Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nụ Hôn Sâu Đắm Xương Kiều

Chương 38:

Chương trước Chương sau

ta nhướng mày, sửa lại chú thích: “Một lũ th lợi quên nghĩa. Mỗi 250 tệ, thừa một xu cũng chặn.”

Đăng xong, ta trực tiếp gọi ện cho trợ lý: “Liên hệ câu lạc bộ Trường An, tối nay đãi.”

Hạ Tử Khiêm gọi m bạn, cùng với vài nhân vật chủ chốt của Hội sinh viên Kinh Đại, và Thư Ức, Thủy Ương Ương, tổng cộng mười m rầm rộ .

Trước khi , đàn đánh giá quần áo của Thư Ức: “Trời Bắc Kinh tháng Sáu, cô còn mặc như đang mùa đ vậy.”

Chê cô mặc nhiều, lại còn tùy tiện.

Thủy Ương Ương cười: “Hạ thiếu, với Thư bảo trang ểm một chút, cứ chờ mà xem.”

Khi Thư Ức xuất hiện lần nữa, cô mặc một chiếc váy dạ hội nhung đen, tóc đen, da trắng như tuyết, môi đỏ, dáng thon thả mượt mà.

Hạ Tử Khiêm lặng lẽ chụp lại hình ảnh đẹp kinh diễm đó.

ta xóa bài “Đố vui thưởng” trước đó, chỉ đăng riêng ảnh lưng của Thư Ức, với chú thích: Đêm nay mất ngủ.

Khu vực đỗ xe của câu lạc bộ sang trọng xe hơi san sát, toàn là xe biển số Kinh A, nhiều hãng xe Thư Ức kh biết, cũng chưa từng th.

Thủy Ương Ương lần lượt giới thiệu cho cô, cô bé yên lặng lắng nghe, nhưng kh hứng thú.

“Chiếc xe kia quen quá.” Thủy Ương Ương chỉ vào một chiếc Maybach màu đen, mắt đảo qua đảo lại.

Mắt Thư Ức về phía đó, đập vào mắt lại là chiếc xe bên cạnh chiếc Maybach, một chiếc Audi A8 màu đen, trong dòng xe hơi trị giá hàng chục triệu tệ này, lại là một làn gió trong lành của sự khiêm tốn.

Cũng quen mắt, nhưng cô nh chóng bị Thủy Ương Ương kéo , cũng kh nghĩ nhiều.

Hạ Quân Diễn cũng đang ở câu lạc bộ.

ta đã tham gia nửa đầu một bữa tiệc cùng giám đốc ngân hàng, nhưng giữa chừng viện cớ việc gấp để rời , thực chất là tới một buổi tụ tập khác với m em.

Những buổi tụ tập em luôn khiến ta cảm th thoải mái, thư giãn.

Tránh xa những vòng rượu và lời xã giao khách sáo, ta thể tùy ý rót một ly Lafite, thong thả nhấm nháp hương vị đậm đà bên trong.

Mắt ta hơi mơ màng vì men rượu, tay vuốt ve ện thoại cá nhân, lướt xem những tin n liên tục đổ về.

Duy chỉ kh tin n của Thư Ức.

Một phụ nữ dáng cao ráo, dung mạo diễm lệ tiến đến rót rượu, Hạ Quân Diễn khẽ né ly rượu, xua tay ra hiệu đối phương rời .

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Làm vài ván kh?” Trì Miễn tới, giơ cây gậy bi-a trong tay lên.

Hạ Quân Diễn nói: “Được.” Lúc đặt ện thoại xuống, ta vô tình trượt vào giao diện WeChat.

Bóng lưng mỹ nhân kiều diễm mặc váy nhung đen, eo thon đến lạ, bất ngờ lọt vào mắt ta.

Amazing.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-hon-sau-dam-xuong-kieu/chuong-38.html.]

lại một lần nữa xuất hiện c khai trong WeChat cá nhân của Hạ Tử Khiêm.

Hạ Quân Diễn kh chút do dự gọi ện.

Thư Ức đã uống chút rượu, trên khuôn mặt trắng nõn càng thêm sắc hồng đào.

Cảm giác hơi ngà ngà khiến cô chút lâng lâng, Thủy Ương Ương ở bên, uống say một trận cũng chẳng .

Nghĩ đến những tủi thân ban ngày, sự vô gia cư hiện tại, và cả đàn đã trêu chọc trái tim cô nhưng lại hư ảo kh thể nắm bắt, Thư Ức cầm ly cao, uống cạn nửa ly rượu vang.

Hạ Tử Khiêm cười như kh cười cô: “Cũng thú vị đ, còn ổn kh?”

Thư Ức đưa ly rượu rỗng ra: “Rót đầy .”

“Cô thất tình à? lại giày vò bản thân thế.” Hạ Tử Khiêm rót rượu cho cô, giả vờ hỏi một cách vô ý.

Thư Ức mím môi, ánh mắt kh tiêu cự, kh để ý đến ta.

Thủy Ương Ương đưa ện thoại qua: “Rung chu lần thứ hai đ. Th kh lưu số, lần đầu kh nghe máy, số này đẹp đ.”

Thư Ức cầm l ện thoại, số trực tiếp vuốt sang từ chối.

Cô đưa ện thoại cho Thủy Ương Ương: “Số đẹp đến m cũng thể là số qu rối. Ương Ương, giữ ện thoại giúp nhé.”

Điện thoại của Hạ Tử Khiêm reo lên vài phút sau, ta màn hình, dáng vẻ lề mề lập tức trở nên nghiêm chỉnh: “Alo, chú nhỏ?”

Hạ Quân Diễn lắc lắc ly rượu vang: “Ở đâu?”

Hạ Tử Khiêm kh dám nói dối: “Câu lạc bộ Trường An, đang chiêu đãi khách ạ.”

“Phòng nào? Ở đó rượu của , bảo nhân viên phục vụ mang hai chai tới cho cháu.”

Hạ Tử Khiêm nói tên phòng, lúc định “alo” lại thì phát hiện đã cúp máy.

Hậu vị rượu vang dâng lên, Thư Ức cảm th bứt rứt, những tiếng nói chuyện trong phòng khiến cô cảm th hỗn loạn, cô muốn được yên tĩnh một .

Thư Ức bước trên hành lang trải thảm, kh một tiếng động.

Sự xa hoa tráng lệ ở đây khiến cô cảm th nhỏ bé, trong khi mùi trầm hương an thần lại mang đến cho cô một thoáng thư thái.

Cho đến khi cô đến gần khung cửa sổ, ngẩng đầu th một bóng cao lớn mờ ảo đang đứng đó.

Cô cong môi nói “Xin lỗi đã làm phiền”, nhẹ nhàng định quay bước .

Giọng nam trầm thấp, dễ nghe truyền đến: “Kh nhận ra nữa à?”

Thư Ức dừng bước, “Hả?” một tiếng, quay đầu lại, im lặng .

“Uống thành ra cái bộ dạng này, thần trí kh còn tỉnh táo, nhưng cơ thể thì luôn thành thật.” đàn thở ra đều đặn, lời nói mang theo chút tàn nhẫn.

đàn nắm l cổ tay cô, kéo mạnh cô vào lòng, hơi thở ấm áp phả vào tai cô: “Mặc quần áo vào là kh nhận ra nữa ? Cô bé ngốc, để dạy cô nhận ra một lần cho kỹ.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...