Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 834:

Chương trước Chương sau

"Nói vậy cũng đúng! Trẫm kh thể thiếu bọn họ! Nạp Lan Quốc ngày hôm nay là kh thể thiếu bọn họ!" Hoàng Thượng gật đầu đồng ý những lời này.

Lúc này xe ngựa ngang qua hoa viên, hoàng đế th Đế Quân Hiền, liền bu rèm xuống, cười nói: "Các sứ giả quốc gia chắc là hôm nay đều ra ngoài xem ngoại thành của chúng ta! Ha ha, cho kỹ một chút ! xem Nạp Lan Quốc chúng ta phồn vinh như thế nào! Quốc gia giàu và quân đội hùng mạnh!"

Đế Quân Hiền, Tam hoàng t.ử Nam Cương và sứ giả các quốc gia khác giờ phút này đều đang dạo khắp nơi bên ngoài thành.

Trong lòng mọi líu lưỡi, chắc là Nạp Lan Quốc đã xài kh ít bạc để xây dựng ngoại thành!

Quốc khố trống rỗng ?

thể xây dựng thêm một ngoại thành lớn như vậy, thể trống rỗng!

Bọn họ lại đ.á.n.h giá lại sức mạnh của Nạp Lan Quốc lần nữa!

Đế Quân Hiền và đám Phượng Địch đang dạo ở c viên, những thứ trong bát cơm của những bá tánh bình thường ăn, họ thừa nhận rằng cuộc sống của bá tánh ở Nạp Lan Quốc đã được cải thiện hơn nhiều!

5 năm trước kh là như vậy!

Sứ giả Bắc Minh Quốc của bọn họ trở về nói Nạp Lan Quốc nhiều thành trì nhiều ăn xin!

Đều là bởi vì thời tiết quá lạnh, những nghèo khổ thật sự kh gì ăn, chỉ thể ra ngoài ăn xin!

Lần này đến, hầu như kh gặp được m ăn xin.

Hơn nữa qua một số thôn làng, th những n dân ở đó đều ăn cơm khô, bánh bao trắng!

Khi từ biên giới Nạp Lan Quốc đến kinh thành, bọn họ cố ý đường nhỏ để xem tình huống của bá tánh.

Ngay Bắc Minh Quốc thịnh vượng và hùng mạnh như vậy thì thôn dân ở một số thị trấn nhỏ và những ngôi làng miền núi xa xôi cũng sẽ kh đủ ăn!

Vào mùa đ kh việc làm, một số gia đình nghèo khó thậm chí chỉ ăn một bữa trong ngày là tốt !

Nhưng bọn họ th bá tánh Nạp Lan Quốc mỗi ngày đều ăn ba bữa, cơm khoai lang, cơm trắng khô, bánh bao trắng, nhà nào kém cỏi nhất cũng cháo loãng và bánh bao ngũ cốc ăn, thậm chí còn còn dùng lương thực cho gia súc ăn.

Điều này chứng tỏ cái gì?

Chứng tỏ Nạp Lan Quốc kh thiếu lương thực!

Cũng đúng, dân cư Nạp Lan Quốc cũng ngang bằng Bắc Minh Quốc, nhưng diện tích đất c tác lại kh kém Bắc Minh Quốc bao nhiêu!

Hơn nữa Nạp Lan Quốc đã trồng ra lúa nước cùng tiểu mạch sản lượng ngàn cân một mẫu!

Chỉ cần mưa thuận gió hoà, hai ba năm là sẽ lấp đầy kho lúa quốc khố!

Còn binh lính

Còn ngựa tốt.

Đế Quân Hiền hít sâu một hơi, nếu như Nạp Lan Quốc lại tiếp tục phát triển, m năm nữa Nạp Lan Quốc chỉ biết càng ngày càng mạnh, đây cũng kh là chuyện tốt!

Bắc Minh Quốc muốn bắt l Nạp Lan Quốc chỉ sợ càng ngày khó!

Cần thiết nh chóng bắt được Nạp Lan Quốc!

Nếu chờ thêm hai ba năm, lẽ thủ đô của Nạp Lan Quốc thể sánh vai với Bắc Minh Quốc!

Đây là chuyện khả năng xảy ra, nếu như Nạp Lan Quốc mỗi năm tg vài toà thành trì, vậy thì diện tích lãnh thổ thể so sánh được với Bắc Minh Quốc!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-lam-giau-vang-d-thien-ha/chuong-834.html.]

Đương nhiên, mỗi năm tg thêm vài toà thành trì, chuyện này cũng chút vô nghĩa!

Ngay khi tâm tư của Đế Quân Hiền xoay chuyển.

Hai bé khoảng bảy tám tuổi đang rượt đuổi nhau đột nhiên chạy ra ven đường, trên đường vang lên một tiếng thét chói tai: "Cẩn thận!"

Lâm Phong nh chóng kéo cương ngựa, con ngựa dừng lại cách hai đứa trẻ kh xa!

Ôn Noãn vén mành xe ngựa lên: "Kh đụng vào chứ?"

Lâm Phong lập tức trả lời: "Kh !"

Tốc độ xe ngựa vốn dĩ đã kh nh, hơn nữa Lâm Phong phản ứng cực nh, khi hai đứa nhỏ chạy ra đường, lập tức kéo cương ngựa lại!

đường thở phào nhẹ nhõm.

Hai đứa trẻ cũng tái mặt vì sợ hãi.

Ôn Noãn xuống xe ngựa, Nạp Lan Cẩn Niên cũng theo phía sau.

Đế Quân Hiền th Ôn Noãn thì ánh mắt sáng lên, sau đó ánh mắt lại lạnh khi th Nạp Lan Cẩn Niên theo sau nàng.

Nếu muốn được nàng, tốt nhất là mau chóng đoạt Nạp Lan Quốc!

Cho dù kh thể đoạt được thì cũng tìm cách ngăn cản hai kết hôn!

Năm sau Tuệ An quận chúa sẽ cập kê đúng kh?

Ôn Noãn tới trước mặt hai bé: "Kh chứ? bị thương ở đâu kh?"

Lâm Phong cũng xuống xe ngựa, đỡ hai đứa bé dậy.

Khi nâng một đứa bé dậy, đứa bé đã nhét thứ gì đó vào trong tay !

Đứa bé còn lại đỏ mặt lắc đầu: "Kh ! Thật xin lỗi, kh cần mắng chúng ta! Lần sau bọn ta kh dám nữa!"

Sau đó liền lôi kéo đứa bé kia bỏ chạy!

Giống như lo lắng bị răn dạy!

Ôn Noãn: "..."

Nàng đâu muốn mắng nha!

Chẳng qua bọn nhỏ hiện tại đều to gan như vậy ?

Thế nhưng trực tiếp chạy ra đường ngăn cản xe ngựa để truyền tin tức?

Là ai phái tới?

Kh Nạp Lan Cẩn Niên đào tạo chứ?

Ôn Noãn kh bỏ lỡ hành động của đứa bé vừa , dù thì cũng ở gần.

Nạp Lan Cẩn Niên cũng thu hết động tác của đứa bé vào mắt, nói với Ôn Noãn: "Đi thôi!"

Ôn Noãn gật đầu.

Lâm Phong lắc đầu: " nhiều đứa nhỏ như vậy, còn kh hiểu chuyện mà đuổi nhau ở trên phố! Cũng kh biết cha mẹ chúng chăm sóc như thế nào!"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...