Nông Viên Tự Cẩm
Chương 145:
Tiền Văn bất đắc dĩ trợn mắt một cái, còn định từ chối, Tiểu Thảo đã nh nhẹn sắp xếp rau củ cho . Nàng chia rau cải trong một giỏ thành hai giỏ nhỏ, một giỏ nhét vào n.g.ự.c Tiền Vũ, một giỏ thì chuẩn bị cho Triệu Hàm đem về nếm thử một chút.
"Hải thúc, hôm nay con bắt được hai con thỏ hoang, ba con gà rừng, cha bảo con đem tới tặng cho mọi một con." Triệu Hàm đặt con gà rừng bị trói lại bằng dây rơm ở trước cửa nhà bếp, xoay muốn về nhà.
Dư Hải chống một cây quải trượng khập khiễng tới, nói: " lại đem con mồi tới đây ? M hôm nay, đồ mọi đưa tới cũng nhiều , tiền bán gấu lần trước, mọi cũng kh giữ lại bao nhiêu, toàn bộ đều cho chúng ta hết. Trở về nói với cha của cháu, nhà cháu kh nợ ta."
Khóe miệng Triệu Hàm giật giật, đôi mày tuấn khẽ nhíu lại, nói: "Tiền bán gấu, kh mọi kh l được một văn tiền nào hay ? Nếu biết như vậy, cha cháu hẳn nên lặng lẽ đưa cho thúc và thẩm..."
Dư Tiểu Thảo bĩu môi một cái, nói: "Trong thôn đều biết nhà bán gấu được ba trăm lượng bạc, nếu như nãi nãi kh nhận được bạc mà đưa tới, đã sớm đến nhà náo loạn . Cho dù đưa cho cha, cũng sẽ bị nãi nãi ép l. Nãi nãi kh ruột thịt thì cũng thôi . Nhưng dù cha cũng là con ruột của gia gia, thế mà lại giúp nãi nãi gạt chúng ta..."
"Thảo Nhi! lại nói trưởng bối như vậy? Bình thường cha dạy con như vậy ?" Dư Hải lớn tiếng nói, cắt đứt lời của con gái.
Tiểu Thảo c.ắ.n môi một cái, kh phục nói: "Bọn họ thể làm thì lại sợ ta nói chứ? Chuyện này, vốn chính là gia gia nãi nãi kh đúng! Ba trăm lượng bạc, cho dù chia cho chúng ta một phần mười, mỗi ngày cũng sẽ kh đến nỗi nấu cơm bằng bột đậu còn tính toán trọng lượng."
Ánh mắt của Dư Hải trở nên ảm đạm, thở dài thật sâu, nói: "Là do cha vô dụng, khiến cho các con theo cha chịu khổ..." Vừa nói vừa khập khiễng trở về nhà chính.
Tiểu Liên khẽ em gái quật cường của , lại khẽ bóng lưng cô đơn của cha, muốn nói lại thôi, cuối cùng ném xuống một câu: " , tỷ chôn một củ khoai lang đỏ cho ở bên trong tro than dưới bếp lò đó. Lát nữa l ra ăn ..." Lời còn chưa dứt đã đuổi theo cha vào phòng.
nhà đều biết Tiểu Thảo dễ đói vào buổi trưa, cho nên mỗi sáng sớm khi nấu cơm xong sẽ chôn một củ khoai lang đỏ bên trong tro than dưới bếp lò. Tiểu Thảo thích khoai lang đỏ ngọt ngào hơn là bánh ngũ cốc và bột đậu. Khoai lang đỏ lần trước bà ngoại đưa tới đều giữ lại cho nàng, ngay cả Tiểu Thạch Đầu cũng ăn ít hơn một chút.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiền Văn chút lúng túng đứng đó, ho khan hai tiếng, nói: "Tiểu Thảo, bọn ta đã ra ngoài một lúc, cũng nên về nhà ." Nói xong, dẫn theo Tiền Vũ đang ngây rời khỏi nhà Tiểu Thảo.
Triệu Hàm cũng định nhân cơ hội cáo từ thì Tiểu Thảo ngăn lại nói: "Cảm ơn gà rừng mà mang tới, cha ta nói, sau này đừng mang con mồi tới nữa. Lần này thì thôi, nếu như còn đem tới lần nữa, ta sẽ đem trả lại cho . Đây là rau củ dại bọn ta đào được hôm nay, mang về cho Triệu bá bá nếm thử một chút ."
Triệu Hàm cũng kh từ chối, nhận l giỏ nói: "Ngày mai sẽ đem giỏ trả lại cho ."
Trong sân chỉ còn lại Tiểu Thảo và Tiểu Thạch Đầu mắt to trừng mắt nhỏ. Tiểu Thạch Đầu trộm lén nhị tỷ một cái, nhỏ giọng nói: "Hình như cha thật sự tức giận , tỷ vào nhận sai với cha . Cha hiểu tỷ nhất, sẽ kh đ.á.n.h m.ô.n.g tỷ đâu!"
Lúc Tiểu Thạch Đầu nghịch ngợm, cha sẽ luôn đè ở trên đầu gối, đ.á.n.h mạnh m bàn tay lên m.ô.n.g . Dư Hải đ.á.n.h quen , lực tay lớn, thường xuyên đ.á.n.h Tiểu Thạch Đầu đến mức ôm m.ô.n.g khóc bù lu bù loa. Tiểu Thạch Đầu sợ năm ngón tay của cha nhất.
Dư Tiểu Thảo dở khóc dở cười thở dài một hơi, vào phòng nhận sai với cha nàng. Dư Hải th nàng thành tâm nhận sai, cũng kh nỡ trách mắng nàng. Chuyện này coi như bỏ qua.
Cơm tối là Dư Tiểu Thảo tự tay lo liệu, Tiểu Liên chỉ ở bên cạnh giúp đỡ. Nàng bảo Tiểu Thạch Đầu vào trong thôn mua một văn tiền đậu hũ, nấu c đậu hũ rau cải dại, bánh tạp lương rau cải dại, còn làm thêm m cái bánh bao bột mì nhân rau cải dại nữa.
Nhớ tới cái bánh bao mà Tiền Văn kín đáo đưa cho nàng lúc trưa đó, Tiểu Thảo lập tức dùng cái túi vải đó để ba cái bánh bao rau cải dại vào, bảo Tiểu Thạch Đầu đem tới Tiền gia.
mở cửa là Mao thị mẹ của Tiền Văn, nàng ta th túi vải trong tay Tiểu Thạch Đầu, trong lòng kh nhịn được nói thầm: Đây kh là túi vải để bánh bao mà nàng ta đưa cho con trai hay ? Vì lại ở trong tay tiểu gia hỏa này? Hôm nay con trai ra ngoài lâu như vậy, chẳng lẽ kh ăn bánh bao của mà lại đưa cho khác?
Nàng hiểu rõ tình hình của Dư gia, ra ở riêng nhiều ngày như vậy mà chỉ được chia một chút lương thực, sợ rằng cũng còn kh nhiều lắm. Kh lẽ nhà bọn họ vì tiết kiệm mà giảm bớt phần ăn sáng, con trai tốt bụng nên mới l bánh bao ra cho Tiểu Thạch Đầu ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.