Nữ Chiến Thần Xuyên Không
Chương 296: Chấn Thiên Lôi 3
Hoắc Hành Yến cảm th tay Nguyễn Ngư chạm vào tai , nhét thứ gì đó vào trong.
Hoắc Hành Yến chỉ cảm th nơi Nguyễn Ngư chạm vào d lên một trận tê dại ngứa ngáy.
Nhưng Nguyễn Ngư nh đã rụt tay về.
Hoắc Hành Yến biết Nguyễn Ngư đã đặt thứ gì đó vào tai , nhưng tai lại kh cảm th bất kỳ vật lạ nào, lắc đầu cũng kh th khó chịu.
Tai nghe siêu nhỏ.
Lại là một món đồ mới lạ.
Hoắc Hành Yến muốn l thứ trong tai ra xem kỹ, nhưng đó là do Nguyễn Ngư đeo cho , mà lại kh biết cách l ra, đành cố gắng dằn xuống ý nghĩ này.
“Vật này kết nối với hệ thống Mắt Ong của ta, kh cần thao tác.”
Nguyễn Ngư vừa giải thích, đồng thời đặt chiếc tai nghe siêu nhỏ còn lại vào tai .
“Nó thể giúp trực tiếp nghe th th âm của ta, ẩn mật hơn, rõ ràng hơn, đồng thời cũng tiện lợi hơn vòng tay th tin. Ta sẽ th qua Mắt Ong, th báo cho ngươi biết môi trường xung qu, vị trí lính gác, hướng di chuyển, thậm chí cả từng bước chân của ngươi theo thời gian thực. Nhớ kỹ, th âm của ta chính là mắt và tai của ngươi, nhất định hoàn toàn tin tưởng, nghiêm ngặt chấp hành!”
Hoắc Hành Yến nghiêm túc gật đầu.
“Được , chúng ta thử nghiệm trước đã.” Nguyễn Ngư chỉ vào đống phế tích cách đó mười trượng, “Ngươi đứng sang bên đó trước .”
Hoắc Hành Yến cẩn thận đổi chỗ, thậm chí còn đứng xa hơn vị trí Nguyễn Ngư chỉ định.
Xẹt xẹt
Hoắc Hành Yến chỉ cảm th một dòng ện nhỏ vụt qua tai.
Ngay sau đó, th âm rõ ràng và bình tĩnh của Nguyễn Ngư như vang lên ngay bên tai .
“Thử nghiệm, thử nghiệm, Hoắc c tử, nghe rõ kh?”
Th âm này chân thật đến mức, như thể Nguyễn Ngư đang ghé sát tai thì thầm, kh hề tạp âm hay độ trễ như vòng tay th tin.
Thủ đoạn thần kỳ này một lần nữa khiến tâm thần chấn động kịch liệt, nhận thức sâu sắc hơn về “thần th” của Nguyễn Ngư.
“Nghe rõ.” Hoắc Hành Yến đè nén sự chấn động trong lòng, trầm giọng đáp.
“Thử nghiệm hoàn tất.” Nguyễn Ngư cảm nhận th âm rõ ràng truyền đến từ tai nghe, hài lòng, nàng tiếp tục phân phó, “Toàn thể tập hợp, ta sẽ phân chia nhiệm vụ.”
Đinh Hiển đứng một bên trợn mắt há hốc mồm, vòng tay th tin đã đủ thần kỳ , y còn chưa từng nghĩ, lại một thần khí còn tiện lợi hơn vòng tay th tin.
Những thủ đoạn thần kỳ liên tiếp xuất hiện của thành chủ khiến Đinh Hiển gần như tê liệt, chỉ còn lại tràn đầy lòng kính sợ và kích động.
Hoắc Hành Yến trở về bên Nguyễn Ngư, Dạ Ưng và Địa Thử đang cảnh giới ở xa cũng được Hoắc Hành Yến gọi về.
“Đinh Hiển, Dạ Ưng, Địa Thử!”
Nguyễn Ngư ra lệnh.
“Ba ngươi phụ trách ứng phó bên ngoài, Đinh Hiển ều phối trung tâm, Dạ Ưng và Địa Thử lần lượt giám sát các đường hầm chính và tháp c cao ở hai bên đ tây phủ đệ. Đến lúc đó hãy nghe lệnh ta, khi cần thiết thì gây hỗn loạn, thu hút sự chú ý!”
“Tuân lệnh!” Ba nghiêm nghị lĩnh mệnh, nh chóng tản ra hòa vào màn đêm sâu thẳm, mỗi chiếm giữ một vị trí thuận lợi.
Nguyễn Ngư hít sâu một hơi, vô số góc từ Mắt Ong được ều động, như lưới trời lồng lộng bao phủ chặt khu vực hậu hoa viên của phủ đệ Ngột Cốt Lỗ.
Ánh mắt nàng sắc bén như ưng, tinh thần cực kỳ tập trung, mô hình động ba chiều của toàn bộ phủ đệ nh chóng được xây dựng trong đầu nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-chien-than-xuyen-khong/chuong-296-chan-thien-loi-3.html.]
“Hoắc c tử, hành động bắt đầu.” Th âm của Nguyễn Ngư vô cùng bình tĩnh, đồng thời từ phía trước và tai nghe siêu nhỏ cùng truyền vào tai Hoắc Hành Yến, “Mục tiêu là khu vực lối vào địa huyệt hậu hoa viên. Kế hoạch lộ tuyến đã khởi động, theo chỉ dẫn của ta, một bước cũng kh được sai.”
Hoắc Hành Yến kiểm tra lại trang bị trên lần cuối, hai quả Chấn Thiên Lôi được đeo sau lưng, chủy thủ giấu trong tay áo.
“Mọi việc cẩn thận!”
khẽ gật đầu với Nguyễn Ngư, ngay sau đó, thân hình như quỷ mị hòa vào màn đêm, kh tiếng động phi vút về phía bức tường cao phòng thủ nghiêm ngặt của phủ đệ.
Màn đêm như mực, tường đá x cao vút của phủ đệ Ngột Cốt Lỗ đổ bóng nặng nề dưới ánh trăng, như sống lưng của một quái thú đang ngủ đ.
Trong kh khí tràn ngập sự tĩnh mịch c.h.ế.t chóc và mùi mục nát thoang thoảng, tiếng bước chân tuần tra của lính gác, tiếng da giáp cọ xát sột soạt, trong sự tĩnh lặng này bị phóng đại vô hạn, gõ vào thần kinh mỗi .
Thân ảnh Hoắc Hành Yến bám sát vào tường đá lạnh lẽo, như thể hòa vào chính tảng đá.
khẽ nhắm mắt, ều chỉnh hơi thở, đưa các giác quan lên mức cao nhất.
Tuy nhiên giờ phút này, “giác quan” chân chính của kh từ bản thân, mà là th âm nữ tử rõ ràng bình tĩnh truyền đến từ chiếc tai nghe siêu nhỏ trong tai.
“Hoắc c tử, vị trí hiện tại an toàn, một nhóm hộ vệ đang tuần tra dọc tường phía tây về phía bắc, cách vị trí hiện tại ba mươi bước, mười hơi thở sau sẽ đến ểm giao thoa tầm .”
“ thể ẩn trong bóng tối cách hai bước về phía trước bên trái.”
Th âm của Nguyễn Ngư như suối băng chảy, trực tiếp vang lên bên tai Hoắc Hành Yến, kh hề độ trễ.
Hoắc Hành Yến kh chút do dự, thân thể như báo săn đã vào thế, ngay khi Nguyễn Ngư dứt lời, vô th vô tức lướt hai bước về phía trước bên trái, chuẩn xác ẩn vào một chỗ lõm trên tường chìm trong bóng tối.
Bóng tối đó vừa vặn bị tàn tích của một dây leo khô héo che khuất một nửa.
Hoắc Hành Yến đứng yên chưa được bao lâu, sáu tên Man binh cầm đuốc, vừa mắng mỏ vừa lẩm bầm từ góc cua rẽ ra, đôi giày da nặng nề giẫm trên đường đá phiến, cách chỗ Hoắc Hành Yến ẩn nấp chưa đầy năm bước.
Ánh lửa lay động, vừa vặn quét qua đám dây leo khô héo, kh thể xuyên thủng bóng đêm sâu thẳm.
Man binh kh hề hay biết, cứ thế thẳng qua.
“Tổ gác Giáp đã qua. Tổ gác Ất nằm dưới tháp c phía đ, tầm bị cột tháp che khuất, tạm thời an toàn. Phía trước bảy bước, dưới chân tường bên , ám tiêu.”
Chỉ lệnh của Nguyễn Ngư ngắn gọn mà chuẩn xác, mỗi một chữ đều như một tọa độ tinh vi.
“Ám tiêu hô hấp đều đặn, đang trong trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh, men theo chân tường tiến thẳng năm bước, dừng lại khoảng năm hơi thở, trở về vị trí cũ. Lợi dụng khe hở khi quay về vị trí, nh chóng vượt qua khoảng đất trống mười bước phía trước.”
Hoắc Hành Yến nín thở ngưng thần, ánh mắt sắc bén xuyên qua bóng tối, quả nhiên ở vị trí Nguyễn Ngư chỉ dẫn, bắt được một tia đường nét cực kỳ mờ nhạt, gần như hòa vào môi trường xung qu.
Nếu kh biết trước, tuyệt đối khó mà phát hiện ra.
Hoắc Hành Yến thầm tính toán thời gian, khi Nguyễn Ngư hô “ám tiêu xoay ”, như mũi tên rời cung, mũi chân khẽ chạm đất, cả hóa thành một bóng đen mờ ảo, lướt nh sát mặt đất lao ra!
Mười bước đường, chớp mắt đã đến. gần như là lướt qua sau lưng tên ám tiêu vừa xoay , còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, lặng lẽ ẩn dưới chân một bức tường khác.
“Hoắc c tử, đứng yên chờ lệnh năm hơi thở.” Th âm của Nguyễn Ngư vẫn tiếp tục.
Hoắc Hành Yến lập tức bất động, như một tảng đá kiên cố dưới chân tường.
Một đội tuần tra bốn tên Man binh lười biếng từ góc cua tới.
Tiểu đội trưởng dẫn đầu ngáp dài, trong miệng lầm bầm bằng tiếng Man mơ hồ: “…Buồn ngủ c.h.ế.t được… cái c việc quỷ quái này… đến cả một bóng chim cũng kh …”
“Nơi này đến một con chuột cũng kh chui vào được, phía trên còn bắt chúng ta đêm nào cũng tuần lâu như vậy.” Một tên Man binh trẻ tuổi bên cạnh phụ họa, th loan đao trong tay tùy ý kéo lê trên đất, phát ra tiếng cọ xát xè xẹt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.