Nông Nữ Tái Sinh: Ta Dựa Vào Y Thuật Làm Giàu!
Chương 65:
Lý Uyển Nhi nói với thái độ khá kích động. “ Lưu Tây chính là một tên c t.ử bột ăn chơi trác táng, ta tuyệt đối kh gả cho nam nhân như vậy!”
“Được được được, nếu con kh thích, vậy chúng ta kh gả.” Lý phu nhân kỳ thực cũng kh ưng ý Lưu Tây, nhưng loại chuyện này vẫn nên hỏi ý kiến con gái. Vì Uyển Nhi kh đồng ý, vậy chỉ đành từ chối.
“Nhưng mà, tuổi của con bây giờ đã đến lúc kết hôn , con nào vừa ý kh?”
“Nương, chuyện này cứ để sau này hẵng nói!” Trong đầu Lý Uyển Nhi kh tự chủ được hiện lên hình bóng Lưu Thần, má nàng hơi ửng hồng, quay đầu sang một bên.
Lý phu nhân chằm chằm con gái một lát, trong lòng chợt nghĩ đến ều gì đó, thăm dò hỏi: “ mà con thích chẳng lẽ là Lưu Thần?”
“Ôi nương, con còn muốn ở bên thêm vài năm nữa mà!”
“Nha đầu, thật sự là Lưu Thần ?” Giọng Lý phu nhân đã hơi run rẩy.
“Nương, ...”
“Đừng nói gì khác, ta chỉ hỏi con một câu, là Lưu Thần kh?” Lý phu nhân đột nhiên cắt ngang lời Lý Uyển Nhi chưa kịp nói xong.
Lý Uyển Nhi: “…”
Lý phu nhân bộ dạng của con gái, trong lòng chợt trùng xuống, quả nhiên là Lưu Thần.
Vừa nãy nàng đã cảm th ều gì đó kh đúng, khi nhắc đến chuyện Lưu gia đến cầu hôn, con bé vui, nhưng vừa nghe là Lưu Tây, sắc mặt vốn dĩ còn tươi tắn, lập tức trở nên u ám.
Lý phu nhân thái độ kiên quyết. “Kh được!”
“Nương, kh nói muốn con tìm con thích ? Vậy con thích Lưu Thần.” Lý Uyển Nhi sớm đã đoán được kết quả này, vẻ mặt chút lo lắng nương thân, nói.
Lý phu nhân đẩy tay con gái đang đặt trên cánh tay ra, giọng lạnh nhạt. “Bất kỳ ai khác cũng được, riêng thì kh!”
Thân thể bệnh tật ốm yếu của Lưu Thần, kh biết khi nào sẽ c.h.ế.t.
Gả con gái qua đó, chẳng khác nào thủ tiết khi còn sống.
Lý Uyển Nhi hiện giờ còn trẻ tuổi, chắc c kh thể hiểu được cái vị thủ tiết khi còn sống là như thế nào.
Chỉ nàng, làm mẹ, mới đành đóng vai ác này!
Tuyệt đối kh thể trơ mắt con gái bước vào hố lửa.
“Nương, lại thất hứa.” Lý Uyển Nhi giậm chân sốt ruột. “Vừa nãy đâu nói như thế!”
“Dù con kh muốn gả cho Lưu Tây, gả cho khác cũng được, tóm lại Lưu Thần thì kh được!” Lý phu nhân kh muốn tiếp tục nói nữa, trực tiếp rời khỏi phòng.
Lý Uyển Nhi làm ra vẻ muốn đuổi theo, nhưng lập tức bị hạ nhân do Lý phu nhân sắp xếp khóa chặt trong phòng.
Thế này thì xong , ngay cả cửa cũng kh bước ra được.
“Tiểu thư, khoảng thời gian gần đây cứ ngoan ngoãn ở trong phòng , nô tỳ tin rằng phu nhân hai hôm nữa sẽ thả ra thôi.” Nha hoàn Tiểu Yến ghé sát vào khe cửa, khẽ giọng khuyên nhủ.
Lý Uyển Nhi cố nén giọt lệ chực trào ra khỏi khóe mắt, hạ giọng: “Tiểu Yến, ngươi bây giờ lập tức đến Tế Thế Đường tìm Lục Uyển, nói rằng ta việc hệ trọng cầu nàng giúp đỡ.”
“Vâng, tiểu thư.”
Theo tính khí của Nương nàng, để tránh đêm dài lắm mộng, chắc c sẽ nh chóng tìm cho nàng một mối hôn sự, cắt đứt triệt để mọi ý niệm của nàng.
Hiện tại Lý Uyển Nhi quả thực đã cùng đường, duy nhất thể giúp nàng, dường như chỉ còn Lục Uyển.
Tế Thế Đường.
“Hắt xì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-tai-sinh-ta-dua-vao-y-thuat-lam-giau/chuong-65.html.]
Lục Uyển đột nhiên hắt hơi một tiếng rõ to, nàng dụi mũi, th Tiểu Vũ qua thì cong ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn: “ ta làm gì? Trên mặt ta đâu viết chữ, đây này!”
“Sư phụ, đầu óc đệ t.ử quá ngu , nói chậm lại một chút được kh?” Đầu Tiểu Vũ lúc này căng như dây đàn, quá nhiều kiến thức dồn dập ập đến khiến kh thể tiêu hóa kịp.
Lục Uyển biết tốc độ giảng bài của quả thực hơi nh, nhưng vừa hay nàng rảnh rỗi trong khoảng thời gian này, nếu thực sự bận rộn thì làm gì còn thời gian dạy !
Lục Uyển đưa tay day day thái dương, xem ra phương pháp dạy của nàng vấn đề, kh thể trách đồ đệ.
“Thôi được , hôm nay ngươi cứ về nghỉ ngơi cho tốt, đợi ngày mai lại đến!”
“Đa tạ sư phụ.” Tiểu Vũ sợ Lục Uyển đổi ý, liền nh nhẹn bò dậy khỏi mặt đất, quay đầu bỏ chạy, kh hề ngoái lại , kh biết còn tưởng đằng sau mãnh thú hay hồng thủy đang truy đuổi.
Lục Uyển sắp xếp lại sách vở trên bàn, nghe th tiếng bước chân dồn dập từ ngoài sân truyền vào, nàng còn tưởng Tiểu Vũ quên cái gì đó: “Ngươi cái... ủa, là ngươi ?”
Lục Uyển còn chưa kịp nói hết câu, ngẩng đầu nha hoàn nhỏ đang đứng ở cửa, nàng khẽ cau mày, chẳng nàng ta đã theo Lý Uyển Nhi về nhà ?
Nha hoàn nhỏ thở hồng hộc thuật lại rõ ràng ngọn việc, Lục Uyển đầy lo lắng: “Lục cô nương, cầu xin nhất định cứu tiểu thư nhà ta.”
“Khoan đã.” Lục Uyển cuối cùng cũng tìm được cơ hội xen lời, nàng nàng ta chút buồn cười: “Ta dựa vào đâu mà cứu tiểu thư nhà ngươi? Ta và nàng ta đâu thân quen.”
“Ta, ta...” Nha hoàn nhỏ bất ngờ bị hỏi vặn, lắp bắp, kh thể nói nổi một câu hoàn chỉnh.
“Hửm?” Lục Uyển nhướng mày: “Tiểu thư nhà ngươi bảo ngươi đến đây à?”
Nha hoàn nhỏ gật đầu: “Dạ , tiểu thư cầu xin giúp đỡ.”
“Vậy ngươi về nói với nàng , việc này e là ta thực sự kh giúp được.”
“Lục cô nương.” Nha hoàn nhỏ mặt mày lo lắng, "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất: “Việc này đối với tiểu thư vô cùng quan trọng, cầu xin nhất định theo nô tỳ một chuyến.”
“Đứng lên .” Lục Uyển sợ nhất là bị ta tùy tiện quỳ lạy, việc này kh chừng sẽ làm nàng bị giảm thọ mất!
“Nếu kh đồng ý giúp đỡ, vậy nô tỳ sẽ cứ quỳ ở đây kh dậy.”
“Được , ta theo ngươi một chuyến.” Lục Uyển thật sự kh đành lòng nàng ta cứ quỳ mãi ở đây, nha đầu này da dẻ mỏng m, đừng nói quỳ cả ngày, cho dù chỉ quỳ một c giờ thì đầu gối cũng sẽ rách da mất thôi.
khách đến thăm, Lý phu nhân đương nhiên kh thể tiếp tục giam lỏng Lý Uyển Nhi, còn cố ý để hai họ ở riêng.
Lục Uyển ánh mắt hờ hững Lý Uyển Nhi, kh ý định mở lời trước.
Lý Uyển Nhi là đầu tiên kh kiềm chế được, nói: “Ngươi hẳn là biết mục đích hôm nay ta gọi ngươi đến đây chứ?”
“Kh biết.” Lục Uyển nhướng mày, nhún vai: “Ngươi chuyện gì mà nhất thiết tìm đến ta.”
“Lục Uyển! Ta đang nói chuyện này với ngươi một cách hết sức nghiêm túc, kh hề ý đùa giỡn.”
“Ngươi nói .”
“Ta thích Lưu Thần.”
“Ồ.”
“Ồ? Chỉ vậy thôi ?” Lý Uyển Nhi kh hiểu rõ Lục Uyển, lại càng kh biết ý tứ trong lời nàng, nàng mím chặt môi: “Ngươi giúp ta gặp Lưu Thần.”
“...” Lục Uyển nghi hoặc Lý Uyển Nhi: “Ngươi nghi ngờ giữa ta và quan hệ, vậy mà ngươi còn bảo ta hẹn ra ngoài? Ngươi kh sợ ta kh giúp ngươi !”
“Ngươi dám!” Lý Uyển Nhi giận dữ trừng Lục Uyển: “Nếu ngươi dám ý đồ gì với , ta nhất định sẽ kh tha cho ngươi!”
“Lý tiểu thư, đây là việc riêng của ngươi, ngươi tự giải quyết thì tốt hơn, ta là ngoài thực sự kh tiện nhúng tay vào.” Lục Uyển vừa dứt lời, làm bộ đứng dậy rời , lập tức bị Lý Uyển Nhi kéo mạnh cổ tay.
“Ngươi đừng mà, hay là ngươi cứ tùy tiện đưa ra một ều kiện , chỉ cần trong phạm vi khả năng của ta, ta nhất định sẽ đồng ý với ngươi!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.