Nữ Chủ Đại Nhân, Ta Sai Rồi
Chương 23: Cùng Giường
Nam Nam đặc biệt dọn dẹp lại một căn phòng khác, còn mang ra chăn đệm mới.
“Minh Huệ, Uyển Ngọc, hai nghỉ sớm nhé.”
Sau khi ba chúc nhau ngủ ngon, cửa phòng khép lại, trong phòng chỉ còn lại Đ Phương Minh Huệ và Đ Phương Uyển Ngọc nhau.
Căn phòng nhỏ chỉ chừng ba mươi mét vu, bên trong một chiếc ghế đơn giản và một chiếc giường nhỏ rộng chừng một mét rưỡi, dài hai mét, ngoài ra kh còn gì khác.
Đ Phương Minh Huệ nghĩ đêm nay lẽ sẽ bị nữ chủ đại nhân đá xuống giường mất, dù hai đã đối xử với nhau như tỷ , nhưng chưa bao giờ gần gũi đến vậy.
Một cảm giác kỳ quái trỗi dậy trong lòng nàng.
Đ Phương Uyển Ngọc cầm l tay nàng, tháo chiếc nhẫn kh gian trên tay xuống:
“Chiếc nhẫn này tuy kh loại cao cấp, nhưng cũng kh gian mười lăm mét khối.
Ngươi cứ dùng tạm , sau này ta sẽ tìm loại tốt hơn cho ngươi.”
Vừa nói, nàng vừa l hết đồ trong nhẫn ra, xóa ấn ký linh hồn của .
“Đến đây, nhỏ một giọt m.á.u vào, nó sẽ nhận ngươi làm chủ.”
Đ Phương Minh Huệ tròn xoe mắt, ngơ ngác nữ chủ đại nhân, dường như kh tin nổi:
“Thất tỷ định tặng chiếc nhẫn này cho ta thật ?”
Đ Phương Uyển Ngọc khẽ cười, kéo tay nàng lên, nhẹ nhàng rạch một đường, một giọt m.á.u chảy ra, bôi lên chiếc nhẫn.
nh, Đ Phương Minh Huệ thể th bên trong kh gian của chiếc nhẫn.
Đúng như lời nữ chủ đại nhân, kh gian bên trong rộng khoảng mười lăm mét khối, đủ lớn để chứa đủ loại vật dụng linh tinh.
Giao diện của chiếc nhẫn cũng đẹp, tựa như một b hoa mẫu đơn đang nở rộ.
Nàng phấn khích l túi đồ của , niệm thầm trong lòng, sau đó mở mắt ra, túi đồ đã biến mất.
Khi dùng ý niệm xem xét bên trong, túi đồ đang nằm yên tĩnh trong đó.
Đ Phương Uyển Ngọc th nàng vui như vậy, thoáng nghi ngờ.
Dù cửu cũng là tiểu thư được cưng chiều nhất Đ Phương gia, lại vẻ lạ lẫm với một chiếc nhẫn kh gian như thế, lại còn tỏ ra trẻ con như vậy?
Nàng vừa cởi y phục vừa suy nghĩ về những hành động kỳ quặc gần đây của cửu .
“Cửu , nghỉ ngơi thôi.”
Đ Phương Uyển Ngọc chính chỉ mặc y phục lót, ngồi bên mép giường vẫy tay với Đ Phương Minh Huệ.
Đ Phương Minh Huệ th da đầu tê dại:
“Thất tỷ, tỷ ngủ trước , ta chưa buồn ngủ, muốn ngồi thêm chút nữa.”
Nằm chung giường với nữ chủ đại nhân khiến Đ Phương Minh Huệ cực kỳ áp lực, chắc c sẽ mơ th bị nữ chủ đại nhân truy sát cả đêm.
Nghĩ đến cảnh trở liên tục khiến nữ chủ đại nhân kh ngủ được, lỡ như đối phương nổi giận c.h.é.m luôn nàng thì…
Đ Phương Minh Huệ càng kh dám lên giường.
Nghĩ miên man một hồi, nàng ngủ gật trên ghế, đầu gật gù như gà mổ thóc.
Đ Phương Uyển Ngọc mở mắt, th cảnh đó thì bật cười, bước xuống giường, bế nàng lên đặt vào phía trong.
Đ Phương Minh Huệ chép miệng, trở , một chân đè lên chăn, ngủ say sưa.
Giường vốn đã nhỏ, dáng ngủ bá đạo của nàng khiến Đ Phương Uyển Ngọc bật cười.
Đ Phương Uyển Ngọc đành chỉnh lại tay chân nàng cho ngay ngắn, sau đó kéo chăn cẩn thận đắp cho cả hai.
Da thịt chạm nhau, hơi ấm từ cơ thể đối phương lan sang khiến Đ Phương Uyển Ngọc chút kh quen.
Dù kh thích ngủ cùng với khác, nàng vẫn ép nhắm mắt lại, ngày mai còn nhiều việc quan trọng.
Sáng hôm sau, Đ Phương Uyển Ngọc tỉnh dậy, th cái chân ngọc ngà của ai đó đang gác ngang eo , tay đặt trên ngực, đầu gối lên vai, hơi thở phả vào cổ khiến nàng nhột nhạt, khó chịu suốt đêm.
Thủ phạm vẫn ngủ ngon lành, bên khóe miệng còn chảy ra một dòng nước trong.
Đ Phương Uyển Ngọc bật dậy, suýt nữa làm Đ Phương Minh Huệ lăn thẳng vào tường.
Kh ngủ lại được, nàng đứng dậy ra khỏi phòng.
Th cửa phòng Nam Nam đối diện đang mở, nàng bước vào.
Phòng Nam Nam bố trí tương tự, đơn giản chỉ giường và ghế.
Nam Nam đang quay lưng lại, ngồi c bên lò lửa, liên tục cho thêm thảo d.ư.ợ.c vào trong.
Đ Phương Uyển Ngọc một lúc liền hiểu, nàng ta đang luyện đan.
“Uyển Ngọc, ta thật sự sắp ghen tị với vận khí của ngươi đ.”
Giọng Th Mặc vang lên trong đầu nàng.
“Con bé Nam Nam này rõ ràng là một luyện đan sư.
Chẳng vừa hay ngươi cũng thiếu đan d.ư.ợ.c ?”
Đ Phương Uyển Ngọc lặng lẽ đến, lặng lẽ rời .
“Nàng ta cố tình để ta th.”
Cảm giác giữa hai nuội Nam gia kỳ lạ, họ kh giống những từng chịu khổ cực, hẳn là ẩn tình gì đó.
“Nếu nàng ta cố ý cho ngươi th, ắt ều muốn nhờ.
Hơn nữa, hôm qua ngươi đã cứu nàng ta.”
Th Mặc nói đến đó liền ngừng lại.
“ thực sự cứu nàng ta là cửu .”
Đ Phương Uyển Ngọc khẽ đáp.
“Thiên tiểu thư, kh ngủ thêm chút nữa?”
Một giọng nói dịu dàng vang lên sau lưng nàng.
Đ Phương Uyển Ngọc quay lại, th Nam Phi đang xoay bánh xe lăn, đến đây một cách khó nhọc.
Nàng lập tức bước đến giúp đẩy.
“Ta quen . Ngươi định đâu? Ta đẩy ngươi .”
Đ Phương Uyển Ngọc nói nhẹ nhàng.
“Rau trong vườn đã lớn, thể hái để nấu bữa sáng cho mọi .”
Nam Phi chỉ về khu vườn nhỏ sau nhà.
Hai cùng , rau cỏ x mướt, tươi tốt, kh l một cọng cỏ dại, rõ ràng được chăm sóc kỹ lưỡng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-chu-dai-nhan-ta-sai-roi/chuong-23-cung-giuong.html.]
“Để ta giúp.”
“Thiên tiểu thư cũng cho rằng ta là kẻ tàn phế ?
Hai chân ta kh thể lại, quả thực khiến Nam Nam vất vả thêm.”
Nam Phi cười khổ.
Đ Phương Uyển Ngọc kh ngờ lại nhạy cảm như vậy, liền rút tay về:
“Ngươi là thân duy nhất của nàng ta, nàng ta chưa bao giờ th ngươi là gánh nặng đâu.”
Hai đều lo lắng cho nhau, chỉ là chẳng ai chịu nói ra.
Nam Phi gật đầu:
“Tiểu thư nói đúng, là ta quá đa sầu đa cảm quá.”
Đ Phương Uyển Ngọc liếc xuống đôi chân :
“Bọn họ sắp dậy , ta và ngươi nên nh tay một chút.”
Nam Phi l kéo, khom cắt rau thuần thục.
Đ Phương Uyển Ngọc th vậy cũng yên tâm.
Đ Phương Minh Huệ dụi mắt ra cửa, th cảnh hai cùng làm việc dưới nắng, thỉnh thoảng nhau mỉm cười, tr thật hài hòa.
“Cuối cùng cốt truyện cũng quay lại hướng bình thường .”
“Minh Huệ, ngươi lẩm bẩm gì thế?”
Nam Nam hỏi từ sau lưng.
Đ Phương Minh Huệ quay lại cười tươi:
“Nam Nam, chào buổi sáng!
Kh nói gì đâu, chỉ nói thất tỷ ta và ca ca ngươi đang hái rau ngoài vườn.”
Nam Nam cũng ra :
“Hai họ dậy sớm thật.”
Đ Phương Minh Huệ vừa giúp múc cháo, vừa dò hỏi:
“Nam Nam, chân ca ca ngươi bị vậy?
Dược sư nói còn khả năng chữa khỏi kh?”
Động tác của Nam Nam khựng lại:
“Ca ta là linh giả hệ thủy, trong lúc tu luyện gặp tai nạn.
Dược sư bảo đã lỡ mất thời ểm chữa trị tốt nhất, kh còn hy vọng nữa.”
Đ Phương Minh Huệ nghiêng đầu, kh đúng, rõ ràng sau này chân Nam Phi sẽ khỏi, nếu kh thì làm thể đến với nữ chính được.
“Ca, Uyển Ngọc, mau đến ăn cháo.”
Bữa sáng đơn giản, chỉ cháo trắng cùng đĩa rau rừng trộn.
Đ Phương Uyển Ngọc đẩy xe cho Nam Phi vào chỗ, ngồi xuống chuẩn bị ăn.
Đ Phương Minh Huệ hai , ánh mắt đảo qua lại, vừa ăn vừa nghĩ, chẳng m chốc đã hết sạch một bát cháo.
“Minh Huệ, Uyển Ngọc, hai cũng đến Tuyết Đô để ghi d vào Hoàng Gia học viện kh?”
Giữa bữa, Nam Nam hỏi.
Đ Phương Minh Huệ liếc nữ chủ đại nhân, th sắc mặt nàng vẫn bình thường, liền gật đầu:
“Nam Nam th minh thật, làm biết vậy?”
Hôm qua nàng ta đã nhận ra họ là từ nơi khác đến, quan sát tinh tế.
Nam Nam mỉm cười:
“ gì đâu. Dạo gần đây khi ta bày hàng ở ngoài chợ, th nhiều đổ về Hoàng Gia học viện.
Hôm qua th các phong trần mệt mỏi, đoán chắc cũng là đến để ghi d.”
“Bày hàng?”
Đ Phương Uyển Ngọc nhắc lại.
Chưa kịp để Nam Nam trả lời, Nam Phi đã nói:
“Nam Nam thường luyện đan mang đan d.ư.ợ.c đến khu Bắc bán, để nuôi sống cả nhà.”
Mắt Đ Phương Minh Huệ sáng lên:
“Hôm nay ngươi cũng à?”
Nam Nam gật đầu:
“, nửa c giờ nữa ta sẽ .”
Đ Phương Minh Huệ kéo áo nữ chủ đại nhân, chớp chớp mắt ra hiệu.
Mỗi lần nàng làm thế là ý muốn cầu xin gì đó, Đ Phương Uyển Ngọc đã quen, liền nói:
“Nam Nam, nếu tiện thì cho ta và cửu cùng nhé?”
“Tất nhiên là được.”
Nam Nam vui mừng, lại nhắc nhở:
“Nhưng khu Bắc là nơi hỗn tạp, nhiều lính đ.á.n.h thuê thường lui tới, các cẩn thận.”
Đ Phương Uyển Ngọc nhớ lại chuyện hôm qua nàng đ.á.n.h tên Lục Bằng c t.ử kia, mà Nam Nam lại nói Lục gia là thế lực lớn ở Tuyết Đô, chắc c sẽ tìm đến.
Đêm qua Nam Nam tr chắc c, hẳn là Lục Bằng chưa biết nơi ở của họ, lẽ sẽ đợi ở khu Bắc.
Nếu họ đến đó, chẳng là đang tự nói cho biết “ đ.á.n.h ngươi chính là ta” ?
Sau bữa ăn, Đ Phương Uyển Ngọc kéo Nam Nam ra ngoài, cách cửa khoảng ba mươi bước:
“Chuyện hôm qua, ngươi nghĩ thế nào?”
Nam Nam ngẩn ra, vẻ mặt thoáng hiện nỗi đau:
“Xin lỗi, là ta liên lụy các .
Do ta sơ suất… hay là hôm nay hai đừng khu Bắc nữa, đến học viện báo d .”
Đ Phương Uyển Ngọc nàng ta, lạnh lùng nói:
“Cửu hơi ngây thơ, nếu kh khăng khăng muốn cứu ngươi, ta đã chẳng ra tay.
Ta kh thích vòng vo, nói , mục đích của ngươi là gì?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.