Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nụ Hôn Sâu Đắm Xương Kiều

Chương 227:

Chương trước Chương sau

Giọng nói sang sảng của Hạ Kiến Nghiệp truyền đến từ ện thoại: “Thư Thư, dẫn thằng bé Trúc và Quân Diễn, về nhà ăn Tết.”

Câu nói này, Thư Ức hoàn toàn kh ngờ tới.

Khuôn mặt cô nh chóng thay đổi, biểu cảm chứa đựng sự xúc động kh che giấu được, giọng nói trong trẻo ngọt ngào:

“Hạ… bác trai, chúng cháu nhất định sẽ cùng về.”

Chỉ một câu nói, đã thể hiện một thái độ.

Một quyền thế như Hạ Kiến Nghiệp, kh nói nhiều, nhưng lời nói lại vô cùng trọng lượng.

Tại Hạ Quân Diễn lại chọn cầu hôn vào giữa mùa đ? Trong cuộc sống hàng ngày, thật sự cảm nhận được Thư Ức thiếu cảm giác an toàn.

Đặc biệt là khi hormone thai kỳ thay đổi, cô gái nhỏ thường xuyên buồn bã, lén lút rơi nước mắt.

Sau khi hỏi Hạ Quân Th, mới chợt hiểu ra.

Cô nói:

“Sinh cho một đứa con trai , giờ lại mang trong một cặp con gái, mà ngay cả thân phận vị hôn thê cũng kh . Nếu là em thì đã sớm lật bàn , kh d phận mà mang bầu thì phá bỏ kh đau ngay từ đầu thai kỳ. Dù tàn nhẫn, nhưng đó là cách tự bảo vệ tỉnh táo, kh còn cách nào khác.

Thư Thư vẫn quá chiều chuộng .”

Chính câu nói cuối cùng đó đã khiến Hạ Quân Diễn nh chóng chuẩn bị cầu hôn.

vốn định đợi Thư Ức sinh xong, cơ thể hồi phục một thời gian, mới chọn ngày lành để cầu hôn cô.

Lời cầu hôn của Hạ Quân Diễn, cùng với câu “về nhà ăn Tết” của Hạ Kiến Nghiệp, đã cho Thư Ức một liều thuốc an thần kép.

Vào ngày giao thừa, máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế.

Ba chiếc xe chuyên dụng Hongqi nối đuôi nhau dừng lại, vài đàn cao lớn mặc vest chỉnh tề bước xuống, khẽ khàng cung kính nói: “Hạ nhị gia, cô Thư.” Họ vây qu cặp nam nữ và một bé khôi ngô bước ra từ lối riêng, lên xe và lặng lẽ rời .

Yến tiệc giao thừa của Hạ môn, ba vị quyền lực nhất Hạ gia, cùng với gia quyến của , tề tựu tại Lãn Đình Uyển của đại lão ẩn cư Hạ Kiến Ba.

Thư Ức và Hạ Quân Th khoác tay nhau, Diệp Lạc hiên ngang bước tới.

Cô thoáng do dự kh biết nên mở lời thế nào.

Nhưng th Diệp Lạc bước đến, khẽ gật đầu, đưa một phong bao lì xì.

Phong bao mỏng, bên trong là một chiếc thẻ.

“Kh cho cô,” bà nói với giọng ệu vẫn thẳng thừng kh khoan nhượng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-hon-sau-dam-xuong-kieu/chuong-227.html.]

“Đây là quỹ giáo dục mà đại diện Hạ gia dành cho ba đời sau, được nhận cố định hàng tháng. Thư Ức, tương lai cô sẽ kế nhiệm vị trí của , nhất định thủ đoạn và bản lĩnh của riêng . Hạ gia chưa bao giờ cần bình hoa.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Hiện tại cô còn quá trẻ, muốn đứng ở vị trí chủ mẫu Hạ gia, đạt được những thành tích nổi bật. tin vào tầm của nhà đầu tư Quân Diễn, và cũng c nhận sự kiên cường của cô, Thư Ức, hãy chờ xem.”

Diệp Lạc nói chân thành, mang theo sự sắc sảo của một phụ nữ quyền lực, nhưng cũng là những lời răn dạy của bậc trưởng bối, kh khiến ta cảm th khó xử.

Thư Ức đáp lại bằng sự chân thành: “Cảm ơn Hạ bác gái, cháu sẽ cố gắng hết sức.”

Hạ Quân Diễn dắt thằng bé Trúc tới, tự nhiên kéo Thư Ức về phía sau , mỉm cười nhàn nhạt:

“Bà Diệp, bà đang ‘lên lớp’ cho Thư Thư nhà đ à?”

dám ? Chẳng sẽ bị và ba liên thủ đuổi ra khỏi Hạ gia à?” Diệp Lạc lườm Hạ Quân Diễn một cái.

nói chứ, phụ nữ làm luật sư, giác quan nhạy bén thật đ. Ai bảo mẹ chỉ sinh hai đứa là con và chị, Thư Thư lại nhiều hơn mẹ một đứa. Xưa nay, đều là tính c trạng theo đầu mà.”

“Cái thằng hỗn xược này.” Diệp Lạc cuối cùng cũng bật cười, vẻ mặt vốn nghiêm nghị giờ đã nét tươi tắn.

Bà cúi xuống thằng bé Trúc.

Đôi mắt và khóe miệng của bé y hệt Hạ Quân Diễn lúc nhỏ, trong trẻo, sáng ngời nhưng cũng đầy vẻ kiêu ngạo.

bé kh loại tinh quái gặp ai cũng gọi, mà là một quý c tử kh kiêu ngạo cũng kh hạ , tuyệt đối kh nịnh hót, nhưng lễ phép, vừa lịch thiệp vừa ngạo nghễ.

Trước đó đã gọi Hạ Kiến Nghiệp là “ nội”, th Diệp Lạc với vẻ mặt phức tạp, bé mỉm cười, chủ động bước tới: “Chào bà nội ạ.”

Chỉ ba chữ, nhưng đó lại là những lời ngọt ngào nhất mà nữ cường nhân Diệp Lạc nghe được trong m năm gần đây.

Lần đầu tiên bà thất thố với nét mặt, chỉ cúi xuống, mỉm cười, xoa đầu thằng bé Trúc hết lần này đến lần khác, hỏi han về những chuyện của bé ở nước ngoài.

Thư Ức lặng lẽ cảnh tượng đó, khuôn mặt luôn nở nụ cười, an tĩnh.

Cô nghe th giọng Hạ Kiến Nghiệp: “Quân Diễn, đưa Thư Thư lại đây.”

Hạ Quân Diễn nắm tay Thư Ức, đến bàn chính của Hạ gia.

Hạ Kiến Nghiệp ôn tồn giới thiệu với mọi : “Đây là Thư Ức, vị hôn thê của Quân Diễn, nghệ sĩ giao lưu của Nhà hát kịch Quốc gia, đang học thạc sĩ tại London.”

Thư Ức mỉm cười chào hỏi mọi , cho đến khi ánh mắt cô dừng lại trên phụ nữ xinh đẹp, quý phái, được chăm sóc tốt kia.

Lam Điệp cười, ném cho cô một ánh mắt tinh nghịch.

Trong lúc trò chuyện, cô nắm tay Thư Ức: “Hai đứa thuận lợi hơn nhiều, ít hơn chị 5 năm.”

riêng tư nghịch ngợm như một cô gái trẻ, vẻ như đã được Hạ Thương Lan cưng chiều tốt:


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...