Nụ Cười Của Em
Chương 11:
M ngày sau đó, cô vẫn cứ uể oải kh tinh thần, còn bảo nhà bếp hầm c gà cho cô.
Thì ra...
Đó kh là đau dạ dày.
Mà là đứa con mà lẽ ra họ đã , mất .
Vậy mà cô lại một bệnh viện, một làm phẫu thuật.
--- 010 ---
Lục Kế Xuyên bỗng quỳ sụp xuống đất, trong cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ như thú dữ bị dồn vào đường cùng, nhưng lại kh thể khóc ra nước mắt. Đôi mắt khô khốc cay rát như muốn rách ra.
đột nhiên giơ tay lên, dùng hết sức bình sinh, tát thật mạnh từng cái, từng cái một vào mặt .
Tiếng bạt tai chát chúa vang vọng trong căn phòng vắng lặng.
"Mày kh con ... mày kh là !!" gào lên, khóe miệng bị đ.á.n.h rách, rỉ máu, hòa lẫn với những giọt nước nóng hổi lăn dài từ lúc nào, mặn chát.
cứ ngỡ cô chỉ là trầm lặng, chỉ là hiểu chuyện, chỉ là kh thích bày tỏ tâm tư.
Nhưng đâu biết, đằng sau sự trầm lặng đó là sự bất lực khi viêm dạ dày đau đến mức hôn mê.
Đằng sau sự hiểu chuyện đó là nỗi tuyệt vọng khi một gánh vác tất cả lúc thân nhất lìa đời.
Đằng sau sự kh thích bày tỏ đó là bàn mổ lạnh lẽo và nỗi đau thấu xương kh biết ngỏ cùng ai khi mất đứa con của hai .
Còn , lúc đó ở đâu?
đang bận mừng sinh nhật Tô Kiều, bận cùng Tô Kiều giải khuây, bận xử lý những rắc rối chẳng bao giờ kết thúc của cô ta!
Lục Kế Xuyên cuối cùng cũng sụp đổ hoàn toàn, trán đập mạnh xuống sàn nhà phát ra những tiếng trầm đục, từng cái, lại từng cái.
Kh biết qua bao lâu, bỗng ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhòe nhoẹt m.á.u và nước mắt, nhưng ánh mắt lại sáng lên một cách đáng sợ.
Tìm!
Nhất định tìm th cô!
Dù lật tung cả đất nước này, đào sâu ba thước đất, cũng tìm cho ra cô!
đã đến tất cả những nơi cô thể đến, hỏi thăm tất cả những từng quen biết cô.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Quê cũ của cô từ lâu đã nhà trống, hàng xóm nói cô đã lâu kh trở về.
Ngôi trường cô từng theo học, thầy cô kh ấn tượng sâu sắc về cô, chỉ biết đó là một cô gái trầm tĩnh và chăm chỉ.
Những bạn mà cô thể nương nhờ... cô căn bản chẳng l một bạn thân thiết nào.
M ngày trôi qua, mọi dấu vết đều mù mịt.
Cho đến khi ện thoại của Tô Kiều một lần nữa gọi đến nhà.
Giọng nói của cô ta truyền qua ống nghe, mang theo một sự đắc ý và dò xét được kìm nén lộ liễu: "Kế Xuyên, em nghe nói... Dư Niệm Từ mất tích à? chị ta kh chịu nổi việc tốt với em, nên đã theo đàn khác chạy kh? Em đã nói từ sớm , hạng đàn bà tính tình lầm lì nhạt nhẽo như chị ta, căn bản kh xứng với , sớm muộn gì cũng..."
"Câm miệng!" Lục Kế Xuyên gầm lên vào ống nghe, giọng khàn đặc như tiếng ống băm nát, "Tô Kiều, cảnh cáo cô, nếu còn nói xấu cô một chữ nữa, sẽ khiến cô kh thể nào ở lại khu quân đội này được đâu!"
Đầu dây bên kia Tô Kiều dường như bị dọa sợ, im lặng vài giây mới bắt đầu khóc lóc đầy vẻ kh tin nổi: " vì chị ta mà mắng em? Lục Kế Xuyên! Em mới là từng yêu! Bây giờ em đang bệnh, em cần chăm sóc! thể đối xử với em như vậy!"
Ngón tay Lục Kế Xuyên siết chặt l ống nghe đến mức trắng bệch, vết thương trên mu bàn tay nứt ra, m.á.u tươi dọc theo kẽ ngón tay chảy xuống, nhỏ giọt trên sàn nhà.
hít sâu một hơi, dùng hết toàn bộ sức lực, gằn từng chữ một cách rõ ràng:
"Tô Kiều, cô nghe cho kỹ đây. Tủy, đã hiến , vì từng hứa với bố mẹ cô là sẽ chăm sóc cô. Viện phí, cũng trả , vì chút tiền đó với kh đáng là bao. Nhưng từ nay về sau, cô sống hay c.h.ế.t, kh còn liên quan nửa ểm đến Lục Kế Xuyên này nữa."
khựng lại, nơi trái tim bị khoét một lỗ hổng lớn đang gió lạnh thổi qua lồng lộng, nhưng chính ều đó lại khiến tỉnh táo hơn bao giờ hết.
" yêu là Niệm Từ. Từ ngày kết hôn với cô , trong lòng chỉ duy nhất cô . Chỉ là ngu ngốc, mù quáng, đến tận bây giờ mới nhận ra."
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc mắng sắc lẹm đến biến ệu của Tô Kiều: " nói dối! Lục Kế Xuyên, là đồ khốn! quên , ngày tuyết rơi vì em mà đứng đợi ba ngày ba đêm? quên từng nói đời này chỉ yêu em thôi ?! Giờ lại bảo yêu cô ta? lừa quỷ à! chẳng qua là chơi chán nên mới tìm cái cớ này để rũ bỏ chứ gì!"
Lục Kế Xuyên nghe cô ta gào thét, bỗng nhiên bật cười, tiếng cười thương tâm mà trống rỗng.
", quên . Tô Kiều, chỉ nhớ rằng, lúc lạnh gần c.h.ế.t, cô lại ở trong căn phòng ấm áp cười nói đ.á.n.h cược với ta, cược xem thật sự quỳ xuống trước mặt cô hay kh."
"Còn Niệm Từ" Giọng thấp xuống, mang theo nỗi đau đớn khó lòng diễn tả, "Lúc sốt cao hôn mê, kho m.á.u bệnh viện cạn kiệt, cô đã hiến m.á.u cho . Cô giấu tất cả mọi , quỳ lạy qua chín mươi chín bậc thang để lên chùa cầu bình an cho . Cô nói xem, nên yêu ai?"
Kh
đợi Tô Kiều trả lời, "uỳnh" một tiếng cúp ện thoại, ném mạnh ống nghe vào tường, mảnh vỡ văng tung tóe.
Câu nói " yêu là Niệm Từ" khi thốt ra kh hề mang lại sự giải thoát, ngược lại nó giống như một con d.a.o cùn, cứa cứa lại trên trái tim vốn đã m.á.u thịt be bét của .
yêu cô .
Hóa ra đã yêu cô từ lâu .
Chưa có bình luận nào cho chương này.