Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Viên Tự Cẩm

Chương 254:

Chương trước Chương sau

Các sọt rau dưa sau khi cân được chất đầy lên xe ngựa nhà họ Diêu. Các loại rau dưa cộng vào, tổng cộng ba trăm bốn mươi cân. Quản gia Diêu biết khẩu vị ăn uống của lão thái gia nhà kén chọn, nếu biết chỗ rau dưa này là của nhà họ Dư, khẳng định về sau sẽ còn nhiều cơ hội giao thiệp nữa! Vì thế nên hào phóng tính giá toàn bộ chỗ rau dưa như giá rau xà lách: Hai lăm văn tiền nửa cân.

Dư lão đầu th năm trước chỉ cần ba, năm văn nửa cân rau củ đã là bán được giá gấp năm lần tám lần , đôi mắt trừng thật lớn, kh thể tin vào lỗ tai : "Đại Hải, con bán chỗ rau dưa này với giá thịt heo, sẽ kh sợ quý nhân trách tội chứ?"

"Gia gia! Con đây mua bán c bằng, một nguyện mua một nguyện bán, gì trách tội với kh trách tội?" Dư Tiểu Thảo bưng chậu nước, để cho nội rửa sạch tay, lại tiếp tục nói:

"Nhà họ Diêu ta chính là phú hộ nổi d ở thị trấn, thịt gì đó ư, ăn suốt một mùa đ đã sớm chán ! Kh tin hỏi Quản gia Diêu một chút, lúc này Diêu lão thái gia nhà ta muốn ăn thịt hay ăn rau củ nhà chúng ta?"

" thể vậy... Nhưng dù chỗ này của chúng ta cũng chỉ là rau x thôi! Bán đắt như vậy, kh làm thịt ta ?" Dư lão đầu cảm th chút kh an tâm.

Quản gia Diêu vừa kiểm kê tiền rau, vừa nói: "Lão nhân gia, đây gọi là l hiếm làm đắt! Thời tiết lúc này, muốn ăn rau dưa, tiền cũng chưa chắc chỗ mua đó! Rau dưa nhà các ngươi chính là thứ độc nhất ở trấn trên, đắt một chút cũng kh để bán!"

Dứt lời, đưa hai thỏi bạc trắng bóng, tới trong tay Dư Hải, lại nói: "Đại đệ, đây là hai mươi lượng bạc, ngươi cầm l !"

Dư Hải xua xua tay nói: "Kh nhiều tới như vậy, ba trăm bốn mươi cân rau dưa, tổng cộng mười bảy lượng bạc. Đây đã là giúp đỡ chúng ta, kh thể lại muốn thêm bạc của ngươi..."

"Ngươi cứ cầm trước ! Còn ba lượng dư lại xem như tiền đặt cọc, rau dưa ở hậu viện kia của ngươi hãy giữ cho đệ ta chút , đừng bán hết cho Trân Tu Lâu." Quản gia Diêu cũng biết thả dây dài câu cá lớn đạo lý. Các ngươi l tiền đặt cọc của ta, về sau tới mua rau củ sẽ thể dễ nói chuyện hơn!

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Dư Hải còn chút chần chờ, Dư Tiểu Thảo đã làm chủ nhận l bạc, cười nói: "Nếu Quản gia Diêu đã nói như vậy, sau này cần rau củ gì cứ việc cho tới chuyển lời, chúng ta sẽ đưa đến phủ cho ngươi!"

Quản gia Diêu liên tục gật đầu nói: "Đúng như những lời này của các ngươi nhé! Biết các ngươi kh đủ nhân lực, về sau ta sẽ phái đ.á.n.h xe tới tận cửa mua! Tiểu Tứ Tử, nhớ đường này , sau này chuyện chọn mua rau củ sẽ dạy cho ngươi. Làm thật tốt, đừng để cha nuôi như ta mất mặt đ!"

Câu nói sau là nói với gã sai vặt đ.á.n.h xe. Gã sai vặt kia cũng là linh hoạt, gật đầu như giã tỏi, trên mặt lộ ra thụ sủng nhược kinh vui sướng vô cùng. Từ một gã sai vặt chăn ngựa, nhảy lên trở thành chọn mua rau củ trong phủ, chẳng những lên cấp bậc, đãi ngộ thường ngày lại càng kh nói.

biết rằng, chọn mua chính là việc vô cùng béo bở. Về sau bản thân hiếu kính cha nuôi thật tốt, kh cha nuôi đề bạt, trong đ đảo tớ của phủ, nào chỗ cho Tiểu Tứ lộ mặt chứ?

"Đa tạ cha nuôi! Đa tạ cha nuôi!" Tiểu Tứ kh ngừng nói lời cảm tạ, phảng phất như cảm tạ bao nhiêu cũng kh đủ để biểu đạt cảm kích trong lòng lúc này.

"Làm thật tốt! Về sau lúc giao tiếp với nhà họ Dư, khách khí với bọn họ một chút. Đặc biệt là tiểu cô nương kia, là chủ ý. Nhất định kh thể chậm trễ!" Trên đường trở về, Quản gia Diêu chỉ ểm một câu, giúp Tiểu Tứ được lợi kh ít.

Những ngày về sau, Tiểu Tứ liên tục tới lui giữa thôn Đ Sơn và trấn Đường Cổ. nhớ kỹ lời cha nuôi nói, gọi thân thiết "thúc, thẩm" với vợ chồng Dư Hải, còn chủ động làm một ít việc giúp đỡ. Tuổi Dư Hàng nhỏ hơn kh bao nhiêu, coi như đệ. Càng xem Tiểu Liên, Tiểu Thạch Đầu như đệ mà chăm sóc, mỗi lần tới chọn mua rau củ đều sẽ mang theo chút ểm tâm cho bọn họ. Nhưng đối với Dư Tiểu Thảo lớn lên giống Tiểu Liên như khắc ra từ cùng một khuôn, lại kh tự giác sinh ra suy nghĩ tôn kính.

Vì mối quan hệ với mỗi đều tốt, cho dù vào lúc rau củ tương đối khan hiếm, Tiểu Tứ trước nay đều chưa từng ngày nào ra về tay kh. Làm tốt mọi chuyện, tất nhiên được đề bạt nh. Từ gã sai vặt chọn mua rau củ, đến phụ trách chọn mua chút đồ, lại đến tổng phụ trách mua hàng. Khi cha nuôi thăng lên chức đại tổng quản, chỉ mới hai mươi đã trở thành tổng quản tuổi trẻ nhất trong phủ.

chưa lập gia đình đã trở thành bánh trái thơm trong mắt bọn nha hoàn trong phủ, những đại nha hoàn vốn dĩ khinh thường , giờ ánh mắt cũng đã thay đổi. Mà , cũng l hết can đảm đưa ra lời cầu hôn với ái mộ đã lâu, chính là đại a đầu Lục Tú bên cạnh lão phu nhân - trước kia chỉ dám từ xa. Lão phu nhân ân ển, gả Lục Tú đã đến tuổi kết hôn cho . Sau khi cha nuôi về hưu, thay thế cha nuôi lên làm đại tổng quản của Diêu phủ...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...