Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Chiến Thần Xuyên Không

Chương 17: Cưu Mang

Chương trước Chương sau

Giả Đại trong lòng cảm kích, dẫn theo Đơn Việt Dương, Đinh Hiển, Diêu Mộc đến bái kiến.

“Cô nương, bọn họ đều là đệ của ta thuở xưa trong Hắc Ưng Do, tuy hơi mặt dày, nhưng Giả Đại vẫn muốn cầu cô nương thu nhận bọn họ.”

Giả Đại chắp tay ôm quyền, hết sức tiến cử đệ của , “Xin cô nương thu nhận!”

“Xin cô nương thu nhận!”

Ba Đơn Việt Dương quỳ xuống đất, đồng th bày tỏ chí hướng.

Nguyễn Ngư bọn họ, lên tiếng nói, “Nếu theo ta, sau này nghe lời ta. Đội ngũ của ta, kh dung thứ tiếng nói thứ hai. Như vậy, các ngươi cũng cam lòng?”

Ba nhau, “Cam lòng!”

Bọn họ rõ sự hiểm nguy của đêm nay, nếu kh Nguyễn Ngư giải quyết tên đại đương gia của thổ phỉ, những bị bắt như bọn họ cũng kh thể được cứu.

Chứng kiến thần khí trong tay Nguyễn Ngư, Đơn Việt Dương cuối cùng cũng hiểu rõ, tại Giả Đại một kiêu ngạo như vậy, lại cam tâm phục tùng một tiểu cô nương.

“Cô nương cứu chúng ta thoát khỏi nước sôi lửa bỏng, nếu kh , chúng ta sớm đã mất mạng tại đây.” Đơn Việt Dương thần sắc trịnh trọng, “Ân nghĩa một bữa cơm, tình tái tạo, kh gì để báo đáp, xin cô nương thu nhận. Sau này, bất luận xảy ra chuyện gì, nguyện vì cô nương mà xả thân.”

Nguyễn Ngư nhướng mày, “Dù cho là khiến các ngươi trái với tâm nguyện, làm những việc các ngươi kh muốn làm?”

Đơn Việt Dương đáp, “Đã tôn cô nương làm chủ, bất kỳ phân phó nào của cô nương, chúng ta đều vô ều kiện tuân theo.”

Đinh Hiển tiếp lời, “Trước đây trong quân, chúng ta cũng là lệnh hành cấm chỉ.”

Điêu Mộc giơ tay, “Nếu cô nương kh tin, chúng ta nguyện xát huyết lập thệ. Nếu lời hư vọng, trời giáng sét đánh, kh được c.h.ế.t yên.”

Nguyễn Ngư th âm kh chút gợn sóng, “Ta chưa từng tin nhân quả báo ứng.”

Ba chút bối rối.

“Nhưng… ta thể đồng ý cho các ngươi theo, còn về sau, sẽ xem biểu hiện của các ngươi.”

Lời của Nguyễn Ngư khiến ba mắt sáng rỡ, trong lòng tức thì nhẹ nhõm.

Giả Đại cũng vậy.

Nói thật, dáng vẻ cô nương nghiêm mặt, quả thực chút dọa . Rõ ràng chỉ mới mười m tuổi, vì lại cảm giác áp bách mạnh mẽ đến vậy?

Khiến họ cảm th, tựa như đang đối mặt với một bậc bề trên đã lâu năm ở vị trí cao.

“Tuyệt quá!” Giả Đại th các đệ thể cùng theo Nguyễn Ngư, cũng vô cùng vui mừng, “Lão Đơn, cô nương quyết định nghỉ ngơi vài ngày tại đây, cũng nhân tiện sắp xếp mọi chuyện cho rõ ràng.”

Nói , y lại Nguyễn Ngư, “Ta tính toán thời gian, Giả Nhị và thím cũng sắp đến , ta đón họ lên núi.”

“Kh cần đâu, ta sẽ tự đón họ.” Nguyễn Ngư phất tay, “Các ngươi cứ sắp xếp ổn thỏa việc trên núi, nghỉ ngơi sớm .”

Nguyễn Ngư trực tiếp xuống núi, đón Diệp thị và hai đệ .

Nguyễn Ngư rời , Đơn Việt Dương cùng vài thở phào nhẹ nhõm.

“Nguyễn cô nương này thật kh đơn giản. Chẳng hiểu , khi đối mặt với nàng ta, ta luôn cảm giác như đang đối mặt với tướng quân vậy… Lão Giả, nàng ta thật sự chỉ là nữ tử n gia bình thường ? Ngươi sẽ kh lừa chúng ta chứ?”

“Ai lừa ngươi? Nhưng quả thực, cô nương cho ta cảm giác vài phần thần thái giống tướng quân. Nếu tướng quân còn sống, hẳn sẽ vui khi th cô nương như vậy…”

Vài im lặng.

Kh khí chút nặng nề.

“Nếu kh triều đình mục nát, nghe lời gièm pha, tướng quân há lại bị hại chết!”

“Đinh Hiển, đừng nói nữa.”

Đơn Việt Dương ngắt lời y.

Đinh Hiển vành mắt hơi đỏ, họ đều từng theo tướng quân chinh chiến khắp nơi, nếu kh triều đình vô năng, cắt xén lương thảo, khiến họ cầu cứu vô vọng, thì họ lại kh thể chống trả man nhân? Dẫn đến thành bị phá vỡ?

Bao nhiêu đệ của họ đã bỏ mạng dưới tay man nhân, lại rơi vào tay mã phỉ, b nhiêu ngày qua, họ sống một cuộc đời kh ra kh ra quỷ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-chien-than-xuyen-khong/chuong-17-cuu-mang.html.]

Khi tuyệt vọng nhất, họ tưởng rằng chỉ một vài đệ thể thoát chết, Nguyễn Ngư xuất hiện.

Bóng dáng như thần trợ giúp , khiến họ dường như th lại được dáng vẻ của tướng quân khi còn tại thế!

Đơn Việt Dương lẩm bẩm, “Thật kỳ lạ, rõ ràng chưa quen biết bao lâu, ta lại tin nàng.”

Chờ Nguyễn Ngư từ dưới núi đón về, trời đã về đêm.

Giả Đại cùng những khác vẫn luôn đợi chờ, kh nghỉ ngơi.

Vì an toàn, khu vực gần trại được bố trí tuần tra.

Chỉ trong vỏn vẹn m c giờ ngắn ngủi này, toàn bộ t.h.i t.h.ể trong trại đã được xử lý xong xuôi.

Thi thể của bọn mã phỉ đều bị ném vào trong hang động chưa đào xong, sau đó cửa động bị lấp kín hoàn toàn.

Còn những đệ của Đơn Việt Dương đã c.h.ế.t trong sơn trại, cũng được họ tìm một nơi phong cảnh tú lệ trên núi để an táng, và xây dựng mộ phần.

Mọi nghỉ ngơi trên núi ba ngày.

Trước khi rời , họ nhiều nhất cũng chỉ thể mang theo một nửa số lương thực, nửa còn lại đành bỏ lại.

Nguyễn Ngư tìm cơ hội thu số lương thực còn lại trong kho vào kh gian, nói với bên ngoài rằng nàng sẽ sắp xếp vận chuyển số lương thực này đến nơi an toàn.

Ba ngày thời gian, kh đủ để thương tích của Đơn Việt Dương và những khác hồi phục, nhưng nơi này kh nên ở lâu.

Bởi vì của họ đã phát hiện dấu vết man nhân xuất hiện gần đó, tuy họ chỉ phát hiện một đội quân nhỏ của man nhân, nhưng ai thể nói chắc c rằng đại quân man nhân kh theo sau chứ.

Man nhân hung hãn, kh mã phỉ hay sơn phỉ bình thường thể sánh được.

Bọn họ trang bị tinh nhuệ, nếu thật sự đối đầu với bọn họ, với số ít ỏi dưới trướng Nguyễn Ngư hiện tại, căn bản kh đối thủ.

Bởi vậy, bên Nguyễn Ngư vẫn cần rời càng sớm càng tốt.

Nghe tin man nhân xuất hiện, những bách tính trước đó kh rời sơn trại đều sợ hãi tột độ, một mực đòi theo Nguyễn Ngư và những khác.

Bên Nguyễn Ngư hơn trăm tráng nh, lại còn chút thân thủ, mã phỉ cũng bị họ giải quyết, mọi đều cảm th theo họ chắc c sẽ an toàn hơn.

Những bách tính ở lại sơn trại đuổi cũng kh , cuối cùng Nguyễn Ngư quyết định tạm thời đưa những này theo.

Đêm trước khi khởi hành.

“Ngày mai chúng ta sẽ lên đường, nhân lúc đêm nay rảnh rỗi, chúng ta hãy thoải mái uống một chén!”

Điêu Mộc nói, “Chúng ta ra hậu sơn , ta muốn tiễn biệt đệ lần cuối.”

Họ đến mộ phần được lập trên núi cho những đệ đã khuất.

Sắp tới họ sẽ rời , chẳng biết khi nào mới thể trở về.

Đêm đó, Giả Đại và những khác ở bên mộ phần trên núi, tiễn biệt những đệ đã qua đời.

Đến khi trời sáng, đại quân khởi hành.

Khi đến chỉ hơn mười , lúc rời lại hơn hai trăm .

Trong đó, từng là Hắc Ưng quân một trăm năm mươi , số còn lại đều là bách tính thường dân.

Nguyễn Ngư nhập những nam tử từ mười lăm đến ba mươi lăm tuổi vào đội ngũ của Giả Đại và những khác, bảo y tr thủ thời gian huấn luyện những này, đồng thời dạy Giả Đại một vài phương thức huấn luyện và quản lý quân đội hiện đại.

Những còn lại đều là già yếu phụ nữ và trẻ em, khoảng hơn bốn mươi .

Trước khi khởi hành, Nguyễn Ngư cũng đã nói rõ với những bách tính muốn theo họ.

“Đội ngũ của ta, kh nuôi phế nhân. Nếu các ngươi muốn theo, thì làm việc. Nếu để ta biết kẻ làm sâu mọt, ức h.i.ế.p kẻ yếu, thì đừng trách ta kh dung thứ cho y.”

Sau một hồi răn đe, những đó quả nhiên ngoan ngoãn nghe lời.

Cho dù chút tư tâm, cũng kh dám biểu lộ ra ngoài.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...