Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Chiến Thần Xuyên Không

Chương 106: Đặt Mai Phục

Chương trước Chương sau

Với chiêu này của Hoắc Hành Yến, một vạn lưu dân mà nàng thu nhận thể nói là đã hoàn toàn bị xóa bỏ sự tồn tại.

Trước đây, Nguyễn Ngư vẫn luôn lo lắng rằng một vạn lưu dân nàng thu nhận sẽ gây chú ý cho những kẻ ý đồ.

thể thu nhận một vạn lưu dân, tức là trong tay bọn họ lương thực. Sau khi thu nhận một vạn lưu dân, kh chỉ lương thực, mà còn cả .

lương , mà một vạn lưu dân đó lại là những khỏe mạnh.

Chẳng lẽ đây là muốn tạo phản ?

Đội hộ vệ hiện tại của nàng nói khó nghe thì chính là tư binh của nàng. Trong thời đại hoàng quyền chí thượng này, nuôi tư binh chính là tội c.h.ế.t vì tạo phản.

Mặc dù hiện giờ là loạn thế, đủ loại thế lực lớn nhỏ nhiều vô kể, nhưng những thế lực như vậy, càng nổi lên nh chóng, càng nhảy nhót tưng bừng thì càng c.h.ế.t nh.

Trước khi chưa thể phát triển hoàn toàn, việc giữ khiêm tốn luôn là đúng đắn.

Hoắc Hành Yến đem một vạn lưu dân được thu nhận đổ lên đầu Lão Quốc c, sau đó lại để nhóm lưu dân này "lưỡng bại câu thương" trong cuộc tr đấu với Hắc Ưng Trại, như vậy là đã một lời giải thích cho số phận của nhóm lưu dân này.

Nguyễn Ngư tin rằng ngoài Hoắc Hành Yến ra, sẽ kh m biết rõ tình hình cụ thể của Hắc Ưng Trại. Cộng thêm việc Hắc Ưng Trại đã bắt c kh ít lưu dân làm nô lệ, bên ngoài chỉ cần tuyên bố một vạn lưu dân do Lão Quốc c thu nhận đều đã thiệt mạng dưới tay Hắc Ưng Trại, thì dù nghi ngờ cũng kh thể đưa ra bằng chứng.

“Đáng chết, bọn này chạy nh thật!”

Đại Tây Khẩu, do địa tạm thời của Bạch Vân Thôn đã đón nhóm đầu tiên đến thám thính từ Hắc Ưng Trại.

dẫn đội là một tiểu đầu mục dưới trướng Nhị đương gia Hắc Ưng Trại.

Trước đó, Lôi Thiên Hùng đã nói chuyện Bạch Vân Sơn với các đương gia Hắc Ưng Trại. Các đương gia Hắc Ưng Trại lập tức biểu thị rằng bọn chúng muốn g.i.ế.c thẳng lên Bạch Vân Sơn, sợ rằng chậm một bước, miếng mồi béo bở Bạch Vân Sơn sẽ bị kẻ khác cướp mất.

Sau đó là Đại đương gia đã trấn áp sự hưng phấn của mọi , y nói rằng Bạch Vân Sơn quá xa, nếu kh thám thính rõ ràng từ trước, nếu x vào một cách liều lĩnh thì khó chiếm được lợi thế.

tiểu đầu mục Bạch Võ dưới trướng Nhị đương gia đã xui xẻo được chọn, trở thành đến thám thính tin tức.

“Bạch đại ca, chúng ta còn Bạch Vân Sơn nữa kh?” Đám tiểu lâu la dưới trướng Bạch Võ cũng mang vẻ mặt uể oải.

Thật sự là c việc thám thính tin tức này vừa nguy hiểm vừa mệt , lại chẳng lợi lộc gì.

Cho dù bọn chúng tìm ra tiền lương và lương thực của thế lực Bạch Vân Sơn giấu ở đâu, thì cũng chỉ thể mà kh được l, còn truyền tin tức về trước.

Mọi đều kh muốn làm c việc này, chỉ muốn theo đại ca g.i.ế.c lên Bạch Vân Sơn, th đồ tốt gì thì trực tiếp ra tay cướp đoạt.

“Đi! Chúng ta thể kh ?” Bạch Võ kh kiên nhẫn trừng mắt với thủ hạ, “Kh thám thính được tin tức Bạch Vân Sơn, cho dù Nhị đương gia thể tha cho chúng ta, thì chúng ta cũng kh qua được cửa của Đại đương gia đâu!”

“Cái chỗ rách này mà xa thế!”

“Ta nghe nói trước đây bọn họ đóng quân ở Đại Tây Khẩu, nhiều .”

“Nếu bọn họ kh thì tốt , chúng ta cũng thể trực tiếp quay về giao phó, nghĩ đến trước đây do địa đó hẳn kh ít thứ tốt.”

Một đám tiểu lâu la vừa đường, vừa lẩm bẩm oán trách.

Bạch Võ quát lớn: “Từng đứa một im lặng , bọn họ đã chạy về Bạch Vân Sơn , ều đó cũng chứng tỏ đám này chẳng gì ghê gớm cả, là biết chọc kh nổi Hắc Ưng Trại chúng ta nên mới chạy.”

“Bạch đại ca nói đúng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-chien-than-xuyen-khong/chuong-106-dat-mai-phuc.html.]

“Đám đó chẳng gì đáng sợ cả!”

“Một Bạch Vân Sơn nho nhỏ dám gây phiền toái cho tiểu gia chúng ta, đến lúc đó xem tiểu gia ta g.i.ế.c bọn chúng kh còn mảnh giáp!”

Các tiểu đệ của Bạch Võ nhao nhao phụ họa.

Mặc dù bọn chúng đến để thám thính tin tức, nhưng từ đầu đến cuối đều ồn ào, chẳng hề nghĩ đến việc ẩn giấu hành tung.

Bọn chúng cho rằng hiện giờ cách Bạch Vân Sơn cả trăm dặm, cho dù đám Bạch Vân Sơn đề phòng bọn chúng, thì cũng kh thể từ xa xôi như vậy đã bắt đầu mai phục.

Đường đến Bạch Vân Sơn lại kh chỉ một, hành trình của bọn chúng ngay cả bản thân còn kh thể xác định, thì càng kh thể nói đến đám Bạch Vân Sơn.

biết rằng đội của bọn chúng, ban đầu vì bất mãn với nhiệm vụ bị Đại đương gia ép buộc, còn cố ý trì hoãn kh ít thời gian trên đường.

Bạch Võ và đám lại yên tâm, bọn chúng nghĩ đợi đến khi chỉ còn mười hai mươi dặm nữa là tới Bạch Vân Sơn thì cảnh giác cũng vẫn kịp.

ều bọn chúng kh hề hay biết là, ngay khi bọn chúng qua Đại Tây Khẩu, nhất cử nhất động của bọn chúng đã bị của Điêu Mộc th.

Thật ra ngay từ năm ngày trước, Đinh Hiển đã truyền tin tức về, Bạch Võ dưới trướng Nhị đương gia đã dẫn theo gần ba mươi rời khỏi Hắc Ưng Trại.

Quyết định mai phục trực tiếp của Nguyễn Ngư là được đưa ra sau đó, may mắn thay Bạch Võ và đám đã trì hoãn thời gian trên đường, Điêu Mộc đã gấp rút theo kịp, nhờ vậy mới c giữ được ở Đại Tây Khẩu.

Tuy nhiên, Điêu Mộc vẫn luôn dẫn ẩn nấp trong bóng tối, y kh ra tay ở Đại Tây Khẩu. Điêu Mộc đã truyền toàn bộ tình hình của Bạch Võ và đoàn mà y quan sát được, chi tiết đến từng việc nhỏ nhặt, về cho Giả Đại ở phía sau.

Giả Đại thì đã bố trí mai phục ở con đường mà Bạch Võ và đám nhất định sẽ qua.

“Bắn tên!”

Chỉ th Giả Đại ra hiệu tấn c.

Vô số mũi tên như mưa trút xuống Bạch Võ và đám .

Bạch Võ cùng đám thủ hạ của y vẫn đang lơ đãng trò chuyện, bọn chúng thậm chí còn chưa kịp phản ứng chuyện gì đã xảy ra, tất cả mọi trực tiếp bị b.ắ.n thành sàng.

Trận chiến này kết thúc quá nh, nh đến mức đội hộ vệ tại chỗ vẫn còn cảm th chưa đã.

“Từng đứa một đắc ý cái gì chứ, cũng chẳng xem bên ta bao nhiêu , bọn chúng mới bao nhiêu !” Giả Đại kh vui mắng thủ hạ, “Còn kh mau dọn dẹp tàn cuộc, đã dặn là cẩn thận đừng b.ắ.n trúng ngựa, kết quả vẫn c.h.ế.t mất năm con ngựa!”

Các đội viên hộ vệ nh chóng tiến lên dọn dẹp chiến trường, những con ngựa kh bị tên b.ắ.n trúng nhưng đã hoảng sợ cũng được bọn họ kiểm soát lại.

Giả Đại cũng chỉ thuận miệng mắng vài câu, y cũng biết nhiều cùng b.ắ.n tên như vậy mà cuối cùng chỉ c.h.ế.t năm con ngựa, độ chuẩn xác này đã tốt .

“Giả lão đại, ngoài ngựa và một ít khẩu lương cùng cỏ khô, đám này chẳng thứ gì khác.” Một đội viên kiểm kê xong chiến lợi phẩm liền đến báo cáo, “À , chúng ta còn phát hiện một con chim bồ câu đưa thư đã chết, chắc là chim bồ câu đó bọn chúng dùng để truyền tin về.”

“Bọn chúng đến thám thính tin tức, đương nhiên sẽ kh mang theo quá nhiều thứ khác trên .” Giả Đại kh để tâm vẫy tay, “Con chim bồ câu đó c.h.ế.t thì cứ chết, cùng với những con ngựa chết, chúng ta đều g.i.ế.c mổ ăn thịt. Ngựa chúng ta giữ lại hai con tự ăn, số còn lại gửi cho Điêu lão đại của các ngươi.”

“Dạ!” Đội viên vâng lệnh, hớn hở bỏ .

Giả Đại thì dùng vòng tay truyền tin, báo cáo kết quả trận chiến vừa cho Nguyễn Ngư, Điêu Mộc và Đinh Hiển.

Giả Đại chưa bao giờ cảm th việc truyền tin lại sảng khoái đến vậy, vòng tay truyền tin, bọn họ thậm chí kh cần đến binh lính đưa tin nữa.

“Ha ha ha, lão Giả, may mà ngươi còn nhớ đến ta!” Điêu Mộc nghe Giả Đại muốn gửi cho y những con ngựa chết, liền cười lớn, “Vậy ta sẽ đợi của ngươi mang đồ đến mới xuất phát.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...