Nụ Hôn Sâu Đắm Xương Kiều
Chương 53:
Thủy Ương Ương thường nói một câu “tiền khó kiếm như ăn phân”, khoảnh khắc đó, cô đã giác ngộ.
“Thời gian thử việc và chính thức cùng một mức giá, Thư Ức, cô ra giá ?”
Hạ Quân Th thẳng tới.
Môi Thư Ức khẽ mấp máy đầy khó khăn.
Cô l đâu ra kinh nghiệm đàm phán chứ? Kh khí trang nghiêm, uy nghi đó còn khiến cô cảm th khó chịu khi bàn về tiền bạc, như thể nó làm cô mất giá.
Trong lúc đầu óc cô đang chao đảo giữa 500 hay 600 tệ mỗi giờ, bên ngoài sân tiếng bước chân dần tiến lại gần.
Thư Ức ngẩng đầu lên liền th Hạ Quân Diễn.
đàn ở nhà cũng kh ăn mặc tùy tiện, áo sơ mi trắng quần tây đen, vai rộng eo thon chân dài, dáng cao ráo thẳng tắp, tự toát ra khí chất tôn quý và uy nghiêm, ngũ quan tuấn lại kiên nghị.
Tr như sắp ra ngoài.
vừa cười nói với Thẩm Thính Lan vừa bước tới, ánh mắt khi th chiếc váy trắng của Thư Ức thì khẽ nhíu mày.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Chị, chuyện ra giá này phù hợp với những nặng mùi tiền bạc, ví dụ như Thính Lan . Cô bé còn chưa ra khỏi trường, chẳng làm khó ta ?”
Thẩm Thính Lan xòe tay, tên này đang diễn trò à?
Nắm giữ quyền lực tài chính, ngày ngày giao dịch với tiền bạc, vậy mà mặt mũi nói khác nặng mùi tiền ư?
ta đưa tay hư chỉ vào Hạ Quân Diễn vài cái: “Đây chính là bộ mặt của bọn tư bản.”
Hạ Quân Th hiếm khi cong môi cười: “Vậy xin mời nhà tư bản ra giá ?”
Hạ Quân Diễn kh chút do dự mở lời:
“Một vạn tệ một giờ. D tiếng của cô lừng lẫy, thiên phú vô giá. Nhưng nghệ thuật vẫn cần nói lên bằng hiệu quả, tạm thời là một vạn, nếu hiệu quả tốt thì sẽ thưởng thêm.”
Mồ hôi của Thư Ức chảy ra kh ngừng.
Hạ Quân Th phẩy tay một cách dứt khoát, ra hiệu cho quản gia mang hợp đồng đến, ền giá tiền lên đó.
“Thư Ức, ký hay kh ký, cô tự quyết định.”
Thư Ức kh chút do dự viết tên vào mục Bên B.
Ánh mắt Hạ Quân Diễn kh hề dừng lại trên cô.
Thậm chí sau khi giá cả đã được thỏa thuận xong, liền cười nói rời cùng Thẩm Thính Lan.
Cô mỉm cười đứng dậy nói “tạm biệt” Hạ Quân Th, khi đến gần ao sen trong sân, cô nghe th giọng nói của Hàn Tấn:
“Cô Thư, mời cô theo một chuyến.”
“ còn việc.” Thư Ức tìm cớ.
“Điện thoại của cô đang ở trong xe của Thẩm tiên sinh,” Hàn Tấn cười tủm tỉm:
“Nếu kh ai đưa cô ra ngoài, e rằng bảo vệ ở cổng sẽ kh cho cô đâu.”
Thư Ức đứng ngây tại chỗ, bật cười bất lực.
Cô cam chịu theo Hàn Tấn xuyên qua biệt thự lớn của nhà họ Hạ, những con đường qu co khúc khuỷu cứ như đang trong mê cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-hon-sau-dam-xuong-kieu/chuong-53.html.]
Thư Ức cảm giác như đang dạo chơi ở Di Hòa Viên.
Cảm giác như một khu vườn hoàng gia mang phong cách Trung Hoa, rộng lớn vô bờ bến, đình đài lầu các, núi giả, vườn hoa phân bố rải rác, cô tự chắc c sẽ lạc đường.
Hàn Tấn đưa cô đến một căn phòng rời .
Lúc Thư Ức đang qu, từ phía sau ôm cô vào lòng, mùi hương tùng x lan tỏa bao trùm l lưng cô.
Đôi môi mềm mại hơi lạnh lướt nhẹ, miết dọc cần cổ trắng ngần như thiên nga của cô.
Thư Ức cúi đầu bàn tay đang ôm ngang eo , chiếc đồng hồ trên cổ tay phản chiếu ánh sáng chói lóa khiến cô kh kìm được nhắm mắt lại.
Dái tai trắng ngần như ngọc trai liên tục bị môi trêu ghẹo.
Giọng trầm thấp du dương của đàn cuối cùng cũng cất lên:
“Lần sau đừng mặc váy này nữa, vứt , lỗi thời .”
Đúng là một kẻ phá gia chi tử.
Bàn tay nhỏ của Thư Ức muốn gỡ tay ra khỏi eo , nhưng kh gỡ được.
Nghe đàn cười khẩy: “Tiểu Thư Ức đúng là quá ngây thơ, nói chuyện giá cả đã sợ hãi toát mồ hôi, sau này phàm là đồ của nhà họ Hạ, em cứ thẳng tay mà đòi.”
Thư Ức bị chọc cười: “Lại còn kiểu hố cha như nữa ?”
“Giữa việc hố Thư Ức và hố cha, chọn hố chính .”
Thư Ức giận dỗi: “ đúng là giỏi dỗ ngọt ta, em nói kh lại .”
đàn khẽ cười: “Sách mẫu em đã xem chưa? Thích kiểu nào?”
“Em kh cần đâu.” Vừa nũng nịu vừa đ đá.
đột nhiên cắn mạnh dái tai cô, nghe th tiếng cô hét lên mất kiểm soát mới bu ra.
“Kh biết ghi nhớ gì cả, vậy thì đành tự đo kích cỡ cho em vậy.”
--- Chương 35 Tội lỗi của chiếc áo sơ mi trắng ---
“Vậy thì đành tự đo kích cỡ cho em vậy.”
Phản ứng đầu tiên, Thư Ức muốn hét lên.
Đôi tay vừa ân vừa uy. Mang theo ma lực, hoàn toàn do khống chế.
Nó thể khiến ta vừa đau đớn vừa sung sướng.
Nhưng Thư Ức kh muốn ở Ngự Lâm Uyển tráng lệ đường hoàng thế này, để ta ra dáng kỳ lạ của , thậm chí là tập tễnh bước ra ngoài.
lại luôn là một kẻ cứng đầu, kh ăn mềm cũng chẳng ăn cứng.
“Hạ tiên sinh,” giọng Thư Ức vừa ngoan ngoãn vừa nũng nịu: “Đừng ở đây.”
Hạ Quân Diễn một tay chậm rãi vuốt ve cúc áo trên xương quai x của cô, giọng nói tao nhã mà bất cần:
“Vậy thì muốn ở đâu?”
L mi mềm mại như cánh quạ của Thư Ức khẽ rung, lúc cô gần như cam chịu định nói ra ba chữ “nhà thuê” thì.
Bên ngoài truyền đến tiếng nói cười.
Chưa có bình luận nào cho chương này.