Nụ Hôn Sâu Đắm Xương Kiều
Chương 90:
Mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra như suối.
Thẩm Thính Lan hét lớn tên Thư Ức, gạt của khách sạn đang cùng ra lao vào trong.
Cô gái nhỏ trên giường bị tiếng động làm giật tỉnh dậy, theo bản năng ôm chặt chăn, để lộ đôi mắt to tròn kinh hãi.
Cô th Thẩm Thính Lan đang lao về phía với vẻ mặt mơ hồ, theo bản năng sờ l chiếc đèn bàn trên tủ đầu giường, dùng sức ném ra ngoài.
"Rầm", chiếc đèn bàn vỡ tan trên n.g.ự.c Thẩm Thính Lan.
đàn khẽ nhếch môi: "Diễn xuất ngẫu hứng mà cứ như đ.â.m vào tim khác nhỉ."
Thư Ức cười: " làm gì mà dẫn x vào phòng ?"
Thẩm Thính Lan tức tối: " c.h.ế.t tiệt cũng kh muốn thế, ai bảo cô biết giả c.h.ế.t chứ? Thưởng cho cô đóng vai xác c.h.ế.t trong phim cung đấu một năm thì ?"
Thư Ức nhịn cười: "Cũng được, kh cần diễn xuất, nằm kh cũng kiếm tiền."
Thẩm Thính Lan bực bội trêu chọc một câu: "Cả đời cô đúng là duyên với việc nằm kh cũng kiếm tiền." Nằm trên giường Hạ Quân Diễn là thể kiếm được tiền .
Thư Ức bĩu môi, biết ta xưa nay chẳng nói được lời hay ý đẹp gì với .
Mắt cô liếc qua tấm thảm, th ện thoại, đại khái đoán ra ều gì đó.
Cô dịu giọng: "Ông chủ Thẩm, ra ngoài trước , sẽ dọn dẹp ngay."
"Cho cô mười giây, thêm một giây sẽ ném cô từ trên lầu xuống."
Thư Ức gật đầu: "Kh cần mười giây đâu ạ."
Đợi , cô gái nhỏ nh chóng từ trên giường đứng dậy, kh thay chiếc váy dài hai dây màu hồng, trực tiếp kéo chiếc áo khoác gió màu be khoác ra ngoài.
Mang đôi giày da nhỏ ở lối vào, Thư Ức nh chóng đẩy cửa bước ra.
đàn đối diện cửa khẽ nhấc mí mắt, ếu thuốc tr như vừa đặt vào miệng, còn chưa châm lửa.
Thư Ức bước tới, tự nhiên nhận l bật lửa, "tách" một tiếng, ngọn lửa màu x bật ra.
Cô cung kính châm thuốc cho Thẩm Thính Lan: "Ông chủ Thẩm, vất vả cho , thể bất cứ lúc nào."
Cơn giận của đàn rõ ràng đã giảm vài phần, huống hồ trước mặt còn là một thiếu nữ da trắng xinh đẹp.
ta nhếch môi: "Quả nhiên chút tinh ý, thôi."
Thư Ức cố nhịn kh gọi lại cho Hạ Quân Diễn trên đường .
Cô thậm chí còn kh hỏi Thẩm Thính Lan một lời nào về việc ta định đưa cô đâu.
Một chiếc xe thể thao Aston Martin siêu sang đang phóng như bay trên đại lộ Sydney.
Thư Ức nghiêng những ánh đèn lấp lánh ngoài cửa sổ.
Cô hoàn toàn kh chắc c về vị trí của trong lòng Hạ Quân Diễn, thậm chí ngay cả khi l hết can đảm muốn lén lút đặt cho d xưng bạn gái, cô cũng vội vàng xé toạc ra mà vứt bỏ.
Cô cảm th kh khả năng.
Nhưng ở một đất nước xa lạ này, vì , cô lại cảm th an lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-hon-sau-dam-xuong-kieu/chuong-90.html.]
Nhiều sẽ cảm giác kính sợ và căng thẳng trước những tòa nhà chính phủ uy nghi tráng lệ.
Thư Ức lại là khách quen biểu diễn ở các hội trường lớn.
Vì vậy, cô ung dung trên tấm thảm của sảnh lớn dát vàng, khí chất cao quý th lịch, chỉ là tuổi tác còn khá non trẻ.
Khi Thẩm Thính Lan đưa đến nửa đường, Thư Ức đã th Hàn Tấn đang chờ đợi.
Cô gái nhỏ cười ngọt ngào: "Chú Hàn."
Hàn Tấn chào hỏi Thẩm Thính Lan một cách lịch sự, về phía Thư Ức: "Cô Thư, mời theo ."
Thư Ức đến một phòng riêng, đèn bật sáng, phong cách châu Âu sang trọng giản dị, ghế sofa da thật màu vàng kem càng làm tăng thêm vẻ mềm mại cho buổi tối.
Trên bàn trà màu cà phê bày ba món: một phần cơm Poke cá hồi và nhím biển, một đĩa bánh Macaron chín màu, và một bát yến sào tươi chưng.
Sắc hương vị đều đủ cả, bụng của Thư Ức phối hợp mà kêu sôi vài tiếng.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Hàn Tấn cười tủm tỉm: "Cô Thư ăn chút gì ạ."
Thư Ức "ừm" một tiếng, nhưng vẫn kh nhịn được hỏi: " đâu ?"
"Đến muộn một chút ạ."
Thư Ức vừa ăn xong một miếng cá hồi thì cánh cửa vô th vô tức mở ra, kèm theo đó là đèn trong phòng riêng đột ngột tắt .
Tình huống như vậy vẫn khiến cô kh khỏi khẽ kêu lên một tiếng.
Cô co rúm lại trên ghế sofa, mở to mắt, cảnh giác quét về phía cửa.
Ở đó một bóng dáng đàn cao lớn mờ ảo.
Theo tiếng giày da dần tiến lại gần, mùi hương đàn thoảng hương th x dễ chịu càng lúc càng nồng.
Mắt Thư Ức bỗng nhiên cay xè.
Đó là nỗi tủi thân của việc suýt chút nữa bị ta ức hiếp, đột nhiên th thể bảo vệ .
Cô nghe th đàn trong bóng tối gọi tên : "Thư Ức, lại đây."
Thư Ức yên lặng co ro trên ghế sofa: "Kh, em muốn đợi đến tìm em."
Hạ Quân Diễn "hừ" một tiếng: " vẫn còn rụt vào vỏ ốc thế này?"
Cô gái nhỏ im lặng kh nói.
Hạ Quân Diễn nhẹ nhàng hít hà mùi hương hoa dành dành trong kh khí.
Trong bóng tối, một bàn tay to lớn thon dài thô ráp vươn tới một cách chính xác.
Thư Ức chợt đứng dậy, nhào vào lòng đàn ấm áp rộng lớn kia, vùi mặt vào vai Hạ Quân Diễn, nhẹ nhàng thì thầm tên : "Hạ Quân Diễn."
Bàn tay to lớn của Hạ Quân Diễn đỡ l vòng m.ô.n.g cô, môi áp vào vành tai cô: "Vòng chặt eo , ôm một lát nào."
Thư Ức vòng đôi tay mềm mại qua cổ , ngoan ngoãn vùi vào vai , toàn thân hòa hợp kh kẽ hở.
hỏi: "Thư Ức sợ ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.