Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Viên Tự Cẩm

Chương 210:

Chương trước Chương sau

Những thứ này, Tiểu Thảo đều đã nói qua.

Nhưng mà bà vợ lười như Lý thị kh chịu được việc luôn c chừng ở bên bếp, chưa tới giờ đã dập lửa chạy nói chuyện phiếm với khác.

Ánh mắt Trương thị chột dạ lóe lên vài cái.

Vì tiết kiệm tiền, loại gia vị nào bà ta cũng giảm một nửa..."Ồ... hóa ra kh là đồ kho Tiểu Thảo nấu, ngươi còn lừa gạt chúng ta là đồ nhắm một văn tiền chính gốc! Hừ! Coi như hai văn tiền này vứt vào trong nước, sau này đừng hòng chúng ta mua đồ ăn của các ngươi nữa!" Lão Hác cầm trong tay một túi gi dầu đồ kho khác, hung hăng ném xuống chân Trương thị, hầm hừ bỏ . Tiểu Thảo vội vàng gọi lại, nói: "Lão Hác thúc, ta thay nãi nãi đền bù cho các ngươi.

Đây là hai phần cá nấu rượu, coi như bồi thường cho ngươi! Tiểu Liên, mau l cho lão Hác thúc hai phần cá nấu rượu."Lão Hác ngượng ngùng xoa tay, l ra hai văn tiền từ trong ngực, nói: "Bà ta là bà ta, ngươi là ngươi! Hai phần cá nấu rượu này, tính là ta mua..."Tiểu Thảo đẩy tay cầm tiền của trở về, nói: "Trưởng bối sai, tiểu bối đương nhiên giúp đỡ gánh vác.

Tuy rằng chúng ta đã ra ở riêng, nhưng hiếu thuận với trưởng bối vài đồng tiền cũng là việc nên làm.

Những vừa mua đồ ăn của nãi nãi ta đều thể tới chỗ ta l số cá nấu rượu tương ứng.

Tiền các ngươi đưa nãi nãi ta, coi như là ta biếu nàng!"Trương thị nghe th vậy, số tiền tới tay kh cần trả lại, cũng bỏ xuống lo lắng trong lòng.

Th mọi đều khen Tiểu Thảo hiếu thuận, làm buôn bán lòng, bà ta bĩu môi khinh thường.

Đếm mười m văn tiền trong tay, trong lòng âm thầm ghi hận Lão Hác kh tới gây sự chậm một chút, nếu kh bà ta thể hoàn vốn .

Vừa nghĩ tới một nửa số tiền mua gia vị kh thể thu về, bà ta cảm th tim như bị ta khoét một miếng, soàn soạt đau. Khi Tiểu Liên xách giỏ tới trước mắt đám phát cá nấu rượu, mọi mới ngạc nhiên phát hiện, hai chị em này vậy mà gần như giống nhau như đúc.

Tiểu Thảo cười nói: "Các vị đại thúc, đây là chị gái song sinh của ta, Tiểu Liên.

Ngày hôm qua và mỗi buổi chiều, đều là tỷ bán đồ ăn."Lão Hác sửng sốt một lúc, sau cười ha ha nói: "Bảo ! Tiểu Thảo buổi chiều đến bán đồ ăn lại kh thích nói chuyện như vậy.

Hóa ra là khác! Buồn cười chúng ta nhiều ngày như vậy cũng kh phát hiện buổi sáng và buổi chiều là hai khác nhau.

Thú vị, thú vị!"Một cặp chị em giống nhau như đúc, hấp dẫn sự chú ý của nhiều hơn, việc làm ăn của Tiểu Thảo chưa từng nh chóng như vậy.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lục ca cũng tới mua hai phần cá nấu rượu, ánh mắt lạnh lùng lướt qua hai chị em, lúc rời khóe miệng kh dễ nhận ra hơi cong lên, quả nhiên đoán kh sai... Mẹ chồng nàng dâu Trương thị cực kỳ thèm muốn đám nối liền kh dứt bên cạnh chị em Tiểu Thảo.

Nhưng mặc kệ bà ta hét to thế nào, đồ kho chế biến thô sơ mà bà ta bán ra đã truyền ra ngoài từ nhóm c nhân bến tàu.

Dù kêu tới giọng cũng bốc khói cũng kh thể bán thêm được phần nào, kh thể làm gì khác là ảo não rời . Về sau, dù đồ kho bà ta nấu ra đã thể ăn được, vẫn kh ai chịu mua đồ ăn của bà ta.

Làm ăn chính là như vậy, một khi mất uy tín, khó thể l lại được. Sau vài lần, hai mẹ con chẳng những kh kiếm được tiền, ngược lại còn bù tiền vốn vào.

Đầu heo kho và dạ dày kho làm tốn c như vậy, mẹ chồng nàng dâu đều kh loại chịu khó làm việc.

Dần dần, cũng loại bỏ ý nghĩ muốn bán đồ kho kiếm tiền. Tháng Ba, vốn là thời gian thời tiết ấm lên, trăm hoa đua nở.

Đầu tháng Ba năm nay lại đón một đợt rét lạnh mới, thật đúng với cụm từ "Xuân hàn se lạnh."Cũng may chăn b mới của cả nhà Tiểu Thảo đã được Liễu thị và Tiểu Liên dành thời gian sửa lại tốt hơn.

Mở chăn cũ trước kia ra, sau khi đập lại b vải đã dùng qua một lần nhét vào tấm vải đã may xong thành tấm đệm thay rơm rạ dải lên trên giường đất.

Mà bộ chăn mới may trải bốn góc giường đầy ấm áp mềm mại. Tiểu Thảo được đắp chăn ấm áp mềm mại, hạnh phúc thở dài, lăn qua lăn lại trên giường đất, kh muốn đứng dậy.

Liễu thị và Tiểu Liên nàng vui vẻ kh thôi. Lúc gió lạnh tới, Dư Hải đã đ.á.n.h xe lừa thị trấn mua cho hai con trai mỗi một bộ áo b mới.

Mặc dù là vải thô kh đáng bao nhiêu tiền, nhưng b bên trong là mới, khả năng giữ ấm kh là thứ áo khoác rách trước kia thể so với. Tiểu Thảo và Tiểu Liên cũng mặc vào áo hai lớp mới nền x hoa đỏ, sau bữa cơm chiều để ở trên giường cha mẹ.

trong nhà lo lắng ra bên ngoài, Dư Hải thở dài, nói: "Chỉ sợ buổi tối sẽ tuyết mùa xuân..."Tiểu Liên hỏi: "Cha, tuyết mùa xuân là gì?"Liễu thị kiên nhẫn giảng cho nàng khi thời tiết thay đổi, một bài ngạn ngữ về nghề n: Trong tháng Ba, hoa hạnh hoa đào nở khắp núi.

Hoa đào nở, hoa hạnh tàn, cây mận cây mơ lớn lên.

Hoa đào nở, hoa hạnh tàn, quả hồng nở hoa hạnh rơi.

Trong tháng Ba, tuyết mùa xuân rơi, các loại trái cây kh thu được nhiều. Cuối cùng tổng kết một câu: "Hôm nay trận tuyết rơi này, chỉ sợ năm nay m nhà trồng trái cây trong thôn đau đầu..."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...