Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Chiến Thần Xuyên Không

Chương 432: Lòng người hướng về

Chương trước Chương sau

Hoắc Hành Yến và Nguyễn Ngư sánh vai đứng ở phía sau bên cạnh đài ểm tướng, bóng tối vừa vặn che khuất phần lớn thân hình bọn họ, tiếng ồn ào rung trời và dòng cuồn cuộn trên thao trường đều thu vào tầm mắt.

Bọn họ vốn đã chuẩn bị sẵn sàng đối phó với quân tâm d.a.o động, thậm chí cần mạnh mẽ trấn áp.

Trong kh gian của Nguyễn Ngư, cũng đã chuẩn bị sẵn lương khô thịt s tinh túy đủ để an ủi m vạn đại quân, cùng với một bộ lời lẽ ân uy tịnh thi.

Hoắc Hành Yến cũng lặp lặp lại suy xét trong lòng, làm thế nào để xử lý những kẻ khả năng phản đối bằng thủ đoạn lôi đình, đồng thời trọng thưởng những kẻ trung thành, để ổn định cục diện với tốc độ nh nhất.

Thế nhưng, tất cả mọi thứ trước mắt, vượt xa dự liệu của bọn họ.

Kh chút sợ hãi, kh chút do dự, kh chút nghi hoặc.

Chỉ cơn nộ hỏa bùng trào, sự khinh bỉ trần trụi đối với triều đình, cùng nỗi cừu hận khắc cốt ghi tâm với man tộc.

Sau cùng, tất cả hóa thành nhiệt huyết thỉnh chiến gần như ên cuồng, cùng sự ủng hộ kh chút giữ lại dành cho hai bọn họ.

Hoắc Hành Yến đáy mắt tựa sóng ngầm cuộn trào, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài trầm lắng, song lại mang theo vài phần mãn nguyện và cảm động khó mà nhận ra.

Nguyễn Ngư khẽ nghiêng đầu, Hoắc Hành Yến bên cạnh y, nàng nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay Hoắc Hành Yến.

Hoắc Hành Yến hoàn hồn, cụp mắt lại nàng.

“Chúng ta… xem ra vẫn đánh giá thấp những tháng ngày khốn khổ của bọn họ dưới trướng Duệ Vương, cũng đánh giá thấp sự thất vọng của bọn họ đối với triều đình sâu đến nhường nào.” Giọng Nguyễn Ngư khẽ, chìm trong sự ồn ào của thao trường, nhưng Hoắc Hành Yến nghe rõ từng lời.

Hoắc Hành Yến trở tay nắm l đầu ngón tay nàng, siết nhẹ một cái, lòng bàn tay y ấm áp và hơi chai sạn.

Y khẽ nuốt khan, giọng nói trầm khàn, “Sống tôn nghiêm và cơm ăn áo mặc… nói thì dễ, nhưng chúng ta xem như đã thực sự làm được…”

Nguyễn Ngư cũng vô cùng xúc động.

Nàng xuyên kh đến đây, thấu hiểu sâu sắc sự sống còn chẳng dễ dàng gì trong loạn thế, lại càng biết rõ lòng dễ thay đổi trước lợi ích.

Nàng từng cho rằng cần dùng lợi ích, dùng vũ lực, dùng thủ đoạn mới thể nắm chắc quân đội trong tay, nhưng nào ngờ, Hoắc Hành Yến đối đãi tướng sĩ bằng chân tâm, bảo vệ bách tính bằng việc làm thiết thực, đã sớm vô thức giành được sự ủng hộ chân thành đến nhường này.

Bọn họ cấp cho Th Châu quân đầy đủ quân lương, lương thảo dồi dào, y tế hiệu quả, cùng vinh quang thu phục đất đai, rửa nhục tiền oan. So với thời Duệ Vương cắt xén, đói kém, bỏ mặc, quả thực khác biệt một trời một vực.

Còn triều đình, vào thời khắc then chốt này, chẳng những kh hề cố gắng cứu vãn lòng , trái lại còn dùng một chiếu thư “thảo nghịch” hoang đường cùng nghi ngờ cấu kết với man tộc, đích thân đẩy chút d phận đại nghĩa cuối cùng, cùng quân tâm, dân tâm, hoàn toàn về phía Hoắc Hành Yến.

“Đắc đạo đa trợ, thất đạo quả trợ.” Nguyễn Ngư khẽ thốt ra m chữ này, trong mắt lóe lên một tia châm biếm lạnh lẽo, “ xưa quả kh lừa ta. Chỉ là kh ngờ, cái ‘đạo’ này, lại hiện thực đến vậy, lại đơn giản đến vậy.”

Đơn giản chỉ là một bát cơm no, một bộ áo ấm, một sự tôn trọng kh còn bị xem là con cờ bỏ .

Hoắc Hành Yến hít sâu một hơi, những cảm xúc dâng trào trong lồng n.g.ự.c do bất ngờ và cảm động dần lắng xuống, hóa thành sức mạnh càng thêm kiên nghị.

Ánh mắt y lướt qua những tướng sĩ dưới đài đang kích động đến đỏ bừng mặt, vung nắm đấm, đặc biệt là những lão binh đang hô hào muốn ở lại tuyến Bắc liều c.h.ế.t một trận với man di.

“Phần dân tâm quân tâm này, là niềm vui bất ngờ, càng là gánh nặng ngàn cân.” Hoắc Hành Yến nói với Nguyễn Ngư, nhưng lại giống như đang tự nhủ với chính , “A Ngu, trận chiến này, chúng ta chỉ thể tg, kh thể bại. Kh vì ngôi vị đó, mà là vì… kh phụ lòng bọn họ.”

Kh phụ mỗi phần trung thành l sinh mệnh gửi gắm.

Nguyễn Ngư gật đầu thật mạnh, ánh mắt sắc bén như kiếm ra khỏi vỏ, “Dĩ nhiên . Triều đình và Cốt Lực muốn liên thủ đè c.h.ế.t chúng ta, chúng ta càng tg thật vẻ vang! Chẳng những tg, còn đại tg, đặc biệt là đám man di đó, khiến bọn chúng kh còn cơ hội quay về thảo nguyên!”

“Đã chạy còn kh biết nắm l cơ hội sống sót hiếm hoi này, dám quay lại thì gánh chịu cái giá thích đáng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-chien-than-xuyen-khong/chuong-432-long-nguoi-huong-ve.html.]

Lúc này, Tả Trùy đã hoàn tất ều động sơ bộ, ra lệnh cho các do hiệu úy lập tức thống kê d sách tướng sĩ nguyện tuyến Nam và nguyện ở lại tuyến Bắc, đồng thời nghiêm lệnh kh được gây hỗn loạn, mọi việc tuân theo lệnh mà làm.

Y sải bước trở về đài ểm tướng, bẩm báo với Hoắc Hành Yến và Nguyễn Ngư, trong đôi hổ mục vẫn dâng trào huyết khí chưa yên, “Vương gia, Thành chủ! Tình hình hai vị đều đã th rõ! đệ trong quân, ai n đều nguyện liều c.h.ế.t chiến đấu! Mạt tướng tức khắc thể chỉnh đốn quân, hừng đ ngày mai, liền thể xuất phát nam hạ!”

Hoắc Hành Yến tiến lên một bước, vỗ mạnh vào vai Tả Trùy, “Tả tướng quân, đã vất vả ! Tuyến Nam liền phó thác cho ngươi! Nhớ kỹ, vững vàng tiến c, l lợi thế Chấn Thiên Lôi và th tin liên lạc để làm nản nhuệ khí địch là chính, kh cần nóng vội cầu thành c. Đại quân triều đình, càng trì hoãn lâu, khả năng nội bộ sinh biến càng lớn.”

“Mạt tướng đã rõ!” Tả Trùy ôm quyền, tràn đầy tự tin, “Định kh làm nhục mệnh!”

Hoắc Hành Yến khẽ gật đầu, ánh mắt chuyển xuống phía dưới đài, đám tướng sĩ đang dần tản theo lệnh, nhưng vẫn kích động khó bình, bàn tán xôn xao.

Bỗng nhiên giọng Hoắc Hành Yến vang lên, dùng nội lực truyền ra, rõ ràng mà trầm ổn vọng khắp thao trường đang dần yên ắng.

“Lòng các tướng sĩ, bổn vương cùng Thành chủ, đã cảm nhận sâu sắc!”

Ánh mắt tất cả mọi lập tức đổ dồn về.

Hoắc Hành Yến ánh mắt như ện, chậm rãi quét khắp toàn trường.

“Nếu các ngươi kh phụ bổn vương, bổn vương cùng Nguyễn Thành chủ, cũng tuyệt kh phụ các ngươi! Tuyến Nam tuyến Bắc, đều là vì gia viên mà chiến! Phàm nào dũng cảm g.i.ế.c địch, thưởng! bị thương, kh tiếc giá nào cứu chữa! tử trận, tiền tuất gấp đôi, cha mẹ vợ con, đều do bổn vương cùng Thành chủ phụng dưỡng!”

Kh lời lẽ hoa mỹ, chỉ những lời hứa thiết thực nhất.

Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, là tiếng hưởng ứng càng thêm long trời lở đất:

“Thề c.h.ế.t theo Vương gia! Thề c.h.ế.t theo Nguyễn Thành chủ!”

“Giết man di! Bình triều đình!”

Sóng âm như triều, rung chuyển đất trời.

Hoắc Hành Yến và Nguyễn Ngư biết, quân tâm đã thể dùng, thậm chí còn vượt xa mong đợi.

Giờ khắc này, sức mạnh đoàn kết và ý chí chiến đấu của đội quân này, đã đạt đến đỉnh ểm.

Th Châu quân trên dưới đồng lòng chống địch, sĩ khí hừng hực, Hoắc Hành Yến và Nguyễn Ngư trong lòng đại định. Triển khai chiến lược tuyến Nam và tuyến Bắc đã định, tiếp theo chính là thực hiện cụ thể.

Tả Trùy hành sự nh như chớp, ngay trong ngày đã bắt đầu chọn ba vạn tinh nhuệ nam hạ, và bắt tay sắp xếp việc sản xuất khẩn cấp “Chấn Thiên Lôi”.

Trong quân do lập tức tràn ngập kh khí căng thẳng và bận rộn của một cuộc đại chiến sắp tới, nhưng sự bận rộn này lại toát lên vẻ ngăn nắp và ý chí chiến đấu hăng hái.

Cùng lúc đó, trong Bạch Vân Thành cũng vang lên hiệu lệnh tập kết.

Trên đại thao trường trong Bạch Vân Thành, Diêu Mộc khoác trên bộ trang phục gọn gàng, vẻ mặt nghiêm nghị đứng trên đài ểm tướng.

Dưới đài, là các Bách phu trưởng đội hộ vệ nghe tin liền nh chóng tập kết.

Đội hộ vệ Bạch Vân Thành tuy kh đ đảo như Th Châu quân, nhưng những đội viên thể làm Bách phu trưởng, đều là tinh nhuệ trong số tinh nhuệ của đội.

Mỗi bọn họ đều ánh mắt sắc bén, khí tức mạnh mẽ, hiển nhiên đã trải qua huấn luyện nghiêm ngặt và nhiều lần thực chiến luyện, trang bị cũng càng thêm tinh xảo kỳ lạ, kh ít trên thân đều trang bị vũ khí đặc chế đã được Bạch Vân Thành cải tiến.

Diêu Mộc kh nói lời thừa thãi, trực tiếp th báo cho mọi về tình hình nghiêm trọng của việc triều đình thảo nghịch, man tộc dị động cùng nguy cơ giáp c từ hai phía Nam Bắc.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...