Nông Viên Tự Cẩm
Chương 251:
"Nói nh lên, ngươi đã làm gì?" Tiểu Thảo túm mèo vàng nhỏ từ trên vai xuống, ôm ở trên lòng bàn tay, nhẹ nhàng nhéo nhéo thịt mềm mại của móng vuốt nhỏ. Lại bị nó ghét bỏ dùng móng vuốt chụp lại một cái, kh đau kh ngứa, khác còn tưởng rằng nó và chủ nhân đang đùa giỡn nữa.
Lúc này Dư Hải cũng th mèo nhỏ trong tay con gái, kỳ quái nói: "Ơ? Bánh Trôi Nhỏ theo từ khi nào vậy? đến bây giờ mới xuất hiện?"
Dư Tiểu Thảo dừng một chút, mới thay tiểu gia hỏa tìm một cái cớ nói: "Con cũng kh biết nó lại cùng tới đây. Từ trước đến nay Bánh Trôi Nhỏ đều xuất quỷ nhập thần, nói kh chừng là trốn trong sọt rau dưa đ.á.n.h một giấc, vô tình bị đưa lên thị trấn đ ạ! Bánh Trôi Nhỏ, hay kh vậy?"
Nàng xách móng vuốt tiểu gia hỏa lên, nhẹ nhàng quơ quơ. Tiểu Bổ Thiên Thạch ngạo kiều dùng sức thu hồi móng vuốt nhỏ của , hung hăng liếc nàng một cái: Đây coi là cớ gì chứ, thật ngu ngốc mà!
Hai bên cạnh kết thúc đàm luận, th mèo vàng nhỏ trong tay Tiểu Thảo, già vuốt vuốt râu dê, cười nói: "Con mèo vàng này màu sắc thật rực rỡ, mèo nhỏ xinh đẹp như vậy, thật đúng là hiếm th nha! Nhưng nhỏ quá, đã đầy tháng chưa vậy? Mèo con xa mẹ quá sớm như vậy thể kh dễ nuôi lắm."
[Ngươi mới kh dễ nuôi đó, cả nhà các ngươi đều kh dễ nuôi! Hừ!]Tiểu Bổ Thiên Thạch lại tức giận, giơ giơ vuốt về phía già, lộ ra bộ móng sắc nhọn bên trong.
Dư Tiểu Thảo vuốt ve sống lưng tiểu gia hỏa, khó khăn lắm mới trấn an được nó. Nàng thật sợ Tiểu Bổ Thiên Thạch sẽ nhảy lên, cào cụ đến mặt nở đầy hoa.
"Được ! ta kh biết kh tội, đừng chấp nhặt với . Mau nói, rốt cuộc ngươi đã làm gì?" Dư Tiểu Thảo dời của lực chú ý Tiểu Bổ Thiên Thạch.
Con mèo nhỏ ngạo kiều giương cổ thật cao, mũi phát ra một tiếng hừ lạnh: [Hừ! Nhân loại ngu xuẩn, bản thần thạch chấp nhặt với , kh hạ thấp thân phận ?]
"Mau nói! Đừng ái kỷ nữa!" Dư Tiểu Thảo xoa xoa đầu nó.
[Chủ nhân thúi, vò rối bộ l xinh đẹp của ta !] Con mèo nhỏ dùng móng vuốt cào lỗ tai, dùng sức lắc đầu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vì kh cho chủ nhân cơ hội chà đạp nó, nó tiếp tục nói, [Kỳ thật đơn giản. Ngày đó lúc chúng ta tìm chứng cứ, bản thần thạch dùng chút đồ trong kho của đựng nước tắm. Thời gian lâu dài, tự nhiên sẽ sâu! Cái bình phong của Tĩnh Vương phủ kia bị mối đục ruỗng. Lực phá hoại của mối kinh , bình phong bị nó đục ruỗng tất nhiên kh còn rắn chắc. Vương phi kia cũng quá xui xẻo, bình phong cố tình đổ ngay lúc nàng ta ngang qua... ]
"Vương phi của phủ Tĩnh Vương bị kinh sợ, Chưởng quỹ Chương này cả đời đừng nghĩ đến việc chuyển ! Báo ứng tới nh thật!" Dư Tiểu Thảo giương khóe miệng, để lộ ra tâm tình sung sướng của nàng.
Năng lực của Bánh Trôi Nhỏ quá lớn! Chỉ là Vương phi của phủ Tĩnh Vương kia gặp tai bay vạ gió! Chỉ mong nàng thể sớm ngày bình phục! Rốt cuộc Dương Quận vương kia và nàng cũng coi như chút liên quan.
Phán quyết được quyết định nh, những chuyện trước kia Chưởng quỹ Chươn làm ra đều bị lật lại. Nghe nói, đào được m hài cốt của chưa trưởng thành từ hậu viện cửa hàng đồ gỗ. nhà của những bị Chưởng quỹ Chương truy cứu tội d trộm cướp lẩn trốn đều thành bị hại, khóc la bắt Chưởng quỹ Chương đền mạng.
Dư Hàng cũng bị triệu đến c đường làm chứng cùng nhà. Vết thương chồng chất lưu lại trên , cùng với những giám định y học của Tôn đại phu Đồng Nhân Đường đều trở thành bằng chứng Chưởng quỹ Chương tàn khốc ngược đãi học nghề.
Sau khi trở về từ nha môn, trong lòng nhà họ Dư vẫn còn sợ hãi. Nếu kh Dư Hàng mạng lớn, chẳng cũng đã trở thành một trong những hài cốt ở hậu viện cửa hàng đồ gỗ ?
Cuối cùng, Chưởng quỹ Chương khét tiếng bị phán trảm sau thu, cũng tịch thu toàn bộ gia sản. Sau khi ều tra rõ, thợ mộc và học nghề của cửa hàng đồ gỗ kh liên quan đến việc này đều được phán vô tội phóng thích...
Từ trấn trên về đến nhà đã là chuyện hơn một c giờ sau. Quản gia Diêu mặc dù lòng nóng như lửa đốt nhưng cũng kh tiện thúc giục. Cũng may con lừa con của nhà họ Dư tuy bình thường, tốc độ chạy lại nh, kh chậm hơn bao nhiêu so với xe ngựa của nhà họ Diêu.
Chỉ là, Dư Tiểu Thảo bị xóc đến sắc mặt trắng bệch, dáng vẻ như sắp nôn ra, Quản gia Diêu kh thể kh vài lần dò hỏi nên chậm lại một chút hay kh.
"Kh cần!" Dư Tiểu Thảo l túi nước mang theo tùy thân ra, uống một ngụm nước linh thạch, tức khắc cảm th dạ dày thoải mái hơn nhiều. Nàng nhẹ giọng nói tiếp,"Nếu kh chúng ta trì hoãn ở Trân Tu Lâu quá lâu, lúc này đã sớm về đến nhà . Nói kh chừng rau đều đã dọn hết lên xe ngựa ! Nếu kh nh lên, Quản gia Diêu ngươi đường đêm đó."
Quản gia Diêu th dáng vẻ khó chịu của nàng, vừa cảm động, lại vừa lo lắng: "Dư cô nương, nếu về sau các ngươi thường xuyên tới lui thị trấn, thật sự cần thay bánh xe tốt. Chỉ là kh những bánh xe cao su kia giá cả đắt, còn vô cùng khan hiếm. Muốn mua một cái kh bạc là thể!"
"Bánh xe cao su khó mua ?" Dư Tiểu Thảo còn tưởng rằng giống như kiếp trước, tiền là thể mua được chứ. Nói cũng đúng, cao su chỉ sống ở khu vực nhiệt đới, Đường Cổ ở miền bắc Đại Minh, giao th ở cổ đại lại kh thuận tiện như vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.