Nông Viên Tự Cẩm
Chương 142:
Tiền Văn sờ lương khô trong ngực, mẹ vì sợ học đói nên đặc biệt đưa cho , là bánh bao làm từ bột kê trộn với bột mì. khẽ há miệng, cuối cũng vẫn kh mở miệng nói.
Dù cũng mới gặp tiểu cô nương nhà ta hai lần, tự nhiên lại đưa bánh bao cho ta, chỉ sợ sẽ đem lại cho ta cảm giác đây là "của bố thí". Bỏ , vẫn nên làm quen trước, sau đó lại tìm cơ hội giúp đỡ một chút vậy.
Thời tiết vào tháng Hai âm lịch vẫn mang chút lạnh khô, một trận gió đ thổi qua, Dư Tiểu Thảo kh nhịn được khẽ rùng . Quần áo trên cũ rách kh chịu nổi, b vải bên trong được làm từ áo mà trai mặc kh vừa và áo b của em trai em gái, thô đến muốn kết thành khối. Chưa tính mặc trên thô cứng kh thoải mái mà hiệu quả giữ ấm còn kém. Tại lúc tiền kh nghĩ tới việc mua vài cây b vải mới nhét vào bên trong áo chứ nhỉ?
Tiểu Thảo lạnh đến mức tay nhỏ đau nhức, cẩn thận dọc ven đường tìm loại cây quen thuộc. Tiểu Thạch Đầu thì một đường chạy nhảy ở phía trước, cả tràn đầy sức sống. bé th chị rụt cổ lại, dáng vẻ lạnh, lập tức l bàn tay nhỏ bé dắt tay nhị tỷ, tươi cười đến đôi mắt cong cong nói: "Nhị tỷ, đệ ấm áp, để đệ làm ấm tay cho tỷ!"
Tiểu Thảo cảm động ôm bé vào trong ngực, hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ n hồng hào đó. Mặt của tiểu t.ử liền đỏ lên, cách thể hiện tình cảm của cổ đại tương đối kín đáo, ngay cả cha mẹ cũng chưa hôn bé bao giờ đó.
Tiểu Thạch Đầu xấu hổ hất tay nhị tỷ ra chạy nh , Tiểu Thảo chạy chầm chậm theo phía sau, mệt mỏi thở hồng hộc cũng kh đuổi kịp bé, cả mồ hôi nhễ nhại.
"Chờ một chút! Tiểu đệ, tỷ th rau cải dại !" Trên mặt đất bên cạnh một con s cạn khô một loại cây màu nâu đất nho nhỏ đang sinh trưởng, phiến lá hình răng cưa kia chính là cải dại mà nàng biết.
Tiểu Thạch Đầu chạy ngược lại, sáp tới gần một cái, nói: "Nhị tỷ, cải dại kh thế này, lá của nó x x, dài, ở giữa còn một b hoa nhỏ màu trắng nữa."
"Cải mà đệ nói là rau cần tây, nó sinh trưởng trong bụi cỏ, trên phiến lá l. Loại mà tỷ tìm th này là cải dại đầu xuân. Đừng th hình dáng của nó xấu, thật ra ăn thơm đ. Kh tin thì đệ ngửi thử xem."
Tiểu Thảo hái một lá cải dại chỉ dài khoảng hai cen-ti-mét đưa tới mũi bé. Thật sự một cỗ mùi hương thoang thoảng của rau cải dại.
"Nhưng loại cải dại này thật là nhỏ..." Tiểu Thạch Đầu cũng ngồi xổm xuống, chổng m.ô.n.g thở hổn hển đào rau củ dại.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mảnh đất này kh ít rau cải dại, đoán rằng chừng nửa tháng nữa, nơi này sẽ từng tầng từng tầng những b hoa trắng nhỏ nở rộ. Dư Tiểu Thảo hái cây lớn một chút, tay chân kh ngừng nghỉ, miệng thì cười nói: "Chúng ta đến hơi sớm một chút, đợi m ngày nữa sẽ trưởng thành hết . Phiến lá lớn nhất cũng dài chừng một hai tấc đ! Lá quá nhỏ thì đừng hái, để cho nó dài ra ."
Hai chị em vừa tìm vừa hái dọc theo bờ s, tới bên bờ ánh nắng mặt trời chiếu rọi giúp rau cải dại nảy mầm sớm hơn, phiến lá rõ ràng là lớn hơn một chút.
Ánh nắng ấm áp của ngày xuân dần dần xuất hiện, Tiểu Thảo dẫn theo em trai vừa tắm ánh nắng mặt trời ấm áp vừa thu hoạch lứa rau dại đầu tiên của mùa xuân.
Ở dưới chân núi, Tiền Văn chọn một tảng đá ngồi xuống, dường như sách vở cũng chẳng còn hấp dẫn được nữa. Nghe th tiếng kêu mừng rỡ thỉnh thoảng phát ra của Tiểu Thạch Đầu ở cách đó kh xa, cũng thỉnh thoảng ngẩng đầu lên về phía bóng lưng nhỏ gầy đứng cách khoảng chục thước một chút. Lòng, cũng kh thể tiếp tục yên tĩnh được nữa.
dứt khoát nhét quyển sách vào trong ngực, về phía hai chị em. Hai chị em đang vô cùng tập trung, cũng kh phát hiện ra đã tới gần.
Dư Tiểu Thảo ngồi xổm xuống, di chuyển từng bước về phía trước, cái xẻng trong tay kh ngừng bận rộn. Tiền Văn tiến tới gần. Mùa này, thật sự rau dại ?
Bỗng nhiên, Tiểu Thảo th ở phía trước kh ít rau dại, củ lớn, lập tức vui mừng kêu lên một tiếng, vui mừng nhảy lên, kh chú ý tới Tiến Văn đã tiến lại gần ở sau lưng, sau ót của nàng lập tức đụng vào cằm .
Tiểu Thảo che đầu, nghiêng đầu Tiền Văn cũng đang che cằm mặt đầy đau đớn, chút ngượng ngùng nói: "Xin lỗi, kh để ý th ở phía sau ta, đụng đau kh?"
Lúc Tiền Văn bị đụng trúng đã vô tình c.ắ.n đầu lưỡi, đau đến mức đã nước mắt trào ra. vội vàng trợn to hai mắt ngẩng đầu trời, sợ kh kiềm chế được để cho em gái nhỏ nhà ta th nước mắt của .
Chuyện này vốn kh lỗi của Tiểu Thảo, phong độ nói: "Là do ta sai, ta kh nên đứng gần như vậy." Đầu lưỡi của bị thương, kh ngừng hút khí lạnh, giọng nói chút kh rõ ràng, vẻ mặt cũng hơi vặn vẹo.
Dư Tiểu Thảo "xì"một tiếng, cười lên: "Chúng ta đều kh là cố ý, ai cũng đừng nói xin lỗi tới xin lỗi lui nữa. Bọn ta làm ồn đọc sách hả? Hái xong chỗ này, ta sẽ dẫn Tiểu Thạch Đầu xa một chút..."
"Kh cần, kh cần! Ta ra đây để thả lỏng một chút thôi, tiên sinh nói học kết hợp giữa học và lao động... Để ta tới giúp đào rau dại nhé."Tiền Văn vén áo b dài lên, ngồi xổm xuống, nhưng phát hiện ra kh xẻng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.