Nữ Chính Không Bỏ Con Trai
Chương 2:
Chương 2
con trai lớn lên.
Ông bà nội dần dành tình cảm cho cháu trai lớn, cổ phiếu, quỹ đầu tư, bất động sản… tặng kh dứt tay.
Mỗi dịp sinh nhật con, nó được nhận những món quà giá trị càng lúc càng lớn.
Vì vậy luôn tổ chức hai bữa tiệc sinh nhật cho con vào mỗi năm: một theo âm lịch, một theo dương lịch.
còn thích tổ chức đủ loại tiệc: tiệc thiếu nhi nhân ngày thiếu nhi, tiệc mừng con thi đạt giải, tiệc tốt nghiệp mỗi học kỳ mẫu giáo…
Những gì tổ chức được đều làm.
Quà nhận được nhiều đến mức tay muốn rụng.
Dĩ nhiên, quà ta tặng là đối đáp lại.
Nhưng tiền để trả lại đâu của .
Cuối cùng những thứ nhận được đều rơi vào tay và con trai .
Cũng nhờ hai năm này, tiền của và của con đủ để chúng sống sung túc nhiều đời, nên đôi khi mới dám lớn tiếng với ta.
Cũng những lúc thực sự kh thể nhịn được.
muốn uốn nắn con, tập cho con thói quen tốt, bắt con học hành.
Nhưng ta luôn phá kế hoạch của : lén cho con kẹo, đưa cho con ện thoại chơi, dẫn con ăn m đồ ăn vặt tào lao.
Kết quả là con coi ta là tốt, yêu thương nó, luôn coi là kẻ xấu, muốn chạy trốn khỏi .
Nói hơi lạc đề một chút .
Lý do nữa khiến thúc ép con dữ dội như thế là vì th tự ti về giá trị của bản thân.
Nên cố gắng nhồi nhét, ép con giỏi, chỉ vì muốn chứng minh xứng đáng được gả vào gia đình giàu đó.
Hừ.
Tiếc là trước đây đã kh nhận ra sai lầm của , còn tự luôn cho là đúng
May mà giờ đã tỉnh dậy khỏi cái kịch bản đó.
Con trai thích dì Trần, kh cần mẹ.
Vậy thể ngoảnh mặt bỏ ngay được?
Trẻ con là tấm gương của ba mẹ.
Ba mẹ làm đúng hay sai, trẻ con sẽ phản chiếu ngay.
Nghĩ một chút, th cả IQ lẫn EQ của đều vấn đề thật.
Vậy nên hỏi con:
“Cục cưng, con lại thích dì Trần, mà kh muốn mẹ vậy?”
Thật lòng, ai mà kh buồn khi nghe vậy.
Dù những mục đích đen tối kh tiện nói ra, nhưng ều đó kh mâu thuẫn với việc yêu con.
còn nhớ lúc mang con, lần đạp đầu tiên của con khiến vui đến bật khóc.
Dù lúc sinh con đau đến muốn chết, nhưng chưa bao giờ hối hận vì đã sinh con.
Nghe con khóc thét, nước mắt cũng rơi theo.
Khi con ốm đưa vào viện, con khóc cũng ôm con âm thầm rơi nước mắt, an ủi rằng: “Mẹ ở đây.”
Con nó sốt cao, c từng đêm kh chợp mắt, sợ nó sẽ xảy ra chuyện kh hay.
Cuối cùng cũng kh ngăn nổi nữa, nó thật sự đã bị sốt đến nỗi để lại di chứng, xem ngốc nghếch thành ra như thế này .
Như hồi năm ba tuổi nó lại nhận cô bảo mẫu mà nhà thuê làm mẹ.
trong lòng tuy cực kỳ kh vui, nhưng tất cả cơn giận của đều dồn lên bảo mẫu và cả nhà này, chứ tuyệt đối kh trách thằng nhỏ.
Làm thể trách con chứ!
chỉ thể cố giật con về bằng mọi giá!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-chinh-khong-bo-con-trai/chuong-2.html.]
Bây giờ con lớn , lại sắp bị khác chiếm đoạt, đương nhiên giành lại!
Còn cái tên chồng kia nữa.
Cái kịch bản gì thế này, ta ngu đến mức nào mới đem con cho khác nuôi cơ chứ.
Ai mà nuôi con tử tế bằng mẹ ruột được.
Con chỉ sụt sịt mũi, bĩu đôi môi nhỏ nhỏ hồng hồng, nhưng kh nói gì.
ôm chặt nó, má ép sát má nó, dịu giọng dỗ:
“Nói với mẹ , mẹ nhất định sẽ sửa, được kh?”
lại giả dọa nó:
“Con thật sự tưởng con mẹ kế là sung sướng à? Đợi đến khi ba con và khác sinh em bé, thì con sẽ suốt ngày bị đánh bị đói đó.”
“Con nghe chuyện Bạch Tuyết chưa? Mẹ kế đều độc ác, sẽ cho con ăn táo độc. Ba con sau đó cũng sẽ yêu đứa con sinh ra với mẹ kế hơn, sẽ kh yêu con nữa. Lúc đó con chẳng gì ăn, chẳng gì mặc, giống như đứa trẻ ăn xin, tội nghiệp lắm!”
Nước mắt nó lại rơi, rõ ràng là đã dọa được nó.
vỗ về, tiếp tục dỗ:
“Thôi nào, còn mẹ ở đây mà! Dù con kh cần mẹ thì mẹ vẫn như Ultraman luôn bảo vệ con bên cạnh! Con chính là ánh sáng của mẹ!”
Nó ngượng ngùng .
lại nó với vẻ chân thành.
Cuối cùng nó khịt khịt mũi:
“Thôi được, mẹ cho con chơi ện thoại một chút, con mới tin mẹ.”
Chúng im lặng nhau ba giây.
“Đúng là con ruột của mẹ mà.”
thở dài.
Quả nhiên nó thừa hưởng trọn vẹn cái bản chất lười biếng của .
Nó đầu óc kh tốt, nhận nhầm khác làm mẹ, lớn lên chẳng chịu học hành, tư cách gì mà trách nó chứ!
Mẹ nó chứ, chắc m cái tật đó đều di truyền từ mất .
Ba nó thì tướng mạo bảnh bao, ăn học ở Mỹ từ phổ th đến đại học thạc sĩ, là lãnh đạo của một do nghiệp tiếng… thế nào cũng là một tinh xuất sắc.
Thế nên cái tính vô dụng này của con trai, ngoài ra thì còn thể di truyền từ ai nữa chứ
Nửa tiếng sau, th nó quát to trong game:
“Chết ! Đánh nh lên! Aaaaa, con lại thua ! Con kh chơi nữa kh chơi nữa!”
Đối phương chửi bới:
“Con nít tiểu học nhà nào ra đây phá game hả? Đừng mà lười viết bài mà chơi game chứ! Đừng để tao th mày nữa! Thằng gà! Rác rưởi!”
Con trai hét to:
“ kh tiểu học! học mẫu giáo!”
Đối phương tức đến câm luôn.
Còn thì rank của tụt dốc kh ph, liền siết chặt nắm tay.
Lần sau cơ hội, nhất định cho nó ăn trận đau hơn.
Sau khi thua liên tiếp ba mươi lần, nó hậm hực nói:
“Con kh chơi nữa đâu.”
dịu dàng hỏi:
“Con ơi, con cứ nhất quyết chơi game thế? Bộ con thích bị hành à?”
Nó cắn l ngón tay:
“Con th mẹ ngày nào cũng chơi, nên con cũng muốn chơi.”
: ……
Chưa có bình luận nào cho chương này.