Nông Viên Tự Cẩm
Chương 134:
Liễu thị còn đang muốn chối từ tiếp, Dư Tiểu Thảo đã tiến lên nhận thay nàng, nói: "Mẹ, đây là một phần tâm ý của bà ngoại và mợ, cứ nhận l . Hơn nữa, chúng ta xác thật cũng cần số tiền này, nếu trong lòng còn băn khoăn, cứ coi như chúng ta mượn, chờ về sau kiếm tiền trả lại bà ngoại cũng được."
"Đúng vậy, đúng vậy! Vân Tử, con còn kh chủ kiến bằng đứa trẻ nữa! Đây là Tiểu Liên đúng kh, m ngày kh gặp trắng lên kh ít." Diêu thị kéo tay Tiểu Thảo qua, kh nhịn được khen ngợi.
Dư Tiểu Thảo cười ha hả nói: "Bà ngoại, con là Tiểu Thảo, Tiểu Liên mang theo Tiểu Thạch Đầu lên núi nhặt củi ."
Dư Tiểu Thảo và Tiểu Liên là sinh đôi cùng trứng, dung mạo tất nhiên sẽ giống nhau. Chẳng qua Tiểu Thảo vốn yếu ớt từ lúc sinh ra, tương đối gầy yếu tái nhợt hơn chút. Còn Tiểu Liên, từ nhỏ đã theo Liễu thị làm việc cho nên làn da đen chút. Hai đứng cùng nhau, nhận ra dễ dàng. Chỉ là, nửa năm uống nước linh thạch, thân thể Tiểu Thảo khỏe mạnh hơn kh ít, làn da Tiểu Liên cũng trắng hơn so với trước kia, hai càng ngày càng khiến ta kh thể phân biệt rõ.
Diêu thị vui sướng Tiểu Thảo thể chạy thể nhảy, nói với Liễu thị: "Thân thể của đứa bé Tiểu Thảo này đã tốt hơn, tâm bệnh của con cũng coi như được đặt xuống. Ta th, sắc mặt của con cũng hồng nhuận hơn chút, gần đây bà th gia bỏ tiền mời đại phu cho con à?"
"Bà nào chịu tiêu tiền ở trên con bao giờ? Lúc trước kia phát bệnh, bà đều nói con giả vờ, kh cho cha Thảo Nhi mời đại phu cho con, huống chi là bây giờ? Nửa năm nay con cảm th thân thể khá hơn kh ít, Đại Hải gạt khác lén cho con uống t.h.u.ố.c suốt một mùa đ. M ngày nay chăm sóc cha bọn trẻ, tuy chút mệt mỏi nhưng con lại cảm th thân thể nhẹ nhàng hơn nhiều, ngày nằm bò ra mép giường ngủ quên, hôm sau tỉnh lại cũng kh phát bệnh. Con nghĩ là bệnh đã khỏi, mẹ, đừng lo lắng cho con."
Trong lòng Liễu thị vừa cảm th may mắn lại vừa kỳ quái, cái nhà này nếu ngay cả nàng cũng ngã bệnh, thật sự sẽ kh cách nào qua nổi.
Dư Tiểu Thảo sờ ngũ thải thạch trên cổ tay, trong lòng cười trộm kh thôi.
Trước tiên đệ nhà họ Liễu thu gom đầu gỗ trong phòng chứa củi sau đó sửa chữa đại khái một chút, dọn đồ vật mang đến đây vào. Diêu thị mang theo hai con dâu (vợ lão tam còn con nhỏ, kh thể rảnh tay nên kh đến đây) giúp đỡ dọn dẹp sân một lần, ngay cả nước cũng kh uống, vội chạy xe bò trở về.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Diêu thị kh yên lòng, nhưng bà biết một nhà năm miệng ăn của con gái chỉ ở trong một gian phòng, dù ở lại cũng kh chỗ ở, bọn họ trở lại thôn Tây Sơn trước khi mặt trời lặn cho nên chỉ để lại một câu "Hai ngày nữa sẽ trở lại thăm mọi " vội vàng rời .
Ba đệ nhà họ Liễu ở lại, nhân dịp chuẩn bị cày bừa trước vụ xuân, giúp đỡ chồng (chồng tỷ tỷ) tu sửa nhà.
Dư Hải làm phúc hậu, ngày thường nhà khác chuyện gì, chỉ cần gọi một tiếng, sẽ nhiệt tình qua giúp đỡ cho nên nhân duyên ở toàn bộ thôn Đ Sơn cũng kh tồi. Nghe nói muốn sửa sang nhà cũ, trong thôn đều sôi nổi tới giúp đỡ.
Con trai lớn của bác cả Dư Lập Xuân làm miếng ngói bùn thủ c, việc bên ngoài cũng kh nhận, bị cha đuổi tới nơi này giúp đỡ. M ngày kế tiếp, Dư Lập Xuân mang theo ba con trai, hai đứa cháu trai, luôn là thứ nhất đến cũng là cuối cùng rời . Bác hai Dư Lập Hạ ở xa, thân thể gần đây lại chút kh thoải mái cho nên chỉ phái một con đến đây giúp đỡ.
M em tốt chơi với Dư Hải từ khi còn cởi truồng cũng tổn hao khí lực san bằng đất, xây tường đất, chặt cây cối... Bận rộn nhưng vô cùng vui vẻ. Thợ săn Triệu từng giao tình với , và con Triệu Hàm, mỗi ngày chẳng những tới đưa con mồi, còn tới giúp đỡ sau khi săn thú trở về. Còn hàng xóm láng giềng trái của , kh cần gọi đến nhờ giúp đỡ, mỗi ngày đều tới báo d.
Nói mời tới giúp đỡ xây nhà là xen vào hai bữa cơm. Những này biết một nhà Dư Hải mới vừa dọn ra ở riêng, trong nhà kh nhiều lương thực, mỗi ngày đều tự mang lương khô, kh muốn ăn một ngụm đồ ăn của nhà bọn họ. Một nhà trên dưới của Dư Hải cảm động kh thôi, Tiểu Thảo cảm nhận thật sâu sắc sự chất phác và thiện lương của cổ đại.
nhiều nhiều lực, ba gian phòng ở cộng thêm sân tường rào, qua mười ngày đã hoàn thành xong. sân thật to, phòng ở mới tinh, Liễu thị chảy nước mắt vì vui sướng. Ba tỷ đệ Tiểu Thảo ở trong sân nô đùa, khỏi nói là vô cùng vui sướng. Bọn họ, rốt cuộc cũng một căn nhà thuộc về chính ...
đệ nhà họ Liễu chặt củi xếp đầy phòng bếp, lại dọn dẹp sạch sẽ giếng nước ở hậu viện sau đó mới rời . Dư Hải ở nhà suốt hai ngày, chân đã thể chống quải trượng (gậy gỗ) đường, ngay lập tức mang theo nhà dọn qua .
Mười ngày qua, ngoại trừ Dư lão đầu mang theo lão đại buổi chiều mỗi ngày đến nhà cũ giúp đỡ ra, những khác kh hề lộ mặt dù chỉ một chút. Nhà đã được dọn dẹp tốt, thời ểm Dư Hải mở tiệc chiêu đãi hàng xóm trong thôn, Lý thị lại mang theo con trai tới.
Chưa có bình luận nào cho chương này.