Nữ Chiến Thần Xuyên Không
Chương 428: Phát binh thảo nghịch 3
“Huống hồ, U Chi Lân lão hồ ly đó chắc c đã tính toán mọi thứ đâu ra đ. Triều đình sẽ chỉ là ‘chính nghĩa thảo nghịch’, ‘ngẫu nhiên’ man tộc cũng vào lúc này kéo đến, bọn họ thậm chí thể đóng vai ‘kẻ bi thương’ bị buộc tác chiến hai mặt trận. Còn về Cốt Lực…”
Trong lòng Hoắc Hành Yến đã hiểu rõ mưu hèn kế bẩn của bọn chúng. dừng lại một chút, ánh mắt càng tính toán sâu xa.
“ cũng đại khái là đã biết sự khó chơi của Bạch Vân Thành, thêm vào việc thất bại ở Hắc Thạch Cốc kh cách nào về báo cáo, nên mới nghĩ đến việc liên minh với triều đình, trực tiếp bóp c.h.ế.t thế lực chưa kịp lớn mạnh của chúng ta từ trong trứng nước.”
“Hai bên đều mang dạ quỷ, mà cái gọi là ‘liên thủ’, chẳng qua là một liên minh mong m, dễ vỡ dưới sự tính toán riêng của tám trăm trái tim, chỉ cần khẽ chạm sẽ tan vỡ, căn bản kh thể là một khối thép.”
Nguyễn Ngư cuối cùng cũng đã tiêu hóa xong tin tức về việc triều đình và man tộc liên thủ, sự châm chọc và chấn động trên mặt nàng dần biến thành một vẻ lạnh lẽo đến cực ểm.
Nàng từ từ đứng dậy, khí tức qu thân dường như ngưng trệ, nhưng sâu trong đáy mắt lại bùng lên một ngọn lửa u tối.
“Hay, hay lắm.” Nguyễn Ngư khẽ nói, mỗi từ ngữ như được bằng băng, “Ta vốn nghĩ, thu phục Kiến Châu xong, bách tính đang cần nghỉ ngơi hồi sức, chúng ta cũng thể an ổn phát triển một thời gian, tích trữ lực lượng. Nhưng đã vậy, bọn họ từng tên đều gấp gáp muốn tìm chết…”
Nàng ngẩng đầu Hoắc Hành Yến, ánh mắt lúc này sắc bén như đao, mang theo một vẻ quyết tuyệt và sát ý gần như khinh miệt.
“Vậy ta liền thành toàn cho bọn họ!”
“Bọn họ kh muốn một bên dở trò cứng rắn, một bên dở trò mềm mỏng, một bên c khai tấn c, một bên lén lút đánh úp ?”
Nguyễn Ngư cười lạnh, trong đầu nh chóng lóe lên những “vật phẩm cất giữ” còn lại trong kh gian biệt thự.
“Vậy thì cứ để bọn họ đến hết! Vừa hay đánh cho bọn họ tàn tạ thê thảm, cũng đỡ cho chúng ta sau này từng một dọn dẹp!”
Nguyễn Ngư bước đến trước mặt Hoắc Hành Yến, giọng nói mang theo sức mạnh kh thể nghi ngờ và sự tự tin tuyệt đối.
“Hoắc Hành Yến, cứ yên tâm. Bọn họ muốn ‘ kh về’, ta sẽ khiến bọn họ nếm trải thế nào là ‘ kh về’ thực sự!”
“Đại quân triều đình? Thiết kỵ man tộc? Trong mắt ta, chẳng qua đều là đồ bỏ mà thôi!”
“Bọn họ sẽ sớm biết, chọc giận Bạch Vân Thành, chọc giận Nguyễn Ngư ta, chính là quyết định sai lầm nhất mà đời này bọn họ từng làm!”
Hoắc Hành Yến vợ sắc sảo, đầy sát khí trước mắt, trong lòng u ám vậy mà kỳ lạ bị sự tự tin mạnh mẽ này xua tan. nắm l tay Nguyễn Ngư, trong mắt cũng lấp lánh ánh sáng sắc bén và chờ đợi.
“Hay! Vậy thì cứ để bọn họ đến! Phu nhân và ta vợ chồng đồng lòng, ngay tại biên giới Th Châu và Kiến Châu này, hảo hảo mà nghênh chiến liên quân man tộc và triều đình, xem rốt cuộc nai c.h.ế.t về tay ai!”
Hoắc Hành Yến và Nguyễn Ngư nhau một cái, đều th sự nghiêm trọng và quyết tuyệt trong mắt đối phương.
Chiếu thư thảo nghịch của triều đình và dị động của man tộc, giống như hai đám mây đen khổng lồ, đang nh chóng ép tới Th, Kiến hai châu.
“Uyên Ảnh.” Hoắc Hành Yến trầm giọng nói qua thủ hoàn truyền tin, “Tiếp tục giám sát chặt chẽ động thái của Ninh Châu, đặc biệt là nhân tuyển chủ soái của đại quân thảo nghịch, bố trí binh lực và lộ tuyến hành quân. tin tức gì, lập tức bẩm báo.”
“Thuộc hạ rõ! Định kh phụ sự ủy thác của Vương gia!” Giọng Uyên Ảnh mang theo sự kiên định kh thể nghi ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-chien-than-xuyen-khong/chuong-428-phat-binh-thao-nghich-3.html.]
Kết thúc liên lạc, Hoắc Hành Yến lập tức Nguyễn Ngư, “A Ngư, đại quân triều đình tuy hành động chậm chạp, nhưng d phận đã định, sớm muộn cũng sẽ áp sát thành. Man tộc lảng vảng ở Cam Nam, lòng dạ khó lường, Cốt Lực tuyệt đối sẽ kh bỏ qua cơ hội ‘ngư đắc lợi’ này. Chúng ta lập tức bố trí, ứng phó hai mặt trận.”
Nguyễn Ngư gật đầu, thần sắc bình tĩnh, “Đúng vậy. Đại quân triều đình cần ‘d chính ngôn thuận’, ban đầu tất sẽ l uy h.i.ế.p làm chủ, sẽ kh lập tức toàn lực tấn c. May mắn là chúng ta đã biết tin bọn họ phát binh trước một bước, ều này đã cho chúng ta đủ thời gian để ứng phó.”
“Còn trận ác chiến thực sự, thể đến từ man tộc phương Bắc. Cốt Lực đã chịu tổn thất lớn, lần này hoặc kh đến, hoặc nếu đến nhất định sẽ là thế sấm sét, hòng một lần hủy diệt chúng ta.”
“Kiến nghị của ta là, tuyến phía Nam l phòng thủ làm chính, dựa vào thành phòng biên giới Th Châu, l chủ lực Th Châu quân bố phòng, kéo dài, tiêu hao quân thảo nghịch của triều đình. Đồng thời phái những kẻ khéo ăn khéo nói, mang theo bằng chứng man tộc tàn sát Kiến Châu mà triều đình lại làm ngơ, tận lực phá tan quân tâm sĩ khí đối phương, vạch trần bản chất cấu kết của triều đình với man tộc.”
Hoắc Hành Yến liên tục gật đầu, rõ ràng Nguyễn Ngư đã nghĩ giống .
“Tuyến phía Bắc,” Ánh mắt Nguyễn Ngư sắc bén, “mới là nơi quyết chiến! Tuyệt đối kh thể để thiết kỵ man tộc một lần nữa đặt chân vào Kiến Châu nửa bước! Ta sẽ lập tức ều động toàn bộ chủ lực đội hộ vệ Bạch Vân Thành, bắc tiến đến biên giới Kiến Châu bố phòng. Đội đặc c của Ngụy Trì quen thuộc chiến pháp man tộc, thể dùng làm mũi nhọn. Đồng thời, bảo Giả Đại đẩy nh việc thám sát địa hình phía Bắc Kiến Châu, chúng ta tận dụng mọi địa lợi.”
Hoắc Hành Yến hoàn toàn đồng tình, “Đúng ý ta. Ta sẽ chia Th Châu quân làm hai, tuyến phía Nam giao cho Tả Truy, từ từ đối phó với triều đình. Tuyến phía Bắc thì do ngươi và ta cùng dẫn dắt Th Châu quân và đội hộ vệ cùng nhau ứng phó!”
Hoắc Hành Yến nói đoạn nắm l tay Nguyễn Ngư, trong mắt vẫn còn sự lo lắng kh thể che giấu, “Man tộc hung hãn, Cốt Lực lần này tất sẽ dốc toàn lực đến, hòng rửa mối hận xưa. Chỉ riêng về quân số, bên chúng ta đã lâm vào thế yếu.”
Nguyễn Ngư phản nắm l tay , tự tin cười nói, “Yên tâm. Sức mạnh của Bạch Vân Thành, xa vượt ngoài sức tưởng tượng của bọn họ. Bọn họ nghĩ rằng dựa vào đ và sự dũng mãnh là thể tg lợi, ta sẽ khiến bọn họ hiểu rằng, trước sức mạnh vượt trội về pháp khí và mưu trí, khoảng cách về quân số đại quân ngược lại chẳng đáng kể gì, cũng đã đến lúc Bạch Vân Thành của ta triệt để lừng d !”
Nguyễn Ngư nh chóng liên hệ với Đinh Hiển, phụ trách theo dõi đại quân man tộc.
“Đinh Hiển, đại quân man tộc trì hoãn ở Cam Nam, tất âm mưu. của ngươi, bất chấp mọi giá, c chừng gắt gao vương đình Cốt Lực cho ta! Ta muốn biết toàn bộ động thái của bọn chúng! Dù tổn thất nhân lực, cũng đưa tình báo ra ngoài!”
“Thuộc hạ rõ! Định kh phụ sự ủy thác của Thành chủ!” Giọng Đinh Hiển mang theo sự kiên định coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa l hồng.
Phía Bắc vùng Cam Nam, Cốt Lực nhận được mật báo triều đình đồng ý hợp tác, và như dự đoán, đã phát ra chiếu thư thảo nghịch cùng đại quân. kh khỏi bật cười lớn đầy đắc ý trong vương trướng của .
“Hay! Hay! Hay! Hán quả nhiên thích nội đấu nhất! Rốt cuộc đã đến lúc chúng ta gột rửa sỉ nhục !”
Cốt Lực vô cùng kích động.
“Truyền lệnh xuống, bảo các binh sĩ chuẩn bị sẵn sàng! Chúng ta cũng lập tức nam hạ, đợi Hoắc Hành Yến và triều đình ở Th Châu đấu đến ngươi sống ta chết, chúng ta sẽ từ Kiến Châu đột nhập, khiến Hoắc Hành Yến kh thể kiêm cố cả nam lẫn bắc, đánh một trận kh kịp trở tay!”
M Cách cúi lĩnh mệnh, nhưng lại thận trọng hỏi, “Khả hãn, nếu quân đội triều đình chỉ làm bộ làm tịch, kh thực sự đánh thì ?”
“Vậy thì ép bọn họ đánh! Lão hoàng đế đó sẽ kh thực sự nghĩ rằng đã lên con thuyền giặc này, còn thể dễ dàng thoát thân được chứ?”
Trong mắt Cốt Lực lóe lên ánh sáng gian xảo.
"Truyền lệnh cho những quân cờ ta đã cài cắm trong triều đình, tiếp tục thêm dầu vào lửa, thúc giục tiến quân. Lại phái vài đội tinh nhuệ, giả mạo của Hoắc Hành Yến, qu nhiễu đường lương thảo hoặc trạm gác biên giới của triều đình! Ngọn lửa này, nhất định bùng cháy!"
"Tuân lệnh!" M Cách lĩnh mệnh rời .
Chưa có bình luận nào cho chương này.