“Nữ Đế: Từ Lãnh Cung Bắt Đầu Cuộc Sống Làm Nông”
Chương 172:
Đã đến ngày rằm tháng Hai, nhưng vẫn chưa hơi ấm của ngày xuân.
Trong thành Yên Quận, lúc hoàng hôn.
Tửu lâu lớn nhất trong thành “Vọng Nguyệt Lâu”, đang là thời ểm náo nhiệt nhất trong ngày.
Tửu lâu này là hiệu buôn trăm năm tuổi, tương truyền Vương gia triều trước cũng từng thiết yến tại đây, giá một cây xà ngang trong lầu, cũng đủ cho dân thường ăn dùng trong mười năm.
Lúc này, trong thiên tự hiệu nhã gian (phòng riêng hạng Thiên) ở tầng cao nhất, tám vị thương nhân ăn mặc sang trọng đang ngồi thẳng tắp, những món ngon rượu quý trước mặt gần như chưa động đến.
“Tiền lão bản, việc kinh do núi than của ngài, quả là ngày thu về đấu vàng!”
Một thương nhân béo mập dẫn đầu phá vỡ sự im lặng, nâng chén với đàn gầy gò ngồi bên cạnh.
Yên Quận chỉ là một nơi nhỏ bé như vậy, giữa các chưởng quỹ làm ăn trong thành đa số đều quen biết nhau. Thậm chí chưởng quỹ nào đứng sau vị đại nhân nào thì hầu hết mọi đều rõ trong lòng.
Lão bản Tiền nâng chén đáp lại: “Đâu dám, đâu dám, chỉ là chút mua bán nhỏ nhoi, nào sánh được với Thạch Hôi Xưởng của ngài. Hiện nay đang giao chiến với Liêu quốc, khói lò của ngài chưa từng ngừng nghỉ...”
“Ai cũng chỉ là kiếm miếng cơm m áo. Ta đốt vôi, chẳng vẫn mua Thạch than từ nhà ngài ?”
hai mở lời, những khác cũng bắt đầu trò chuyện.
“Chư vị, các ngươi nói xem... Tôn Quận thú hôm nay mời chúng ta, rốt cuộc là vì chuyện gì?”
Lão Mã của Xa Mã Hành chợt hỏi.
Y lau mồ hôi trên trán, lộ vẻ lúng túng.
Những mặt, mở Lò vôi, nung gạch ngói, kinh do Xe ngựa, kinh do Thuyền bè...
Kh ai kh là nhân vật đứng đầu các ngành thương nghiệp tại Yến Quận.
Nhưng mặt mũi của bọn họ, trước mặt quan phủ, nào đáng kể gì.
Đặc biệt là những quan lớn cấp Quận thú.
Những này, ngày thường nhờ vả quan hệ, biếu bạc, may ra lắm mới gặp được một chức Chủ sự trong phủ Quận thú là đã ghê gớm lắm .
Làm gì tư cách được Quận thú đại nhân đích thân bày tiệc khoản đãi?
Sự việc bất thường tất ều kỳ lạ.
Lời vừa dứt ra từ miệng lão bản Xa Mã Hành, các thương nhân này đều thu lại nụ cười, quay về sự im lặng ban đầu.
Quan phủ mời khách, chắc c kh chuyện tốt lành.
Những năm trước nếu quan phủ thiếu tiền, sẽ mời bọn họ đến để mộ quyên...
Cứ như những con heo do quan phủ nuôi, đợi béo thì đem xẻ thịt.
Bọn họ đều lo lắng lần này quan phủ muốn cắt một miếng thịt trên hay kh.
Chỉ là vì quan phủ đột nhiên muốn cắt thịt họ?
Chẳng lẽ là vì khai chiến với Đại Liêu Quốc mà thiếu bạc?
Đại Hạ Quốc Hoàng đế vừa ra tay với các thế gia, nay đến lượt thương nhân hay ...
Trong lòng bọn họ càng ngày càng sợ hãi.
Lão bản Tiền uống một ngụm rượu, là phúc kh họa, là họa khó tránh.
Chỉ mong lần này ra máu, đừng tổn thương nguyên khí.
Ngay lúc mọi đang mang tâm tư khác nhau, cửa nhã gian bị đẩy ra hai bên.
Thân ảnh béo tốt của Quận thú Tôn Đức Tg xuất hiện ở cửa, mặt đầy tươi cười, tỏ ra vô cùng hòa nhã.
Mọi vội vàng đứng dậy, cúi hành lễ: “Chúng tiểu nhân tham kiến Quận thú đại nhân!”
Quận thú thể kh cần nhận ra họ, nhưng bọn họ tuyệt đối kh dám kh nhận ra Quận thú.
“Miễn lễ, tất cả miễn lễ!” Tôn Đức Tg phất tay, cười ha hả bước vào, “Hôm nay là tiệc riêng, mọi ngồi xuống dùng bữa, chư vị kh cần câu nệ.”
Các thương nhân ngoài miệng dạ vâng, nhưng trong lòng lại càng thêm lo sợ.
Tôn Đức Tg là thế nào, những thương nhân kiếm sống tại Yến Quận này đều rõ như lòng bàn tay.
Vị Tôn Quận thú này, tham tài.
Tiền, y vẫn nhận, nhưng việc thì y xem tâm trạng mà làm.
Tâm trạng tốt, y phẩy bút một cái là việc thành.
Tâm trạng kh tốt, số bạc đó cứ coi như là đồ hiếu kính lão nhân gia y, ngay cả tiếng vang cũng kh nghe th.
Mà còn kh được oán thán.
Hai năm trước, một Lão bản Vương mở tiệm tơ lụa ở phía nam thành.
Lão bản Vương kia kh biết đắc tội với một tiểu giáo úy nào trong quân, ngày nào cũng đến cửa tiệm kiếm chuyện, khiến việc buôn bán kh thể tiếp tục.
Y góp năm trăm lượng bạc trắng, nhờ cửa ngõ đưa đến phủ Tôn Quận thú, muốn mời Quận thú đại nhân ra mặt dàn xếp.
Tôn Quận thú nhận bạc, nhưng lại kh động tĩnh gì.
Lão bản Vương cũng là một kẻ ngây ngô, m ngày kh th biến chuyển, trong lòng uất ức, uống say trong tửu lầu, than phiền vài câu với khác.
Nói Tôn Quận thú nhận tiền kh làm việc, kh là thứ tốt.
Ngày thứ ba sau khi lời nói đó truyền ra, y bị bắt vào đại lao, tội d là trốn thuế lậu thuế, chứng cứ xác đáng.
Kh bao lâu sau y ký tên nhận tội, gia sản sung c, bị đày đến biên giới để xây tường thành.
Các thương nhân trong lòng đều nghĩ Tôn Quận thú hôm nay đến đây rốt cuộc ý gì, sự chú ý đều tập trung vào Tôn Quận thú.
Dù th phía sau Tôn Đức Tg theo một nữ tử, nhưng họ kh m bận tâm.
Sau khi Tôn Đức Tg bước vào cửa, y lại nghiêng , cung kính nhường vị trí chủ tọa cho nữ t.ử kia.
Cúi chào này, khiến đầu óc tất cả thương nhân đều choáng váng.
Nữ nhân này là ai?
Vừa còn nghĩ là nhà của Tôn Quận thú...
Giờ thì xem ra nàng mới là nhân vật chính của bữa tiệc này.
Xem thái độ của Tôn Quận thú, lai lịch của nàng, e rằng còn lớn hơn cả Quận thú!
Quả nhiên kh nằm ngoài dự đoán của họ, Tôn Đức Tg vừa ngồi xuống đã bắt đầu giới thiệu nữ t.ử kia:
“Vị này là Niên đại nhân. Bữa tiệc hôm nay, là do Niên đại nhân làm chủ, bổn quan chỉ đến để làm bạn mà thôi.”
Niên, đại nhân?
Một nữ t.ử làm quan?
Lại còn khiến Quận thú làm bạn?
Bọn họ vắt óc suy nghĩ cũng kh ra Yến Quận này khi nào lại một nhân vật như thế.
Nhưng cái chữ “Niên” này, đã đủ để họ liên tưởng xa xôi.
“Niên đại nhân việc muốn bàn bạc với chư vị.”
Tôn Đức Tg lại bổ sung một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-de-tu-l-cung-bat-dau-cuoc-song-lam-nong/chuong-172.html.]
Trong lòng mọi chợt run lên, đến !
“Đại nhân gì căn dặn, cứ nói thẳng! Chúng tiểu nhân vạn t.ử bất từ!”
Lão bản Tiền của Than Sơn phản ứng nh nhất, lập tức bày tỏ thái độ.
Mặc kệ nàng là ai, cứ đồng ý trước đã là kh sai.
Phá tài tiêu tai, từ xưa đã vậy.
Niên Thu Tự qu một vòng, kh lập tức mở lời.
M ngày nay, dân phu vẫn chưa tập hợp xong, nghe Tôn đại nhân nói đến khoảng ngày hai mươi tháng Hai mới tập hợp đủ.
Thế là nàng lại đích thân đến khu đất phía Tây thành để khảo sát một lần nữa.
Từ mỏ than, đến lò vôi, đến lò gốm... Tất cả mọi nơi nàng đều đã xem qua.
Dù đường đất nối liền, nhưng tình trạng đường sá đó...
Đường bùn lầy lội qu năm bị xe bò xe ngựa nghiền ra hai rãnh sâu.
Vết bánh xe sâu đến mức thể chôn nửa bắp chân, phần đất gồ ghề ở giữa lại cao và cứng.
đ.á.n.h xe giữ cho hai bánh xe kẹt trong hai rãnh, chỉ cần sơ suất, thì kh gãy trục xe thì cũng lật cả xe.
Mặt đường hẹp, chỉ đủ cho một xe qua.
Nếu hai xe đối đầu nhau, một chiếc lùi lại vài trăm bước, lùi về chỗ nào rộng rãi một chút mới thể tránh nhau.
Hôm nàng khảo sát, đã tận mắt th một chiếc xe bò chở vôi mắc kẹt trong vũng bùn, phu xe mồ hôi đầm đìa, bò mệt đến mức sùi bọt mép, làm thế nào cũng kh kéo ra được.
Con đường như vậy, sức vận chuyển chỉ là một trò cười.
Dù cho Xưởng xi măng của nàng xây xong, nguyên liệu kh vận chuyển vào được, thành phẩm kh vận chuyển ra được, mọi thứ đều vô ích.
Hao mòn và thời gian vận chuyển đủ để nuốt chửng hơn nửa lợi nhuận.
Mà việc xây dựng đường thủy, kh chỉ kh cần sửa chữa và bảo trì hàng năm, mà sức vận chuyển của thuyền cũng kh thể so sánh với xe ngựa.
“Các mỏ và lò xưởng của chư vị, đều nằm gần Hắc Thủy Hà phía Tây thành.”
Niên Thu Tự bắt đầu nói, các thương nhân nơm nớp lo sợ lắng nghe.
“Ta muốn sửa m con đường.”
“Từ các xưởng của các vị, xây một con đường lát đá thẳng tắp đến bờ Hắc Thủy Hà, xây thêm bến tàu ở bờ s, sau này sẽ dùng đường thủy để vận chuyển.”
Lò vôi cần xây gần mỏ vôi, Xưởng gốm và Xưởng gạch cần xây gần mỏ đất sét...
Nếu kh, Niên Thu Tự thật sự muốn gộp m cái xưởng lại thành một...
“Vận tải đường thủy, sức vận chuyển vượt xa xe ngựa, hơn nữa kh hao hụt. Sau này, dù là vận chuyển than từ Than Sơn, hay vận chuyển thành phẩm ra ngoài, đều thể đường thủy, tiết kiệm thời gian và c sức.”
Niên Thu Tự nói xong, trong nhã gian vẫn kh một ai lên tiếng.
Các thương nhân Quận thú, chỉ th y đang uống trà, dường như hoàn toàn kh quan tâm đến chuyện này.
Đúng như lời y nói, y chỉ là mở cuộc họp, chuyện bàn bạc kh liên quan đến y.
Sửa đường?
Lại còn xây bến tàu?
Đùa gì thế!
Đường đất tuy khó , nhưng cũng dùng được... Sửa đường lát đá, lại còn xây bến tàu, tốn bao nhiêu bạc?
Đây kh là một số tiền nhỏ... vượt xa dự kiến "cắt thịt" trong lòng họ.
Niên Thu Tự th bộ dạng của họ, cũng biết những thương nhân này kh muốn sửa đường và xây bến tàu...
“Các vị là kh muốn ?”
“Niên đại nhân tha mạng... chúng tiểu nhân cũng chỉ là buôn bán nhỏ, kh nhiều tiền để tu sửa đường sá...”
Lão bản Tiền lau mồ hôi trên trán.
Bọn họ đều là thương nhân, tiền là mạng sống của họ, họ yêu mạng, cũng yêu tiền.
“Bổn quan tính cho ngài một khoản này.”
“Một xe thạch than của ngài, vận chuyển từ mỏ về thành, tính cả chi phí ăn uống của trâu ngựa, tiền c của phu xe, hao hụt do đường sá gập ghềnh, chi phí là bao? Một ngày chạy được m chuyến?”
Niên Thu Tự kh cho y thời gian trả lời, tiếp tục:
“Con đường bùn lầy kia, hai xe gặp nhau cũng lùi nửa ngày. Nếu gặp ngày mưa tuyết, nửa tháng kh mở hàng cũng là chuyện thường tình đúng kh?”
Lời này chạm đúng nỗi đau của tất cả mọi , những mặt, ai mà chưa từng chịu thiệt vì con đường này?
“Nhưng nếu đường thủy thì ?”
“Một chiếc thuyền đáy bằng, thể chở hai mươi xe, thậm chí năm mươi xe hàng. Chỉ cần vài thuyền c, xuôi dòng mà , một ngày là thể đến nơi.”
“Khoản tính toán này, các vị chưởng quỹ đều là lăn lộn trên thương trường lâu năm, lẽ nào tính kh rõ?”
Khoản này ai cũng tính được, chi phí vận tải đường thủy quả thực thấp hơn xe ngựa quá nhiều.
Nhưng vấn đề là, đường sá và bến tàu do bọn họ tự bỏ tiền ra xây!
vận chuyển bao nhiêu năm hàng hóa mới hoàn vốn được?
Niên Thu Tự tiếp tục nói: “Cũng kh giấu gì chư vị, khu mỏ hoang phía Tây thành sẽ lập một xưởng mới. Xưởng này một khi vào hoạt động...”
“Sẽ cần tiêu thụ một lượng lớn vôi và đất sét đã nung, cũng cần thạch than làm nhiên liệu.”
Ánh mắt Niên Thu Tự chuyển sang lão bản lò gốm, “Đồ gốm bị cháy hỏng, cục đất sét đã nung bị phế, những thứ trong mắt khác là phế vật, bổn quan muốn mua toàn bộ.”
Lão bản Trương của lò gốm ngẩng phắt đầu dậy, nghi ngờ nghe nhầm.
Những phế phẩm đó, chất đống bên cạnh lò nung chiếm chỗ, vứt còn ngại tốn sức, lại thể bán ra tiền ?
“Niên đại nhân, ngài... ngài nói là thật ?”
“Tự nhiên là thật. Kh chỉ mua, mà bao nhiêu, ta mua b nhiêu. Giá thị trường, th toán bằng tiền mặt.”
Niên Thu Tự qu một vòng, “Tất cả những thứ ta cần, đều th toán bằng tiền mặt.”
Nàng cho th kh đến để cướp bóc, mà là thực sự muốn làm ăn.
“Niên đại nhân, ngài cần bao nhiêu vôi? Lò của tiểu nhân, vôi dư dả!”
“Than Sơn của Tiền mỗ, kh gì khác, thạch than thì thừa! Ngài cần bao nhiêu, ta vận b nhiêu!”
“Đại nhân! Những đồ gốm phế, ngói vụn đó, ngài thật sự cần ? Chỗ ta còn m ngọn đồi nhỏ!”
Các thương nhân đều nghe ra cơ hội trong lời Niên Thu Tự...
thể gọi hết bọn họ đến, quy mô chắc c kh nhỏ.
Chuyến này bọn họ lẽ kh cần cắt thịt, ngược lại còn kiếm được tiền...
Các thương nhân vừa còn chìm trong im lặng c.h.ế.t chóc, giờ đây mặt ai n đỏ bừng, đều muốn đàm luận chuyện làm ăn với Niên Thu Tự.
Các chưởng quỹ của Xưởng vôi, Xưởng gốm, Xưởng thạch than tự nhiên kh cần nói, Xa Mã Hành và Thuyền Bang cũng hỏi cần bọn họ vận chuyển hay kh.
“Chư vị, chuyện làm ăn khoan hãy vội, chúng ta vẫn nên bàn trước về việc sửa đường này làm thế nào.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.