Nữ Chiến Thần Xuyên Không
Chương 171: Người gan lớn thì no bụng, kẻ nhút nhát thì chết đói
nh sau đó, Đinh Hiển lại th Đại Thuận và Quý Bảo, hai vẫn luôn chăm sóc Ngụy Trì.
Tình trạng của hai này, Đinh Hiển cũng biết rõ, là do Giả Đại vì muốn chăm sóc cơ thể tàn tật của họ mà đặc biệt sắp xếp họ bên cạnh Ngụy Trì.
Đinh Hiển hai trước đây còn thiếu tay cụt chân, giờ đây lại lành lặn đứng trước mặt y, nhất thời kinh ngạc đến nỗi kh thốt nên lời.
“Ngươi… các ngươi…”
“Đinh đại ca, là Nguyễn cô nương đã chữa khỏi cho chúng ta.” Đại Thuận ngượng ngùng gãi đầu.
Gần đây y thường xuyên đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của những biết về tình trạng tàn tật trước đây của họ, nhưng dù trải qua bao nhiêu lần, Đại Thuận vẫn kh thể quen được.
“ đệ, những ngày kh ở trong núi, đã xảy ra nhiều chuyện, lát nữa trên đường ta sẽ từ từ kể cho nghe.” Đan Việt Dương cười vỗ vai Đinh Hiển một cái.
Đinh Hiển kh phòng bị, bị cú vỗ này khiến y loạng choạng, suýt chút nữa ngã xuống đất.
Đinh Hiển cuối cùng cũng hoàn hồn khỏi sự kinh ngạc, y thể cảm nhận được sức lực của Đan Việt Dương so với trước đây đã tăng lên kh ít.
ánh mắt đầy thâm ý của Đan Việt Dương, Đinh Hiển lập tức hiểu rằng một số chuyện kh tiện nói trước mặt mọi .
Vốn dĩ vòng liên lạc, Đinh Hiển thể dễ dàng nắm bắt mọi chuyện lớn nhỏ xảy ra ở Bạch Vân Thành, nhưng vài sở hữu vòng liên lạc đều cực kỳ kiềm chế trong việc sử dụng vòng tay.
M họ rõ tầm quan trọng của vòng liên lạc, cũng biết thứ này kh thể để ngoài biết, nên nếu kh là chuyện quan trọng bắt buộc dùng vòng liên lạc để liên hệ, m họ tuyệt đối kh dễ dàng sử dụng.
Huống hồ là dùng vòng liên lạc để tán gẫu hay nói chuyện phiếm.
Đinh Hiển trừng mắt Đan Việt Dương một cái, sau đó lại hàn huyên vài câu với Ngụy Trì, đoàn nh lại lên đường.
Ngụy Trì m lần muốn mở lời hỏi thăm tình hình thân của , nhưng kh tìm được cơ hội thích hợp, cuối cùng chỉ thể cùng Đại Thuận và Quý Bảo trở lại xe ngựa.
Đinh Hiển và Đan Việt Dương cùng lên xe ngựa của Nguyễn Ngư.
“Sức lực của ngươi lại lớn đến vậy, vừa một cái vỗ suýt chút nữa đã đánh ta ngã xuống đất .” Đinh Hiển vừa lên xe đã bắt đầu chất vấn Đan Việt Dương.
“Đây kh là để cho một bất ngờ hay !” Đan Việt Dương vừa nói, vừa nắm l cổ tay Đinh Hiển.
Đinh Hiển cổ tay , lại Đan Việt Dương.
Đan Việt Dương chỉ nắm l cổ tay y chứ kh dùng sức, y đầy vẻ khó hiểu.
Đan Việt Dương khiêu khích nhướng cằm về phía Đinh Hiển.
Đinh Hiển thử muốn thoát khỏi sự kiềm chế của Đan Việt Dương, nh y liền phát hiện ra, Đan Việt Dương vẫn giữ bộ dạng kh dùng sức, nhưng dù y cố gắng thế nào, cũng kh thể thoát khỏi bàn tay của Đan Việt Dương.
“Rốt cuộc là chuyện gì?” Đinh Hiển dứt khoát từ bỏ giãy giụa.
“Đương nhiên là thứ tốt muốn tặng !” Đan Việt Dương sau khi lộ một tay nhỏ, hài lòng với khả năng kiểm soát sức mạnh hiện tại của .
Nguyễn Ngư ở một bên xem xong trò vui, cười tủm tỉm l ra Đại Lực Quả đã chuẩn bị sẵn cho Đinh Hiển từ sớm.
Nàng cũng kh giải thích nhiều, trao cho Đan Việt Dương một ánh mắt ý bảo cứ giao toàn bộ cho y.
Đan Việt Dương nhỏ giọng giải thích với Đinh Hiển về c hiệu của Đại Lực Quả, cũng như Bạch Vân Tệ cần thiết để đổi l nó.
Dù thì năm vạn Bạch Vân Tệ m bọn họ đều thể l ra, cho nên Đại Lực Quả này mặc định Đinh Hiển đã đổi , Đinh Hiển sau khi về Bạch Vân Thành chỉ cần bù tiền lại là được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-chien-than-xuyen-khong/chuong-171-nguoi-gan-lon-thi-no-bung-ke-nhut-nhat-thi-chet-doi.html.]
Đan Việt Dương miệng Đinh Hiển há càng lúc càng lớn, còn kh quên vỗ n.g.ự.c cam đoan, “Ta bây giờ đối với Đại Lực Quả đã kh ít kinh nghiệm , cứ ăn , đến khi đội nghỉ ngơi, ta sẽ dẫn tìm một nơi để luyện tập cho tốt.”
Đinh Hiển ba hai miếng đã ăn xong Đại Lực Quả, y làm còn nhịn được chờ đội nghỉ ngơi, chào Nguyễn Ngư một tiếng, y xuống xe ngựa, tìm một con ngựa rời khỏi đội.
Đan Việt Dương khoe khoang trước mặt y, y cũng nóng lòng muốn thử xem hiệu quả của Đại Lực Quả thế nào.
“Cô nương, ta sẽ ở một bên tr chừng y.” Đan Việt Dương nói xong liền cùng Đinh Hiển rời khỏi đội.
Nguyễn Ngư cũng lười quản bọn họ lăn lộn, dứt khoát nhắm mắt lại, ý thức chìm vào kh gian dọn dẹp số trái cây và rau củ sắp sửa bán của nàng.
Đoàn xe của Nguyễn Ngư sau khi vượt qua một ngọn núi, mới chính thức đặt chân đến địa giới Kiến Châu.
Đến Kiến Châu , Nguyễn Ngư mới thực sự hiểu ra, tại ban đầu Hoắc Hành Yến lại nói với nàng rằng bên ngoài kh thể sánh bằng Th Châu.
Suốt đoạn đường từ Kiến Châu đến Túc Thiên, số lượng lưu dân nhiều hơn Th Châu m lần kh chỉ, những lưu dân này ai n đều gầy trơ xương, trên tỏa ra một luồng tử khí.
Ánh mắt bọn chúng hung ác, như những con sói đói dán chặt vào đoàn xe của Nguyễn Ngư.
Nguyễn Ngư vốn dĩ cho rằng lưu dân ở Th Châu đã sống đủ thảm , kh ngờ so với lưu dân Kiến Châu, cuộc sống của họ dường như cũng kh còn khó khăn đến vậy.
Nguyễn Ngư trước đây hai lần tiếp xúc gần với lưu dân Th Châu, bọn họ nhiều nhất cũng chỉ để ý đến các thương đội chở hàng hóa, hy vọng thương đội bố thí chút thức ăn, hoặc thể trực tiếp thu nhận bọn họ.
Lần này đến Kiến Châu, những lưu dân Th Châu gặp trên đường, th đoàn xe toàn ngựa của họ, hầu như còn kh dám lại gần.
Mà lưu dân bên Kiến Châu này, đã cảm giác đói đến kh còn gì sợ hãi, ánh mắt của những lưu dân đó, rõ ràng là muốn làm thịt ngựa của đoàn xe để ăn.
Chỉ là đám lưu dân này vẫn chưa hoàn toàn mất lý trí, những kẻ sống sót đến bây giờ kh ai ngu ngốc, bọn chúng th đoàn xe của Nguyễn Ngư trang bị tinh nhuệ, những trong đội ai n đều cầm đao, toát ra khí thế sát phạt, thôi đã th kh dễ chọc .
Cho nên dù bọn chúng thực sự muốn cướp đoàn xe này, cũng thận trọng kh dám x lên.
Nhưng cũng luôn kẻ kh sợ chết.
Một đội lưu dân gồm tám mươi đã để mắt đến đoàn xe của Nguyễn Ngư, bọn chúng nghĩ bụng sẽ thừa lúc ban đêm đánh lén, trực tiếp làm một mẻ lớn.
“Các đệ, thế đạo này, gan lớn thì no bụng, kẻ nhút nhát thì c.h.ế.t đói, nếu chúng ta cứ chùn bước, cũng kh thể sống sót đến ngày hôm nay!”
Những lời này của thủ lĩnh lưu dân, khiến đám tiểu đệ bên dưới đều nhiệt huyết sôi sục.
“Lão đại, chúng ta theo làm!”
“Đã lâu kh th con cừu béo bở thế này , chúng ta dù cướp được một chút từ kẽ tay bọn họ, cũng đủ để chúng ta tiêu xài một thời gian dài !”
Thủ lĩnh lưu dân vẫy tay, ra hiệu cho thủ hạ im lặng.
“Đội này toàn là kẻ luyện võ, cứng đối cứng chúng ta chắc c kh đối thủ, cho nên đêm nay chúng ta thừa lúc bọn họ kh đề phòng, cướp l bọn họ một cách bất ngờ!”
“Mục tiêu chính là ngựa! Những con ngựa đó chúng ta cướp được bao nhiêu thì cướp b nhiêu, đây đều là bạc, bạc chúng ta thể mua thêm nhiều lương thực, kh thì những con ngựa này cũng thể g.i.ế.c thịt ăn!”
“Cho nên lần này chúng ta chia làm hai đường, một đội đánh lạc hướng bọn họ, một đội cướp ngựa và vật tư, tốc độ nhất định nh, cướp đồ xong là , đừng ham chiến!”
Thủ lĩnh lưu dân từng phân c nhiệm vụ cho thủ hạ, sắp xếp kế hoạch đánh lén buổi tối.
Đám lưu dân này và thổ phỉ đã kh còn khác biệt là bao, đội của bọn chúng toàn là th tráng, dựa vào việc cướp bóc những lưu dân khác và các thương đội qua lại, cuộc sống trôi qua sung túc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.