Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Nữ Tái Sinh: Ta Dựa Vào Y Thuật Làm Giàu!

Chương 6:

Chương trước Chương sau

"Tiện nhân!" Trịnh mẫu giơ tay đập mạnh xuống bàn, nước trà trong chén b.ắ.n ra ngoài một chút, năm ngón tay siết lại thành nắm đấm: "Còn muốn của hồi môn? Nực cười! Đã bước vào cửa Trịnh gia ta, thì là của ta! Đừng hòng đòi lại."

“Nương...” Trịnh Tú rõ ràng cảm nhận được kh khí xung qu đột nhiên đè thấp, nàng rụt cổ lại, khóe mắt liếc Trịnh Hoành Văn, kh dám mở lời.

“Hoành Văn, việc nha môn của con quan trọng, việc nhỏ nhặt này kh cần con bận tâm.” Trịnh mẫu sang nhi tử, ánh mắt dịu dàng hẳn, “Hãy nghỉ trước ! Xong việc ắt hẳn đã mệt mỏi .”

Trịnh Hoành Văn khẽ mím bờ môi mỏng, trước khi rời lạnh lùng bu lời, “Nếu đã hòa ly, toàn bộ của hồi môn trả lại đủ cho Lục gia.”

Chờ bóng dáng thon dài khuất khỏi tầm mắt, Trịnh Tú xoắn chiếc khăn tay trong tay, “Nương, hay là thôi ! Đừng hòa ly nữa, Lục gia khối tiền, nói kh chừng sau này còn cho chúng ta ít đỉnh bạc.” Nếu thật sự làm theo lời ca ca nàng nói, trả lại hết của hồi môn, nàng thật sự kh nỡ.

cái bộ dạng kh tiền đồ của ngươi xem, chút tiền này đáng là bao, ca ca ngươi chính là Sư gia nha môn, là ả Lục Uyển kia kh xứng với nó.” Trịnh mẫu giận sắt kh thành thép, giơ tay chọc chọc trán Trịnh Tú, khạc một tiếng, mắng: “Hừ! Nếu ả Lục Uyển dám đòi của hồi môn, xem ta chỉnh đốn ả thế nào!”

Lục Uyển vào ngày hôm sau đã nhận được Hưu Thư, kh Thư Hòa Ly, mà là nàng Lục Uyển bị Trịnh Hoành Văn hưu bỏ.

Lục Huân Nghiệp tại chỗ đạp gãy chân bàn, “Một Trịnh gia thật tốt, đây là muốn cưỡi lên đầu Lục gia ta mà tiểu tiện !”

“Phụ thân, hãy cùng ta đến nha môn một chuyến.” Lục Uyển trong lòng lại đỗi bình tĩnh, nàng gấp Hưu Thư lại, gọi đứa cháu lớn (Dương Dương) đến tiệm vải tìm Lục Đồng cùng . Đã muốn Hòa Ly, tự nhiên là đầy đủ nhà chứng kiến thì tốt hơn.

Đương nhiên, ều quan trọng nhất, chính là nhà bên cạnh sẽ giúp ta vững tâm hơn.

“Uyển Uyển, đến nha môn làm chi?”

“Hòa ly.” Sắc mặt Lục Uyển vẫn giữ vẻ nhàn nhạt.

……

Nha môn.

Huyện lệnh Lục Uyển đang quỳ dưới c đường, khẽ nhướng mày, “Đánh trống kêu oan vì việc gì?”

“Bẩm đại nhân, dân nữ Lục Uyển muốn cùng phu quân Trịnh Hoành Văn Hòa Ly, kính xin đại nhân làm chứng.” Lục Uyển quỳ xuống dập đầu, giọng nói đầy kiên quyết.

“Hả?” Huyện lệnh sững sờ, nghiêng đầu sang Trịnh Hoành Văn, “Sư gia?”

Khuôn mặt th tuấn của Trịnh Hoành Văn lộ ra chút giận dữ. Theo , Hòa Ly là việc riêng tư, Lục Uyển hà cớ gì náo loạn đến nha môn, chẳng lẽ kh sợ mất thể diện!

Trịnh Hoành Văn nhấc chân bước xuống c đường, đôi đồng t.ử sâu thẳm về phía Lục Uyển, bờ môi mỏng khẽ mở, “Về nhà hẵng nói.”

“Đại nhân, dân nữ oan khuất.” Lục Uyển kh màng đến Trịnh Hoành Văn, nàng l Hưu Thư trong lòng ra, dâng lên cho nha dịch, “Đây là Hưu Thư Trịnh Hoành Văn viết cho dân nữ. Dân nữ muốn hỏi Trịnh Hoành Văn, rốt cuộc dân nữ đã phạm lỗi lầm nào? Lại chịu cảnh bị hưu bỏ.”

Hưu Thư và Hòa Ly hoàn toàn là hai khái niệm khác biệt. Hòa Ly nghĩa là vợ chồng kh ai lỗi, sau này cưới gả đều kh can dự đến nhau. Còn Hưu Thư lại cho th vợ đại lỗi, bị trượng phu ruồng bỏ, sau này nếu muốn tái giá thì e rằng muôn vàn khó khăn.

“Ta chưa từng đưa Hưu Thư cho nàng.” Gương mặt th tuấn của Trịnh Hoành Văn khẽ biến sắc, trong lòng bỗng nghĩ đến ều gì đó, nhíu mày, chẳng lẽ là nương đã viết?

Lục Uyển vẫn quỳ trên mặt đất, cúi đầu, giọng nói thản nhiên, “Nếu Trịnh Hoành Văn kh hay biết, vậy xin thỉnh đại nhân cho triệu tập nhà họ Trịnh lên c đường, dân nữ muốn đối chất cho rõ mọi lẽ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-tai-sinh-ta-dua-vao-y-thuat-lam-giau/chuong-6.html.]

Huyện lệnh khẽ gật đầu, “Chuẩn.”

Ngày thường ta xử lý kh ít vụ án tương tự, tục ngữ câu: Th quan nan đoạn gia vụ sự , ta vốn chủ trương khuyên hòa chứ kh khuyên ly.

Nhưng hôm nay, hai này e rằng khó giải quyết ổn thỏa. Trịnh Hoành Văn là Sư gia của ta, còn về Lục Uyển, ta lại vô cùng thưởng thức khả năng nghiệm thi của cô nương này, biết đâu sau này còn chỗ nhờ cậy. Chậc, ai cũng kh thể đắc tội.

nhà họ Trịnh đến khá nh. Trịnh mẫu vừa nghe nói Lục Uyển dám kiện cáo họ, lập tức nổi trận lôi đình. Giờ th mặt Lục Uyển, bà ta càng bu lời c.h.ử.i rủa té tát.

“Đồ tiện nhân nhà ngươi! Dám mặt mũi đòi Hòa Ly , khạc! Cứ nằm mơ giữa ban ngày !”

“Ầm..” Kinh đường mộc được vỗ xuống, Huyện lệnh khẽ nhíu mày, “ dưới c đường hãy chú ý lời ăn tiếng nói, đây là nha môn, kh nơi ngươi thể c.h.ử.i bới nh.ụ.c m.ạ khác.”

Trịnh Tú bị tiếng động này làm cho sợ hãi, vội vàng quỳ xuống, kéo Trịnh mẫu cùng hành lễ, run rẩy kêu lên một tiếng, “Ca ca.”

Trịnh Hoành Văn từ đầu đến cuối chẳng bận tâm đến hai họ, ánh mắt luôn vào tấm lưng đang quỳ thẳng tắp trên mặt đất.

“Trịnh Lưu thị, Lục Uyển phạm lỗi gì mà ngươi lại đưa Hưu Thư cho nàng ta? Giờ nàng muốn Hòa Ly, ngươi đồng ý chăng?” Huyện lệnh hỏi.

Ánh mắt Trịnh mẫu Lục Uyển tựa như độc, “Kh đồng ý! Ả Lục Uyển gả vào Trịnh gia ta một năm, lại kh thể sinh cho Trịnh gia nửa con, thân là thê tử, ả là vô sở xuất!”

vậy chăng?” Lục Uyển quay đầu, ánh mắt kh hề yếu thế thẳng vào Trịnh mẫu, “Vậy ta muốn hỏi bà mẫu, đêm tuyết mùa đ năm ngoái, là ai đã khóa ta ở ngoài cửa? Ta đã bị đóng băng suốt m chục c giờ, nếu kh nhờ thôn dân phát hiện, e rằng ta đã c.h.ế.t ng từ lâu .”

“Chính vì lần bị đ cứng đó, đại phu đã nói thân thể ta cần tĩnh dưỡng thật tốt, việc thụ t.h.a.i đối với ta càng thêm khó khăn.”

Đầu ngón tay dưới ống tay áo của Trịnh Hoành Văn khẽ run rẩy, mùa đ năm ngoái ư? nhớ rõ đúng là một trận tuyết lớn, nha môn lại sắp đến cuối năm nên quá nhiều án cần xử lý. đã ở lại nha môn nửa tháng mới về nhà. Sau khi về, chỉ nghe th Lục Uyển thỉnh thoảng ho khan vài tiếng, cứ tưởng là nàng nhiễm phong hàn nên đã kh để tâm. Kh ngờ chân tướng lại là thế này...

“Ngươi! Ngươi còn mặt mũi nhắc đến chuyện này trước mặt ta!” Ngón tay Trịnh mẫu chỉ vào Lục Uyển run lên vì giận dữ, “Ngươi, một nữ nhân đã xuất giá, lại dám ở nhờ nhà khác suốt một đêm, ngươi kh biết liêm sỉ là gì !”

Khóe môi Lục Uyển cong lên một nụ cười trào phúng, nàng khẽ nhướng mày, “Vậy ta dám hỏi bà mẫu, chẳng lẽ ta nên c.h.ế.t ng ngoài đó ư?”

“Khạc! C.h.ế.t ng cũng đáng đời!” Trịnh mẫu nhổ một bãi nước bọt xuống đất, lạnh lùng hừ một tiếng, “Nhi t.ử ta chính là Tú tài, ngươi, một nữ nhi nhà thương gia, gả cho con ta đã là trèo cao.”

, ta đích thực là nữ nhi của thương gia, nhưng ngươi thể vì thế mà kh xem ta là ?” Nụ cười mỉa mai trên môi Lục Uyển lại càng mở rộng thêm vài phần, nàng tiếp lời.

“Ngày thứ hai ta bước chân vào cửa, ngươi đã cướp của hồi môn của ta, nói là sợ ta còn trẻ tiêu xài lãng phí, thay ta giữ lại. Nhưng ta đã tận mắt th của hồi môn của ta nằm trong những món đồ mà nữ nhi ngươi dùng làm đồ cưới.”

“Trịnh gia các ngươi được một vị Tú tài thì gì là ghê gớm, nhưng ngươi đừng quên, đó cũng chỉ là một Tú tài nghèo rớt mồng tơi! Những năm tháng này, nếu kh nhờ của hồi môn của nhà ta, cả nhà các ngươi chẳng đã hít gió Tây Bắc ?”

“Ngươi cứ mở miệng nói ta ở nhà ăn kh ngồi , vậy ta hỏi ngươi, suốt một năm nay, quần áo của cả nhà các ngươi là do ai giặt giũ? Cơm nước trong nhà là do ai nấu nướng? Gà, vịt, heo trong sân là do ai nuôi dưỡng?”

“Và còn.”

“Lục Uyển! Ngươi câm miệng lại!” Lục Uyển còn chưa kịp nói xong, Trịnh Tú đã cắt ngang, lời nói gần như là nghiến răng ken két mà ra, “Ngươi còn chưa chịu thôi ! Thân là dâu hiền nhà họ Trịnh, những việc này vốn là chuyện ngươi nên làm!”

“Ha ha.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...