(Np) Nữ Quan Sủng Phu: Hậu Trạch Cẩm Tú Của Nhiếp Chính Vương
Chương 7: Văn Khúc Tinh Tiên Nhân
Tô Nguyên khi nghĩ xong con đường tương lai, thở dài một dài, mục tiêu nàng cảm thấy cả tràn đầy động lực.
Lúc , Nam Sơ cũng rửa xong bát, tay cầm bọc giấy dầu gói cơm và túi nước căng phồng, tới:
“Thê chủ, đây cơm nắm làm sáng nay bên trong thêm dưa muối, nàng ở núi đói thì ăn, còn túi nước đổ đầy nước sôi, đường khát thể uống.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng nhé!!!
Đừng bỏ lỡ: Mất Kiểm Soát Sau Kết Hôn - Tô Ly Và Mạc Hành Viễn, truyện cực cập nhật chương mới.
Tô Nguyên chằm chằm những thứ đưa tới mặt, trong mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc, bởi vì thức ăn trong gian, nàng đều theo thói quen bỏ qua vấn đề .
ngờ Nam Sơ tinh tế như , âm thầm chuẩn sẵn cho nàng, nghĩ đến đây, Tô Nguyên khóe môi nhếch lên trêu chọc:
“Cảm ơn phu lang nhé, đều sắp quên mất vấn đề , thức ăn chẳng lẽ nhịn đói một ngày .”
Dứt lời, Tô Nguyên mắt chứa vẻ cảm kích Nam Sơ, đến mức Nam Sơ má nóng bừng, mặt đỏ tía tai mới thu hồi ánh mắt.
Nam Sơ những lời trêu chọc lả lơi Tô Nguyên, vốn dĩ trong lòng thẹn thùng, nàng chằm chằm như , nhất thời thẹn đến mức hận thể tìm cái lỗ nào chui xuống, mặt sắp bốc cháy đến nơi, lắp bắp :
“, vất vả, thê chủ, đây đều việc nên làm.”
đoạn, đem đồ đạc nhét hết tay Tô Nguyên, đó xoay chạy bếp trốn biệt tăm.
Tô Nguyên bóng lưng Nam Sơ, nhếch môi khẽ.
Đừng nha, một tiểu phu lang thanh thuần, ngày ngày trêu chọc chơi đùa cũng một cái thú.
“Khụ khụ, khụ khụ, Nguyên Nguyên, con định lên núi làm gì?”
Tô phụ ho hen hai tiếng, nghi hoặc lên tiếng hỏi.
nãy ông định , thấy nữ nhi và phu lang đang liếc mắt đưa tình, bèn thức thời ngắt quãng, mà đợi chạy mới mở lời.
Tô Nguyên mím môi, thở dài :
“Hôm qua Vưu đại phu Hồi Xuân Đường bệnh cha cần đến nhân sâm trăm năm, hôm nay nữ nhi lên núi thử vận may, xem thể tìm .”
Tô phụ hôm qua cả ngày đều giường, cho nên dự định Tô Nguyên, cũng bệnh ông nghiêm trọng đến mức dùng đến nhân sâm trăm năm.
lời Tô Nguyên , Tô phụ chân mày nhướng lên, thần sắc tỏ chút bất an, ông cúi nắm lấy tay Tô Nguyên :
“Nguyên Nguyên, chúng , bệnh cha khám nữa, thể vì cái già mà làm hại đến con .”
“ núi nguy hiểm như , mỗi năm bao nhiêu mất mạng trong núi, cho con .”
Tô Nguyên sớm liệu kết quả , nàng đôi lông mày nhíu chặt, trong mắt lưu lộ một tia kiên định, đối với Tô phụ trịnh trọng :
“Cha, nữ nhi cũng lỗ mãng mà đưa quyết định, mà hôm nay nhất định sẽ tìm nhân sâm, xem đây cái gì?”
Tô Nguyên đem thứ đang nắm trong tay trình mắt Tô phụ, ghé sát bên ông, thần thần bí bí đè thấp giọng tiếp tục :
“Hôm nay nữ nhi tỉnh dậy trong tay thêm thứ , hơn nữa mở mắt liền cảm thấy đôi mắt sáng suốt, thần trí mẫn tiệp, đây tại ?”
“Tại ?” Tô phụ cũng bầu khí Tô Nguyên tạo làm cho lây lan, nhỏ giọng hỏi.
Tô Nguyên trực tiếp đưa đáp án, mà nóng nảy hỏi ngược :
“Dựa lịch duyệt và nhãn quang cha mà xem, cảm thấy đây vật phàm gian ?”
Tô phụ nữ nhi nhắc nhở như , nháy mắt trợn to hai mắt, hít một ngụm khí lạnh.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/np-nu-quan-sung-phu-hau-trach-cam-tu-cua-nhiep-chinh-vuong/chuong-7-van-khuc-tinh-tien-nhan.html.]
Gợi ý siêu phẩm: Hôn Nhân Chia Đôi, Tôi Cũng Chia Luôn Anh đang nhiều độc giả săn đón.
Ông vật phẩm trong tay Tô Nguyên hồi lâu gì, đợi nửa ngày mới kinh nghi bất định mở lời:
“Cái , cái quả thực giống phàm vật, cha từng thấy qua.”
“Ngoại hình kỳ quái, bên trong trong suốt long lanh, đặc biệt còn phát sáng, cái quả thực thần vật trong miệng tiên sinh kể chuyện ở quán .”
“Đoán .”
Tô Nguyên thấy cuối cùng cũng đến trọng điểm , kích động vỗ tay một cái, đó quan sát trái một chút, xác định ai mới :
“Đây hôm qua con mơ thấy Văn Khúc Tinh tiên nhân ban cho nữ nhi đấy, tiên nhân , vốn rường cột nước nhà, vùi lấp nơi thôn dã, thực sự đáng tiếc.”
“Con lời , thế thì còn gì bằng, nữ nhi mệnh cách như , liền cảm thấy cam lòng, cộng thêm trong mơ cũng lo lắng bệnh tình cha, bèn quỳ cầu tiên nhân ban thuốc, đó cầu chỉ điểm.”
“Vị tiên nhân xong lắc đầu cảm thán, đó phất tay một đạo bạch quang liền chui não nữ nhi, với con rằng, niệm tình con hiếu thảo đáng khen, ngày mai lên núi tự tường thú dẫn đường, ban cho hai cây nhân sâm trăm năm.”
“Cuối cùng còn đưa cho nữ nhi tín vật, sợ sáng mai tỉnh dậy , coi như một giấc mơ thì thực sự đáng tiếc, nữ nhi sáng nay ngủ dậy liền thấy thần vật trong tay, hơn nữa còn cảm thấy não dễ dùng hơn nhiều, bây giờ bảo con học thuộc sách, ước chừng đều thể qua quên.”
Tô Nguyên xong tự lẩm bẩm gật đầu, ánh mắt tự tin, còn đưa cho Tô phụ một ánh mắt, để ông tự lĩnh hội.
Tô phụ bây giờ kinh ngạc đến mức sắp ngất xỉu .
Trời đất ơi, Nguyên Nguyên mệnh cách như , đến cả Văn Khúc Tinh tiên nhân cũng báo mộng tay giúp đỡ .
Năm đó ông lầm , gả .
Nhà nông bình thường đến ăn no bụng còn khó khăn, lấy tiền nhàn rỗi cho con cái học, Tô phụ một một mang theo nữ nhi, em liên minh, vì thê chủ ông ở rể.
Tô phụ tên Nguyễn Dư An, vốn con trai độc nhất phú hộ Thanh Hà Trấn, đến tuổi gả chồng, cha nhắm trúng Tô Nguyên, tú tài nghèo Tô Lễ.
Nguyễn Dư An chuyện, bèn trốn trong bóng tối lén Tô Lễ một , thấy nàng tướng mạo thanh nhã, đầy vẻ thư hương, bèn nhất kiến chung tình, gật đầu đồng ý.
đó, Tô Lễ ở rể hai thành , sinh Tô Nguyên, Tô Nguyên lớn đến một tuổi, Tô Lễ bệnh nặng qua đời, để con côi cha góa đời.
Cái gọi họa vô đơn chí, hai năm việc làm ăn Nguyễn gia cũng xảy vấn đề, gia đình dần dần sa sút, Nguyễn mẫu Nguyễn phụ lượt qua đời, cuối cùng Tô phụ mang theo nữ nhi từ trấn chuyển về nông thôn.
lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, ông dùng tiền riêng tích cóp nhiều năm, mua nhà tranh, hai mẫu ruộng, ở Lê Hoa Thôn một mạch mười ba năm.
Hồi tưởng quá khứ, Tô phụ hối hận rơi lệ.
Lúc Tô Nguyên còn nhỏ, ông cũng từng đưa nữ nhi đến tư thục cầu học, ngờ hai tháng, Tô Nguyên liền lóc đòi về nhà.
Tiên sinh tư thục còn Nguyên Nguyên nghịch ngợm, làm phiền học sinh khác học tập, quở trách nàng vài câu, bây giờ xem nhất định Nguyên Nguyên nhà bọn họ nha.
Đều trách ông, năm đó nghĩ sâu thêm chút nữa, làm lỡ mất thời gian vàng ngọc nữ nhi.
Để rường cột nước nhà tương lai, hạt giống sách thiên bẩm chà đạp trắng trợn mười mấy năm trời, còn dựa tiên nhân đến nhắc nhở, cha như ông thực sự quá thất bại.
Tô Nguyên thấy tâm trạng Tô phụ đổi thất thường, lúc thì vui mừng kích động, lúc thì hối hận áy náy, hiểu ông làm , lên tiếng thử thăm dò:
“Cha, làm , nữ nhi tiên nhân chỉ điểm ban phúc chuyện ? .”
Tô phụ vội vàng lau khô nước mắt, sụt sùi :
“, , chuyện đại sự , , cha .”
“Chỉ cha hễ nghĩ đến Nguyên Nguyên làm lỡ bao nhiêu năm, vùi lấp đến nơi thôn dã , liền kìm tự trách, nếu năm đó cha kiên trì thì .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.