Nữ Chính Truyện Ngược Báo Thù
Chương 4: 4.
9.
“rầm” một tiếng đóng sầm cửa phòng ngủ lại, sau đó lục tìm trong tủ l gi đăng ký kết hôn cùng các loại gi tờ tùy thân của Tô Nghiên, trực tiếp xách vali rời .
“Tô Nghiên! Cô định đâu?”
Đến cửa, Phó Trầm đột ngột giữ tay lại.
trừng mắt định lên tiếng thì Tô Khinh đứng bên cạnh đã vội kéo tay ta.
“ Trầm, chị đang tâm trạng kh tốt nên muốn khuây khỏa thôi, đừng truy vấn thêm nữa.”
Phó Trầm kh để ý đến cô ta, đôi mắt đen láy vẫn thẳng vào .
Tô Khinh th vậy liền giả vờ đau vết mổ, lúc này Phó Trầm mới bu tay ra để đỡ l cô ta.
nhân cơ hội thoát thân, bắt ngay một chiếc taxi ngay trước cửa.
Tô Khinh à, cô đúng là “thần trợ c” của mà.
Hy vọng những màn thể hiện tiếp theo của cô cũng sẽ kh làm thất vọng.
10.
Khi Giang Cẩn Dực đến tìm, đang lắc lư ly rượu vang đỏ, đứng trước cửa sổ sát đất của phòng Tổng thống xuống toàn cảnh thành phố.
Đây mới gọi là tận hưởng cuộc sống chứ.
“Thân thể Tô tiểu thư vẫn chưa hồi phục hẳn, kh nên uống rượu thì tốt hơn.”
Giang Cẩn Dực thong thả đón l ly rượu từ tay , khẽ lắc nhẹ nhấp một ngụm.
“Chateau Lafleur năm 82, Tô tiểu thư thật tinh tế.”
Thẳng t mà nói, bộ vest đen, sơ mi trắng cùng cặp kính gọng vàng khiến Giang Cẩn Dực toát lên vẻ chuyên nghiệp nhưng kh hề cứng nhắc, trái lại còn mang hơi hướng của một quý lịch lãm nhưng đầy nguy hiểm.
“Giang luật sư định bỏ nghề để chuyển sang làm quản gia ?”
ta khẽ cười.
“Nếu đối tượng phục vụ là Tô tiểu thư thì cũng kh tồi. ều, trước khi làm quản gia, lẽ làm ‘pháp sư’ trước đã. Cô th đúng kh, Tô tiểu thư?”
Tô Nghiên thật sự đã sống như một bình dân suốt mười m năm, những thứ mà loại như Giang Cẩn Dực coi là thói quen hằng ngày, lẽ cô còn chưa từng được th qua.
lười vòng vo với ta, biết đâu giúp Tô Nghiên trút giận và trả thù xong là thể trở về, nên chẳng cần giải thích quá nhiều.
Vì vậy nói thẳng: “ là Tô Nghiên hay kh kh quan trọng. Quan trọng là, thể giúp các lật đổ Phó Trầm.”
Thương trường như chiến trường, tin rằng nhiều sẵn lòng chia phần khi Phó Trầm sụp đổ.
Miếng bánh lớn nhất này, kh ngại chia cho nhà họ Giang.
Giang Cẩn Dực nhướng mày: “ sẵn lòng lắng nghe.”
ly hôn ít nhất cũng chia được một phần ba gia sản của Phó Trầm.
biết b nhiêu chưa đủ để làm lung lay gốc rễ của ta.
Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu ngay lúc đó, Phó Trầm lại tình cờ nhập viện nhỉ.
khẽ chạm vào vết sẹo trên eo qua lớp áo.
Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ gió đ thổi tới đúng lúc mà thôi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
11.
Đêm đó, nằm mơ.
Trong giấc mơ, dường như chính Tô Nghiên nguyên bản đang kể cho nghe mọi chuyện.
Cô nói năm năm tuổi đã bị lạc mất Tô phu nhân ở trung tâm thương mại, sau đó bị bán về một ngôi làng nhỏ trên núi.
May mắn là cha mẹ nuôi đều là thật thà, đối xử với cô cũng khá tốt.
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, sự ra đời của em trai đã cướp chút tình thương ít ỏi của họ.
Cô bắt đầu sống như một vô hình trong chính căn nhà đó.
Năm 12 tuổi, khi học về, cô th mẹ nuôi luống cuống giấu một nồi thức ăn.
Cô kh để tâm, vì từ khi em trai sinh ra, chuyện như vậy đã là cơm bữa.
Chẳng ngờ chính vì vậy mà cô mới giữ được mạng sống.
Nồi c gà mà bà ta giấu trộn nhiều nấm độc.
Cả gia đình ba họ sau đó đều kh qua khỏi.
Về sau, cô được Tô phu nhân nhận lại.
một Tô Khinh tinh tế, sang trọng đối lập với vẻ quê mùa của , cô rơi vào mặc cảm tự ti kh lối thoát.
Trong những bữa tiệc hào môn, cô càng bị Tô Khinh hãm hại khiến bản thân trở thành trò cười cho thiên hạ.
Cũng chính lúc đó, Phó Trầm ngang qua đã đưa tay giúp đỡ.
Kể từ đó mới sự khởi đầu cho mối tình đơn phương của cô .
Thế nhưng, cũng chính vì vậy mà sau này cô mới phát hiện ra chân tướng của thế giới này.
Nơi đây căn bản kh là thế giới song song nào cả.
12.
Tỉnh dậy, đột ngột nhận được ện thoại của quản gia nhà họ Tô, nói rằng Tô phu nhân đang khóc lóc đòi gặp bằng được.
Bà dường như đang suy sụp, mong mau ch.óng trở về.
Lại chuyện gì nữa đây? Chẳng lẽ biết định ly hôn với Phó Trầm nên lại diễn khổ nhục kế ?
Vừa bước chân vào cổng nhà họ Tô, phụ nữ đang nức nở kia đã lao đến ôm c.h.ặ.t l .
“Nghiên Nghiên, Nghiên Nghiên của mẹ ơi.”
sững sờ, cảm giác này... đây chính là mẹ .
đỡ l vai bà, thử gọi một tiếng: “Mẹ?”
Bà khóc nức nở hơn, liếc Tô một cái kéo thẳng lên phòng ngủ tầng trên.
đoán mẹ cũng giống , đã được phần lớn ký ức của nguyên chủ.
Mẹ kể rằng bà chỉ đang ngủ trưa ở nhà, vừa mở mắt ra thì mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi.
“Quản gia nhắc đến cô Khinh KHinh gì đó làm mẹ ngẩn cả . Khinh KHinh cái gì chứ, mẹ rõ ràng chỉ con là con gái thôi.”
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.