Nụ Hôn Sâu Đắm Xương Kiều
Chương 183:
Vì thế, đời tư của ta, bình thường kh thể nào dò xét được.
Giới truyền th muốn hóng chuyện cũng kh dám đụng đến ta. Sợ rằng chỉ một cái trở tay là mất cả bát cơm.
Ngày 6 tháng 2 năm sau, kh lâu sau Tết Nguyên Đán, Thư Ức vừa tròn 21 tuổi.
Trong biệt thự cổ trên núi Thái Bình, Thư Ức mặc chiếc váy bầu màu trơn, mái tóc dài búi gọn thành búi đơn giản, cài một cây trâm màu x trúc.
Cô kh ngừng kiểm tra thứ gì đó.
Trên chiếc bàn La Mã to lớn trong phòng khách, bày la liệt hơn hai mươi chiếc túi bỉm sữa phồng to đủ kích cỡ.
Mẹ Lâm Thục Mẫn cười tủm tỉm: “Tiểu Ức, con chịu nổi kh? Con cứ rảnh là kh chịu ngồi yên, mẹ và bà v.ú đã tự kiểm tra mỗi một lượt .”
Từ bữa tiệc rượu kết hôn mặt hai bên gia đình, Lâm Thục Mẫn đã ở lại Hồng K, chăm sóc Thư Ức trong giai đoạn cuối thai kỳ.
Thư Ức vuốt ve đôi giày hổ nhỏ do Lâm Thục Mẫn tự tay làm, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng.
“Chắc c ngày mai nhập viện chứ?” Ngày dự sinh của Thư Ức vốn là giữa tháng Hai.
“Chắc c.” Bà kh hề do dự.
Quản gia vội vàng bước vào, cúi kính cẩn: “Thư tiểu thư, khách đến ạ. Họ nói, là bạn bè, cũng là cố nhân.”
Thư Ức ngẩn , địa chỉ cô ở, kh m ai biết.
“Để con ra xem .” Thư Ức kiên quyết ra ngoài.
Sân vườn rộng, cô gần hai mươi phút mới đến cổng chính.
Cổng mở, hiện ra là một chiếc siêu xe Aston Martin màu xám lạnh phiên bản giới hạn, cực ngầu và phong cách.
Phong cách của chiếc xe cô liếc mắt một cái đã nhận ra, trong lòng dâng trào muôn vàn cảm xúc, nước mắt cô đong đầy trong khóe mắt, kh dám tiến thêm một bước nào nữa.
Từ khi chuyện của cô và Cai Dự Lương bị lộ ra, đó đã hoàn toàn vạch rõ r giới với cô.
Thậm chí khi rời khỏi Hồng K, ta còn hung hăng nói với cô:
“Phí c phí sức lăng xê cô để làm gì? Để làm áo cưới cho Cai Dự Lương à? Cô mẹ nó kiếm đại một phú nhị đại nào đó ở Hồng K cũng còn hơn gã chú trung niên bị liệt dương kia chứ?
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cô cố ý làm Hạ Quân Diễn ghê tởm kh? Lăng xê cô là việc kinh tởm và hối hận nhất mà từng làm. Cút khỏi Vạn Đinh, từ nay nước s kh phạm nước giếng.”
Thẩm Thính Lan bước xuống xe trước, ta nhíu mày bụng Thư Ức, vẫn kh nhịn được mà khịt mũi một tiếng:
“Cô đúng là một loại thuốc kỳ diệu, chữa khỏi bệnh nan y của đàn : liệt dương ?”
“Đó là lời nói ? Cút .” Hạ Quân Th từ ghế phụ lái bước xuống, tới liền đá cho Thẩm Thính Lan một cú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-hon-sau-dam-xuong-kieu/chuong-183.html.]
Cô lười Thẩm Thính Lan, thẳng tới, ôm chầm l Thư Ức.
Nước mắt kìm nén của Thư Ức trượt xuống, làm ướt vạt áo trên vai Hạ Quân Th.
Mắt Hạ Quân Th cũng rưng rưng.
Cô nhẹ nhàng vỗ lưng Thư Ức, môi kề sát tai Thư Ức, dùng giọng nói cực kỳ nhỏ nhẹ:
“Thư Thư, em chịu ấm ức , em khổ .”
Khi Thư Ức nghi hoặc cô, trên mặt Hạ Quân Th đã là vẻ bình tĩnh thường lệ.
“Chị và Thính Lan sang đây du lịch, tiện thể chị cũng đang nghỉ phép thường niên. Thật trùng hợp kh? Lại đúng lúc em sinh, vị bác sĩ sản khoa giỏi nhất viện Dưỡng Hòa chính là sư tỷ hồi chị học y. Em cứ yên tâm sinh nở, mọi chuyện cứ để chị lo liệu.”
--- Chương 133 --- Màn đối đầu của những đàn trưởng thành
Hạ Quân Th và Thẩm Thính Lan, tối đó đều ở lại biệt thự cổ.
Quản gia đã mua sắm hải sản tươi sống như sá sùng, nhím biển, cá hồi, tôm hùm Úc.
Hạ Quân Th Lâm Thục Mẫn đang đeo tạp dề, cười tủm tỉm đối diện với những con sá sùng trơn tuột phồng rộp trên thớt, tay giơ lên, d.a.o hạ xuống, “phụt”.
Ọe, Hạ Quân Th cảm th ruột gan cũng bị cắt đứt luôn .
Thư Ức đứng một bên cười kh ngậm miệng được, cô bước tới, ngoan ngoãn nắm l cánh tay Hạ Quân Th:
“Chị Th, món tủ của mẹ em là sá sùng trộn cơm, và bánh bao nhân sá sùng nữa. Chị em đã bao lâu kh gặp ? Khó khăn lắm mới được đoàn tụ trong năm mới, theo phong tục của miền Bắc, là ăn bánh bao mà.”
Hạ Quân Th gương mặt nhỏ n .
trắng, nhỏ, ngũ quan th tú tinh xảo, nhưng kết hợp lại lại toát lên vẻ dịu dàng phương Đ, th thoát và tao nhã.
Thư Ức thậm chí còn chút má bánh bao, phúng phính ở hai bên má, càng tăng thêm vẻ đáng yêu, tr cô trẻ con.
Cô kh ngờ một cô gái như vậy lại sự quật cường và kiên cường ngoài sức tưởng tượng.
“ lại làm mẹ chứ? Bản thân vẫn còn là một đứa trẻ mà.” Hạ Quân Th vuốt ve đỉnh đầu Thư Ức: “Thư Thư, em hối hận kh?”
“Kh ạ,” Thư Ức cười thành thật: “Đây là món quà năm mới mà tặng em.”
Mắt Hạ Quân Th khẽ lay động: “ nào?”
“Chính là Trúc ca nhi đó, thằng bé là một hoàng tử nhỏ.” Thư Ức khẽ chớp mắt vài cái.
Vẻ mặt của cô kh thể thoát khỏi đôi mắt của Hạ Quân Th, đã bằng chứng nhận tâm lý. Cô gái khẽ mỉm cười, nhân lúc Thư Ức kh để ý, gửi một tin n:
“Hoàng tử nhỏ sắp chào đời , cá là cô sẽ chọn ngày 8 tháng 2, đặt cược kh?”
Tin n nh chóng hồi âm: “ theo, cược một thành phố ở Bắc Âu, l tên cô đặt tên.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.