Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Nữ Tái Sinh: Ta Dựa Vào Y Thuật Làm Giàu!

Chương 98:

Chương trước Chương sau

Sáng hôm sau.

Lục Uyển sớm đã bị tiếng ồn ào bên ngoài đ.á.n.h thức. Nàng mở mắt màn trướng một lúc mới nhận ra đang ở đâu.

Trịnh Hoành Văn kh ở đây, lẽ là đã ra ngoài dò la tin tức về cách vào thành.

Lục Uyển đứng dậy xuống lầu, bảo tiểu nhị mang cho hai lồng bánh bao, ngồi ở một góc khuất để lấp đầy cái bụng trước đã.

Bỗng nhiên, một bóng váy áo màu hồng nhạt vội vã chạy từ ngoài tiệm vào. Nàng ta búi tóc đuôi én nhỏ, trên tóc chỉ cài một chiếc trâm ngọc bích màu hồng hoa đào, chỉ cần trang phục thôi, đã biết đây là nha hoàn của một gia đình quyền quý.

“Lão bản, xin hỏi gần đây đại phu nào chữa bệnh ho kh?”

“Cô nương, trong thành mới .” Lão bản tiệm vừa gảy bàn tính vừa nói, đầu kh ngẩng lên.

Thiếu nữ váy hồng nhạt lộ vẻ sốt ruột, kh biết làm , giờ làm thế nào đây?

Tiếng “Chát” một th đoản đao màu đen được ném thẳng xuống trước mặt lão bản tiệm, “Ngươi xác định kh?”

Lão bản tiệm run rẩy cả vai, kh dám chậm trễ, cười cầu tài cô gái áo x lạnh lùng như băng trước mặt, “Cô, cô nương, đại phu giỏi đều ở Kinh đô, vùng hoang sơ này của chúng ta làm gì đại phu.”

“A Nhiễm, mau cất đao . Nếu để phu nhân biết, nàng sẽ tức giận đó.” Thiếu nữ váy hồng nhạt vội vàng cầm l đoản đao đưa cho A Nhiễm, sốt ruột giậm chân, “Hiện tại kh còn cách nào khác, chúng ta mau chóng vào thành thôi!”

Ánh mắt A Nhiễm lạnh lẽo tối vài phần, “Dù tìm đại phu giỏi nhất Kinh đô, cũng mất nửa c giờ mới đến nơi.”

“Đều tại ta kh tốt. Sáng nay ra ngoài, phu nhân nói kh cần chuẩn bị t.h.u.ố.c men, sẽ về nh thôi, ta cứ thế mà kh chuẩn bị gì.”

A Nhiễm: “…”

“Nếu phu nhân mệnh hệ gì, ta cũng kh muốn sống nữa.”

A Nhiễm qu, lẽ nhận th nàng ta khóc quá mất mặt, liền kéo nàng ta quay về.

“Chờ một chút.” Lục Uyển vén vạt áo, chạy theo. “Ta là đại phu.”

Hai nghi ngờ đ.á.n.h giá nàng, tuổi tác qua chẳng khác gì , vả lại, nữ đại phu là thứ gì?

A Nhiễm cảm th Lục Uyển lẽ là kẻ lừa đảo nên kh để tâm tới.

Lục Uyển: “…” Lẽ nào sự tồn tại của ta lại thấp kém đến vậy ?

“Nơi đây kh còn đại phu nào khác, vì kh để ta thử một chút?” Lục Uyển bắt đầu “tự tiến cử”.

Thiếu nữ áo hồng nhíu mày tỏ vẻ chút khó chịu: “Cô nương, xin đừng nói đùa ở đây, chúng ta còn việc quan trọng làm.”

“…” Thôi được! Kh tin. Lục Uyển cũng kh vội giải thích thêm, mà theo hai họ đến bên cạnh xe ngựa phía sau phố. Nàng còn chưa kịp tới gần đã nghe th từng trận ho khan truyền ra từ bên trong.

Nghe âm th này, đã cảm th như bị nghẹt thở.

“Khụ khụ… khụ khụ…”

“Phu nhân, uống nước.”

“Khụ khụ…” Tiếng ho ngày càng nặng, dường như muốn ho bật cả lá phổi ra ngoài.

“A Nhiễm và Sở Sở vẫn chưa về ?” Nàng yếu ớt hỏi một câu. “Về thành thôi!”

“Phu nhân, tình trạng hiện giờ của căn bản kh thể gắng gượng đến thành được. Hai họ đã tìm đại phu .”

Lại là một tràng ho kịch liệt truyền đến. Nàng l lại hơi sức: “Sống c.h.ế.t số.”

“Phu nhân!” Sở Sở đang định bước lên xe thì bị Lục Uyển giữ lại: “Để ta.”

Nàng vén rèm xe, một luồng hương thơm nhàn nhạt như như kh bay tới, Lục Uyển khẽ nhíu mày, mắc bệnh ho nghiêm trọng, lại còn dùng hương liệu ?

Nàng trực tiếp mở cửa sổ xe, ngẩng đầu đối diện với đôi mắt mơ hồ của nàng: “Cô…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nong-nu-tai-sinh-ta-dua-vao-y-thuat-lam-giau/chuong-98.html.]

“Đừng nói chuyện.” Lục Uyển ngắt lời, lại căn dặn Sở Sở và A Nhiễm đỡ nàng ra khỏi xe ngựa.

Hai lúc đầu kh động, nhưng tình hình trước mắt quá nghiêm trọng, nếu còn chần chừ kéo dài nữa, e rằng Phu nhân thật sự sẽ mất mạng!

Nàng yếu ớt tựa vào cửa xe, kh hiểu vì Lục Uyển lại hành động như vậy.

Lục Uyển vươn tay chuẩn bị cởi cúc áo ngay cổ nàng, lập tức bị Sở Sở ngăn lại: “Ngươi đang làm gì?”

Giữa ban ngày ban mặt, cởi y phục giữa phố, còn ra thể thống gì nữa.

“Phu nhân nhà các ngươi bị ho, nhất định ở nơi kh khí thoáng đãng, hơn nữa y phục nàng đang mặc quá chật, chỉ cần nới lỏng cúc áo là được.” Lục Uyển biết thời cổ đại quy củ nhiều, giờ đây nàng mới cảm nhận sâu sắc.

Sở Sở nghe những lời nàng nói đều hợp lý, hơn nữa sau khi ra ngoài sắc mặt Phu nhân quả thực tốt hơn lúc nãy nhiều: “Để ta làm, ngươi cứ căn dặn là được.”

Lục Uyển từ trong túi mang theo l ra một tiểu bình ngọc bích, mở nắp đưa gần mũi nàng.

Chỉ một lần, nàng đã cảm th cổ họng dịu , ngay cả luồng khí nghẽn trong lồng n.g.ự.c cũng được xua tan.

“Đây là thứ gì?” Nàng cảm th tò mò với thứ này của Lục Uyển.

Những thang t.h.u.ố.c trước đây nàng từng uống, kh thứ nào khiến nàng cảm th dễ chịu như vừa nãy.

“Phong Du Tinh.” Lục Uyển chế ra nó vốn là để tỉnh thần, kh ngờ bây giờ lại đất dụng võ.

Nàng uống thêm chút nước, vừa nãy ho quá lâu nên cổ họng đau rát, sau một lúc dịu lại: “Đa tạ cô nương cứu mạng.”

“Kh cần đa tạ.” Lục Uyển tặng nàng lọ Phong Du Tinh: “Thứ này ích với nàng, nhưng bệnh của Phu nhân, vẫn cần trị tận gốc.”

Sở Sở vội vàng cất giữ như báu vật.

Nàng khẽ nhếch môi nở nụ cười cay đắng, những lời này nàng nghe đã nhiều, bao nhiêu năm nay uống kh ít t.h.u.ố.c thang, bệnh vẫn cứ tái tái lại, nàng đã mệt mỏi lắm .

“Đa tạ cô nương nhắc nhở, nhưng ta mắc chứng bệnh từ trong bụng mẹ, kh cách nào trị tận gốc.”

“Kh thể nào!” Lục Uyển vừa nãy đã bắt mạch cho nàng, chứng ho này quả thật là mang từ trong bụng Nương ra, nhưng nếu ều trị tốt, vẫn thể hồi phục.

Dù kh thể phục hồi như bình thường, ít nhất cũng kh vật vã đến mức suýt mất mạng như vừa .

“Phu nhân, chúng ta nên về thôi.” A Nhiễm giờ, nhắc nhở.

Họ đã chậm trễ bên ngoài quá lâu, Tướng quân ở nhà sẽ lo lắng.

Nàng khẽ gật đầu, mỉm cười với Lục Uyển: “Cô nương, việc ngày hôm nay là ân cứu mạng, ta sẽ để lại cho ngươi một tín vật, sau này ngươi gì cần giúp đỡ, cứ việc mở lời.”

Nghe vậy, ánh mắt Lục Uyển sáng lên, thứ nàng cần kh tín vật, mà là thể đưa nàng vào kinh đô.

“Kh cần.” Lục Uyển lắc đầu từ chối: “Phu nhân, ngay bây giờ ta một chuyện cần nàng giúp đỡ.”

“Ngươi nói .”

“Ta là ở vùng khác đến thăm thân, do lại vội vã, căn bản kh mang theo văn thư huyện thành.”

“Thì ra là vậy, nếu cô nương kh chê, vậy lên xe ! Ta sẽ đưa ngươi vào thành.”

“Đa tạ Phu nhân.” Lục Uyển mỉm cười, cúi bước vào xe ngựa.

Kh thể kh nói, thời đại này chỗ dựa vẫn tốt hơn.

Vào thành đối với ta mà nói, cũng dễ dàng như ra vào nhà vậy.

Trong thành náo nhiệt phi thường, nhưng họ dường như đang một con đường yên tĩnh khác.

Xe ngựa chầm chậm chạy đến cổng phủ Tướng quân, Lục Uyển nh nhẹn nhảy xuống xe, chuẩn bị cáo từ.

“Cô nương, ngươi kh văn thư thì kh thể thuê trọ được.” Nàng được Sở Sở và A Nhiễm đỡ xuống xe ngựa, giọng nói dịu dàng: “Nếu ngươi kh chê, thể tạm thời ở lại phủ của chúng ta.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...