.
"Cô nương! Cô làm gì vậy?" Xa phu lái xe ngựa hoảng sợ, hô lớn gọi Ôn Noãn.
Tình hình này mà còn leo lên ngựa ?
Đây là kh muốn sống nữa?
"Làm cho con ngựa dừng lại."
Xa phu lái xe ngựa cho rằng Ôn Noãn đang ra lệnh cho , sắp khóc đến nơi: "Nữ hiệp, nếu thể làm cho con ngựa dừng lại, thì đã sớm làm cho nó dừng lại!"
Ôn Noãn kh nói gì, hai chân nàng kẹp chặt bụng ngựa, nàng rút một cây châm ra châm vào huyệt vị nào đó trên đầu con ngựa, sau đó vừa suy nghĩ, mây tía bên tay từ từ trút xuống.
Chỉ mỗi Ôn Noãn thể th đám mây tía kia từ từ truyền qua cả con ngựa.
Tốc độ của con ngựa càng lúc càng nh!
Quả thật giống như kh muốn sống nữa.
Ba ngồi trong xe ngựa, bị xóc nảy đến mức kh thể phân biệt đ tây nam bắc!
Liên tục thét chói tai!
Các nàng gắt gao nắm l vách xe ngựa, hoa dung thất sắc!
"A... Dừng xe, mau dừng xe!"
"A!"...
Ôn Noãn nhíu mày về phía trước, còn khoảng 200 mét, lập tức một chỗ rẽ, nếu con ngựa này kh khôi phục lại trạng thái bình thường, giảm tốc độ xuống, nàng cũng chỉ thể dùng châm để làm con ngựa này hôn mê!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-78.html.]
Nhưng mà như thế cũng nguy hiểm, con ngựa đang chạy như ên đột nhiên té xỉu, xung lượng và quán tính đồng thời xảy ra nên sẽ làm xe ngựa bay thẳng xuống núi.
Khi Ôn Noãn đang chuẩn bị dùng kim chê hôn mê con ngựa, mây tía biến mất, tốc độ của con ngựa hình như cũng chậm lại một chút.
"Hu -" Ôn Noãn nh chóng ghim chặt cương ngựa, ý đồ để con ngựa dừng lại.
Quả nhiên con ngựa bắt đầu giảm tốc độ, nhưng mà sắp đến chỗ rẽ, với tốc độ này của xe ngựa rẽ vào trong thì vẫn nguy cơ bay ra ngoài.
Ôn Noãn dùng sức kéo cương ngựa sang bên cạnh.
Xa phu lái xe ngựa kh nhịn được nhắm mắt lại: C.h.ế.t !
Thân xe ngựa ngoặt sang một bên, vòng qua khúc cua trong gang tấc, một chiếc bánh xe lềnh bềnh giữa kh trung, kh chạm xuống đất, hù c.h.ế.t m đằng sau.
"A!" Vài tiếng thét chói tai truyền ra.
trong xe ngựa lăn sang một bên, cảm giác như toàn bộ thùng xe sắp lật, sau đó lại nh chóng quay về trạng thái cũ.
Tiếp theo con ngựa lại chạy m trăm mét, mới dần dần đứng lại.
trong xe bị đảo qua đảo lại, kinh hồn chưa kịp định hình.
Xa phu lái xe ngựa kinh hồn tám đảng cả đổ mồ hôi lạnh, sắc mặt tái nhợt, tay chân hơi run run, hiển nhiên bị dọa sợ kh nhẹ.
"Kh ." Ôn Noãn an ủi.
Xa phu lái xe ngựa, hồi phục tinh thần lại, vội vàng cảm ơn: "Cảm, cảm ơn cô nương đã ra tay cứu giúp."
Chưa c.h.ế.t được, cho rằng bản thân c.h.ế.t chắc !
Ôn Noãn lắc lắc đầu: "Chuyện nhỏ kh tốn sức m, nhưng mà con ngựa này hẳn đã ăn thứ khiến thần kinh nó ên lên, các nên nh chóng xuống xe , tháo rời ngựa và xe ra, miễn cho chút nữa nó lại ên , phi ."
Ôn Noãn vừa nói ra, trong xe ngựa lập tức truyền đến tiếng gào đầy sốt ruột: "Mẹ mẹ! Mẹ làm vậy? Tiểu Tình, mau l t.h.u.ố.c của mẹ ra. Nh!"
Lại một tiếng nói sốt ruột vang lên: "Thuốc đâu? kh tìm th thuốc?"
"Lương bá, mau, mau đưa mẹ đến y quán, bệnh tim của mẹ ta tái phát !"
Xa phu lái xe ngựa nghe xong, cũng bất chấp mọi thứ, đang định leo lên xe ngựa, nh chóng chạy y quán.
Ôn Noãn ngăn cản : "Chưa biết trong cơ thể con ngựa này còn độc dư hay kh, tạm thời kh thể dùng nó để đ.á.n.h xe."
"Cô nương, cô đừng ngăn cản, phu nhân nhà bệnh tim, kh th t.h.u.ố.c đâu, thể mất mạng bất cứ lúc nào."
Ôn Noãn trực tiếp ra tay leo lên xe ngựa: " cứu phu nhân nhà ! Nếu dám lái xe ngựa, thì toàn bộ trên xe đều sẽ mất mạng."
Xong nh chóng chui vào xe ngựa.
Xa phu lái xe ngựa do dự, cô nương này sơ qua kh lớn, là đại phu ?
Nhưng mà lúc nãy Ôn Noãn đã thể hiện quá tuyệt vời, chưa nói tới chuyện dưới tốc độ như thế mà cô nương này thể vững vàng nhảy từ xe bò lên trên ngựa!
Ông còn th nàng l kim châm ra cắm vào đầu con ngựa, kh bao lâu sau con ngựa lập tức dừng lại.
Cho nên xa phu do dự.
Ôn Noãn chui vào trong xe ngựa chỉ th một vị phu nhân nhắm hai mắt nằm trong lòng n.g.ự.c của một cô nương trẻ tuổi, nàng khóc lóc hô: "Mẹ, mẹ."
Một nữ t.ử khác thì lại hoảng loạn tìm kiếm trong tay nải, quần áo trong bao quần áo tất cả đều bị lôi ra hết: "Tâm đan cứu phu nhân đâu? lại kh th! Rõ ràng nô tì để ở đây."
"Đặt bà nằm thẳng lên trên ghế trước đã, các ra ngoài ."
"Nhưng mà, mẹ bệnh tim, bà " Hiển nhiên nữ t.ử đang hoang mang lo sợ.
"Bà sẽ kh , ra ngoài!" Động tác của Ôn Noãn thuần thục căng mí mắt của phu nhân ra xem thử, một tay khác lại đặt trên mạch đập của bà, sau đó con ngươi th linh kia gương mặt đang sốt ruột của nữ t.ử kia trấn định nói: "Tin ! Chắc c thể cứu được mẹ cô. Đi ra ngoài! Ngay, nếu kh thần tiên cũng kh cứu nổi!"
Lương T.ử Vận: "..."
-
Lương T.ử Vận và nha hoàn của nàng đứng bên ngoài xe ngựa, thần sắc phức tạp xe ngựa, đôi tay của cô nương kia đặt trước n.g.ự.c mẹ , ấn xuống kh ngừng.
Nàng cảm th lúc nãy bản thân quá si ngốc, mới thể nghe theo lời của nàng mà xuống xe ngựa.
Nha hoàn Tiểu Tình bên cạnh Lương T.ử Vận kh nhịn được nói: "Tiểu thư, nàng thể cứu được phu nhân thật ?"
"Ta kh biết." Trong lòng Lương T.ử Vận lo sợ bất an. Nhưng mà đường núi khó , chỗ này cách y quán xa như thế, nàng sợ chạy tới nơi thì đã muộn.
Mành xe ngựa bị Ôn Noãn vén lên, để tiện cho kh khí lưu th, cho nên các nàng thể th tình hình bên trong.
trên đường cũng dừng lại để xem náo nhiệt, th bộ dạng cứu này của Ôn Noãn thì bàn tán sôi nổi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.