Nữ Chính Không Bỏ Con Trai
Chương 4:
Chương 4
Trần Tấn nổi giận:
“Phương Tri Vũ! Đủ !”
gắt lại:
“Được lắm! đúng là một chồng vô dụng, ngày thường thì kh nói một câu tử tế với , giờ lại vì một phụ nữ khác mà nổi giận với ! Nếu dám, đánh ! Đánh ! Luật sư, c chứng viên, nh ghi âm ghi hình lại cho !”
Màn kịch cuối cùng kết thúc bằng việc hai họ rời khỏi đây.
Trong nguyên tác, thì ở đoạn này lẽ ra là buồn bã rời .
Nhưng đã kh .
Tại nhường căn nhà tốt thế này cho khác ở?
và con trai đã sống ở đây sáu năm .
Từ lúc nó còn nằm trong bụng, đã ở nơi này.
tình cảm sâu nặng với ngôi nhà này.
Vậy nên sẽ kh .
Con theo chiếc xe của ba nó, lo lắng nói:
“Mẹ làm ba giận bỏ . Con sẽ kh còn ba nữa.”
ôm vai nó, dỗ dành:
“Vậy thì chúng ta cùng nhau nhận Jack Ma làm ba .”
Con trai mím môi, thật sự buồn đến sắp khóc.
ôm con vào lòng, dịu giọng hỏi:
“Khoai Tây nhỏ, con hiểu, chẳng ai cuộc đời nào là hoàn hảo cả. Ba con kh yêu mẹ. Ba con đã yêu khác . Sau này thể sẽ thêm em bé với ta, những ều này con chấp nhận.”
Tên gọi ở nhà của nó là Khoai Tây.
Nó ủ rũ nói:
“Con muốn ba yêu mẹ thôi, và chỉ con là em bé. Con kh muốn ai khác chia mất tình thương của ba.”
ngạc nhiên hỏi:
“Con trai, vậy hóa ra con đâu ngốc đâu. Thế trước đó lại nói muốn dì Trần làm mẹ?”
Nó khựng lại, lập tức quay mặt , kh thèm để ý tới nữa.
bảo nó:
“Cái này gọi là ‘lùi một bước để tiến ba bước’ đ! Mẹ đâu dại dột đến mức tự nguyện bỏ gia đình này. Con biết hồi xưa để cưới được ba con, mẹ tốn bao nhiêu c sức kh?!”
“Bây giờ chúng ta mới thể ăn no mặc ấm, tất cả là nhờ mẹ tầm , biết chọn đàn , chọn cho con một ba giàu . Mẹ con là vừa dũng cảm vừa khôn ngoan đ chứ!”
nói tiếp:
“Mẹ đã đóng vai ác , giờ con hãy đóng vai tốt . Con n tin cho ba , nói là con nhớ ba, xem ba trả lời thế nào. Nếu ba con chịu quay về, thì chúng ta vẫn chấp nhận ba con. Còn nếu kh, thì con chuẩn bị sẵn tinh thần chào đón ba đại gia thứ hai nhé! Mẹ thề, dù rời khỏi ba con, mẹ cũng sẽ tìm được ba giàu khác!”
Con trai ngẩn ngơ , hỏi:
“Mẹ… trong mắt mẹ ánh sáng kìa. Mẹ là Ultraman hả?”
: ……
Thật sự hết thuốc chữa .
Thôi thì tr thủ để dành cho nó ít tiền vậy, để sau này kh lo chuyện ăn uống là được.
Còn chuyện học hành… chắc khỏi cần ép nữa.
Con trai gửi tin n cho ba nó, nói là nhớ ba.
N xong, liền thu ện thoại lại, bắt nó ngồi làm bài tập.
Quả nhiên, nó kh tố chất học hành.
Ngồi viết bài như thể trên ghế đóng nh.
Chốc chốc lại muốn vệ sinh.
Chốc chốc lại đòi uống nước.
lại bảo gọt bút chì.
Lại lật đật tìm cục tẩy.
Lại bày ra dọn sạch cặp sách, bọc lại từng cuốn vở.
ngồi nghiên cứu ngón tay.
Thỉnh thoảng kéo kéo tóc …
Cái hộp bút của nó, bút chì vót nhọn ít nhất hai chục cây.
Nhà vệ sinh thì chạy lên chạy xuống gần hai chục lần.
Nước thì chỉ nhấp nhấp từng miếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-chinh-khong-bo-con-trai/chuong-4.html.]
Đến ong thợ cũng chẳng bận rộn bằng nó.
Trước kia nó cũng y chang như vậy.
Thế là cho ăn vài roi thì mới khóc lóc mà ngồi xuống viết bài.
Nhưng bây giờ đã thức tỉnh khỏi kịch bản.
Biết rõ nếu cứ theo lối cũ, thế nào nó cũng lại đòi dì Trần kia làm mẹ.
mím môi.
Khỉ thật.
Nếu là Trần Duyệt gặp cảnh này thì sẽ xử lý ra nhỉ?
cũng chẳng còn mặt mũi gì để giữ nữa.
Vì con, mất mặt một tí thì đã .
Thế là gọi ện cho Trần Duyệt.
Cô ta cực kỳ bất ngờ.
nói thẳng:
“Cô kh muốn làm mẹ kế của Khoai Tây ? Nếu nó kh chịu làm bài, cô sẽ làm thế nào?”
Cô ta đáp:
“…Trẻ con nhỏ thế này, tất nhiên là chơi với nó .”
Nói thật, cũng sợ cô ta ăn nói bậy bạ, chậm trễ cả tiền đồ của con .
hỏi con:
“Cô ta thật sự chơi với con à?”
Nó gật đầu.
“Thế còn bài tập thì ?”
“Dì làm hộ con . Dì đúng là nghĩa khí!”
hít vào một hơi lạnh buốt.
Thật muốn lôi thằng chồng và con tiểu tam này ra mà đánh cho một trận!
Đúng là bọn họ giỏi đóng vai tốt.
Chỉ như vậy mà đã lôi kéo được con trai theo.
nghiêm túc con:
“Được , thôi, muốn chơi gì, mẹ chơi với con!”
Một tiếng sau, mệt như chó chết.
Còn thằng nhóc thì vẫn tràn đầy sức sống:
“Nh lên nào mẹ! Mẹ mau đuổi theo con !”
ngã vật ra đất, kiệt sức.
thề sẽ kh bao giờ chơi với nó nữa.
Đến bữa tối.
Con trai rõ ràng thân thiết với hơn hẳn.
Nó còn ngồi sát bên, gắp thức ăn cho .
Ánh mắt long l đầy thương yêu.
Tình mẫu tử trong lại dâng tràn.
Thế nên nói:
“Mẹ chẳng mệt tí nào cả. Ngày mai mẹ lại chơi với con tiếp!”
Nó vui mừng hét to:
“Mẹ đúng là mẹ tuyệt vời nhất thế giới!”
vẻ hồn nhiên, vui sướng của nó mà ngẩn ngơ.
Bất chợt, một nỗi áy náy tràn ngập trong lồng ngực.
Trước khi con bốn tuổi, nó cũng bám lắm, cũng sống hạnh phúc.
Ngày nào cũng dẫn nó chơi cát, chơi xếp hình, chạy nhảy trên bãi cỏ, đưa nó bơi, đánh bóng, dã ngoại…
Khi đó, cả hai chúng đều thật sự vui vẻ.
Từ khi nào mà mọi thứ bắt đầu thay đổi nhỉ?
Mọi chuyện bắt đầu từ khi đưa con trai theo bà nội dự một bữa tiệc.
Lúc đó nó vừa tròn bốn tuổi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.