Nông Viên Tự Cẩm
Chương 105:
Trước kia, một phần thu nhập lớn trong nhà là Dư Hải săn thú được.
Bây giờ bị thương nghiêm trọng, trước mắt một cái chân thể kh giữ được.
Thiếu một cái chân, làm sau thể lên núi xuống biển? Chỉ thể nằm ở trên giường, thành phế vật ăn kh ngồi .
Nhà bà ta nhiều trẻ con như vậy, sức khỏe con dâu còn yếu.
Nếu thật sự cắt cụt chân kh thể xuống giường, cả nhà này chẳng đều dựa vào bà ta nuôi ? Bà ta đâu dư bạc nuôi nhiều miệng ăn như vậy?
Hàng xóm trong sân, hoặc là quan hệ tốt với vợ chồng Dư Hải, hoặc là hàng xóm ở ngay cạnh, chuyện lão nhị Dư gia bị thương nặng được đưa về nhà, Trương thị đều trốn tránh, nhắc tới tiền khám bệnh và tiền thuốc, Trương thị sẽ bắt đầu khóc than, bọn họ mãi thành quen. Trong lòng vợ Xuyên Trụ kh khỏi xót xa.
Nàng nghe lớn trong nhà nhắc tới Trương thị.
Trương thị là vợ kế của Dư lão đầu, bà ta là chị em họ của mẹ ruột Dư Hải đã qua đời.
Năm đó, quả phụ Trương thị bị chị nhà chồng đuổi ra ngoài, là mẹ bệnh nằm trên giường của Dư Hải tốt bụng thu nhận và giúp đỡ bà ta.
Sau đó, mẹ của Dư Hải bị bệnh qua đời, Dư lão đầu th Trương thị hết lòng chăm sóc chị em Dư Hải, vậy nên cưới bà ta làm vợ kế. Lão đại Dư Đại Sơn là Trương thị đưa tới, lớn hơn Dư Hải hai tháng.
Lão tam Dư Ba và con gái Dư Thải Điệp chính là con ruột của Trương thị và Dư lão đầu. Lúc mẹ Dư Hải còn sống, Trương thị giả vờ tốt với chị em Dư Hải, còn tốt hơn con ruột của , lúc mẹ Dư Hải sắp c.h.ế.t mới nhờ vả con trai con gái cho Trương thị chăm sóc.
Nhưng mẹ của Dư Hải mới c.h.ế.t kh lâu, bộ mặt thật của Trương thị lập tức lộ ra. L cớ hoàn cảnh trong nhà kh tốt, mỗi ngày chỉ cho chị em Dư Hải ăn bát cháo thể soi được bóng trong đó và một miếng bánh đậu nhỏ.
Ở trước mặt Dư lão đầu thì giả vờ mọi đều ăn như nhau, nhưng giữ lại thứ tốt, buổi tối lén lút đưa cho con ăn riêng. Vì đói bụng, từ bé Dư Hải đã trèo cây tìm trứng chim, hái quả dại, đến bờ biển nhặt cá nhỏ tôm nhỏ... Lớn hơn một chút tự học bắt m động vật nhỏ hoang như gà rừng thỏ rửng trên núi. hiền lành hiếu thảo, bắt được gà rừng thỏ rừng đều kh ăn một , mang về nhà để cha xử lý để mọi lại cùng ăn.
Trương thị chọn đùi gà chân thỏ cho con gái ăn, những chỗ kh nhiều thịt mới đưa cho chị em Dư Hải.
Lúc Dư lão đầu nói bà ta, bà ta còn nói năng hùng hồn đầy lí lẽ: Lão tam và con gái nhỏ còn nhỏ, lão nhị nên nhường cho em trai em gái... Lúc mười m tuổi, Dư Hải đã theo Dư lão đầu ra biển bắt cá, kh tới hai năm đã trở thành một tay bắt cả giỏi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mỗi lần Dư gia biển đều bắt được nhiều cá hơn nhà khác, hơn nữa thường bắt được các loại cá hiếm, nhà giàu và tửu lâu trong trấn đều thích mua cá nhà . Dư Hải còn thường xuyên lên núi săn thú với thợ săn Triệu, mỗi lần đều thể mang một vài thú săn về.
Hầu hết thời gian, Trương thị kh bỏ được nhà ăn, phần lớn thú săn bán ở trấn trên đều đổi thành bạc, thu về túi tiền của bản thân giữ thật chặt. Dần dần, Dư gia dời căn nhà tổ cũ nát, xây một căn nhà ngói bùn năm gian ở đầu thôn đ gần biển.
Kh tới hai năm lại đổi được chiếc thuyền đ.á.n.h cá cũ thành thuyền mới.
Vì Dư Hải năng lực, Dư gia nổi d là nhà nghèo khó trong thôn, nhảy vọt trở thành nhà thu nhập bậc trung trong thôn. Trương thị nắm giữ tiền bạc trong nhà, ai cũng đừng nghĩ l được một đồng từ tay bà ta.
Ngay cả tiền thức ăn cũng tính tính lại, mỗi ngày bánh bột ngô, cháo đậu, dưa muối.
Nếu kh thì là rau trong vườn nhà, nấu c, kể cả mỡ cũng kh được bỏ.
Ngoài lúc ăn Tết, trong nhà thường kh một chút thức ăn mặn nào. Ngay cả lao động ít nhất, nghèo nhất trong thôn cũng ăn ngon mặc ấm hơn nhà .
Trong thôn nào kh biết vợ kế Dư gia, là con chuột sa hũ dầu - Là loại vào kh ra. Nhà mẹ đẻ con dâu cả Lý thị ở gần đây, hoàn cảnh gia đình kh tệ, là Trương thị hầu như gom hết tài sản làm sính lễ để con trai tới xin cưới.
Lý thị thường đưa đứa trẻ về nhà mẹ đẻ ăn ngon, lúc trở về luôn là túi lớn túi nhỏ, lén lút mang vào trong phòng .
Trương thị cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Vì vậy hai mẹ con đều ăn thành dáng giống nhau - Hình cầu, dáng này đâu giống dáng x xao vàng vọt của vợ lão nhị và đám nhỏ nhị phòng chứ?
Liễu thị là Dư Hải trúng, xin cha tìm tới làm mai.
Khi đó, con gái chủ tiệm tạp hóa trấn trên vừa mập vừa xấu lại mặt rỗ trúng Dư Hải cao lớn tuấn, đã nhờ tới nói chuyện với Trương thị, kh cần sính lễ, còn thêm ba mươi lượng bạc làm của hồi môn.
Gia đình bình thường như Dư gia trong thôn chài lưới, một năm cùng lắm chỉ tiêu dùng ba, năm lượng bạc.
Tuy tiền mỗi ngày đ.á.n.h cá thu được kh tệ lắm, nhưng lão tam Dư Ba còn học, chuẩn bị tiền cho kỳ thi tương lai trên huyện.
Con gái nhỏ nhất, cũng bắt đầu tích của hồi môn... Ba mươi lượng bạc, đối với Dư gia lúc đó mà nói là một khoản tiền kh nhỏ, Trương thị đương nhiên động tâm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.