Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Viên Tự Cẩm

Chương 213:

Chương trước Chương sau

Hai chị em vô cùng vui vẻ thảo luận về đồ ăn, ta đưa hai lượng bạc thể kiếm được bao nhiêu... !

Đột nhiên, một bóng đen vụt ra từ trong bụi cỏ khô ven đường, ngăn cản đường của hai chị em. Trong lòng Tiểu Thảo khẽ thịch một tiếng, trước sau, kh một ai trên đường cả, hai nàng tuy rằng hai nhưng đều chỉ là đứa trẻ chưa tới chín tuổi.

Đối phương che mặt, dáng tuy rằng kh tính cao nhưng lại vạm vỡ, thừa sức đối phó với hai nàng gầy nhỏ như vậy."Móc hết tiền ra đây! Nếu kh sẽ l mạng nhỏ của các ngươi!" bịt mặt cố gắng hạ giọng, ngữ khí giả bộ hung ác nhưng vẫn mơ hồ lộ ra chút ngây thơ trẻ con. Tiểu Thảo nghe được cũng đoán được tuổi tác của đối phương kh lớn lắm, đang vào thời kì vỡ giọng.

Túi tiền trong n.g.ự.c nàng ngoài hai trăm văn sáng nay bán được còn hai lượng bạc tiền đặt cọc chủ tiệm cơm đưa cho.

Bảo nàng thành thành thật thật giao ra đây, nàng thật sự kh nỡ. Nàng vừa kéo dài thời gian, vừa nghĩ cách thoát thân: "Ngươi kh được xằng bậy! Con đường này lúc này nhiều ngang qua đây, chặn đường cướp bóc chính là trọng tội, nếu như ngươi bị bắt được, đưa đến trong nha môn, đầu tiên sẽ bị đ.á.n.h 50 đại bản, kh c.h.ế.t cũng sẽ mất một lớp da!" bịt mặt vừa nghe, cả run lên, nắm chặt cây gậy trong tay, chỉ vào hai chị em, tức muốn hộc m.á.u nói: "Ít nói nhảm , mau giao tiền ra đây!"Đôi mắt Tiểu Thảo xoay chuyển nh như chớp, lặng lẽ nhéo nhéo lòng bàn tay Tiểu Liên, đột nhiên về phía sau ta, làm ra biểu cảm vui mừng kinh ngạc, lớn tiếng nói: "Triệu đại thúc! bán con mồi ?"Vừa nghe là thợ săn Triệu thân thủ siêu quần, bịt mặt kia sợ tới mức cây gậy trong tay rơi trên mặt đất, quay đầu lại về phía sau, dưới chân làm ra động tác muốn chạy trốn. Ngay trong nháy mắt nghiêm đầu quay lại, Tiểu Thảo kéo Tiểu Liên, dùng hết sức bình sinh chạy về hướng ngược lại. bịt mặt kia th rõ con đường nhỏ sau lưng kh một bóng , mới ảo não phát hiện bị mắc mưu.

mắng câu "Nha đầu thúi, bắt được xem lột sống ngươi hay kh!" liền nh chân đuổi theo phía hai chị em. Hai chị em Tiểu Thảo tuy rằng chiếm được thời cơ trước nhưng rốt cuộc chân ngắn sức yếu, kh bao lâu đã bị tên cướp đuổi đến.

căm giận duỗi tay đẩy Tiểu Thảo ra thật xa, hung tợn nói: "Dám gạt ta, kh đ.á.n.h ngươi đến kêu cha gọi mẹ ta đây sẽ kh họ..." còn chưa ngốc đến cực hạn tự báo tên họ, khó khăn lắm nhịn xuống họ sắp phun ra miệng, phẫn nộ quăng một cái tát nặng nề về phía Tiểu Thảo. Nói thì chậm mà xảy ra thì nh, Tiểu Liên liền bước đến c phía trước , một tiếng bàn tay đạp vào th thúy vang lên, Tiểu Liên bị đ.á.n.h đến lảo đảo vài bước, ngã gục trên mặt đất.

Khuôn mặt trắng nõn mền mại lập tức sưng vù lên. Tiểu Thảo vội vàng tiến lên nâng nàng dậy, đau lòng thổi gương mặt sưng đỏ nàng .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nàng là bao che, kiếp trước vì em trai em gái, nàng kh biết đã khiến cho tất cả những kẻ dám bắt nạt chị em nàng bao nhiêu lần,"quang vinh" nhận được d xưng cọp cái!Nàng nắm chặt nắm tay, c.ắ.n chặt răng.

Nếu như liều mạng với đối phương chính là hạ sách.

Từ ứng của này khi vừa mới bị nàng lừa, ta chắc hẳn cũng biết thợ săn Triệu Triệu đại thúc, hơn nữa nàng luôn cảm th đối phương cho một loại cảm giác quen thuộc, nên đoán đối phương chắc quen biết nàng, khả năng vốn là thôn Đ Sơn... [Ai ừm... !Đừng đoán nữa, ngoài đường ca ham ăn lười làm của ngươi kia muốn cướp, kh cần nghĩ đến khác nữa!] Mèo vàng nhỏ ghé vào nàng trên vai con eo lại, giọng lười biếng của Tiểu Bổ Thiên Thạch vang lên ở bên tai nàng. Dư Khả Dư Hắc Tử? Tiểu Thảo dáng to mập của đối phương, giọng vịt đực chói tai, biểu hiện ngoài mạnh trong yếu... !Quả nhiên là tên kia!Giọng Tiểu Bổ Thiên Thạch nhẹ nhàng truyền ra: [Tiểu nha đầu, muốn bản thần thạch đại phát thần uy, giáo huấn gia hỏa này một chút hay kh?] Tuy rằng Tiểu Bổ Thiên Thạch đã nhận Tiểu Thảo làm chủ nhân, nhưng phần lớn khi nói chuyện kh thể dùng thái độ kính trọng đối với nàng. Tiểu Thảo biết gia hỏa Dư Khả này, hung ác nhưng nội tâm là kẻ nhát gan.

Nghĩ đến ngày đầu tiên nàng tỉnh lại, dùng nói m câu nói đã làm ta sợ tới mức thiếu chút nữa tè ra quần.

Một cái kế sách dần dần hình thành... Dư Hắc T.ử này nghe lén được mẹ và bà nội nói chuyện, biết được mỗi ngày Tiểu Thảo ra bến tàu một chuyến đã thu vào hơn một trăm văn.

Từ nhỏ đến lớn, bà nội keo kiệt kia của ta tuy nói đồ ăn ngon sẽ giấu em trai em gái nhị phòng trộm cho ta ăn.

Từ trước đến nay, tiền tiêu vặt cho ta chưa bao giờ hơn hai đồng, kh đủ mua một cái kẹo ở chỗ bán hàng rong. Một trăm văn với ta mà nói kh khác nào một khoản tài sản kh nhỏ.

ta nghĩ, nếu ta thể một trăm văn đó là thể lên thị trấn mua hai cái bánh nướng thơm ngào ngạt, l thêm m miếng thịt bò, ăn một bữa thật ngon.

Mua cả một chiếc trâm hoa châu, dỗ Tiểu Hương thích trang ểm trong thôn vui vẻ... Buổi sáng ngày hôm sau, ta tìm hiểu được hôm nay bến tàu bên tàu chỉ là hai con nhãi r Tiểu Thảo và Tiểu Liên nên đã hình thành một suy nghĩ trong lòng. .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...