Nụ Hồng Dằn Mặt Trà
Chương 11:
Sau khi Dương Dương cùng ra ngoài, cô bày ra vẻ mặt kinh ngạc nói: "Tớ thật sự kh biết các đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, xem ra Từ Lỗi kể với tớ vẫn còn dè dặt lắm."
thở dài một hơi, với tâm trạng lên xuống thất thường như vậy, sắp kiệt sức đến nơi .
"Haizz, tớ đột nhiên cảm th đàn khi 'xé toạc' nhau ra cũng kh kém gì phụ nữ, Mạnh Th Xuyên vừa thật sự là sức chiến đấu bùng nổ mà."
Sự chú ý của rõ ràng kh còn đặt trên Chu Kỳ nữa.
" vì nên mới nói nhiều như vậy, Chu Kỳ thường nói xấu , gán cho bao nhiêu tội d kh thật, tuy chúng tớ sẽ kh tin cô ta, nhưng Mạnh Th Xuyên muốn giúp rửa sạch một lần để sau này kh khó chịu nữa."
"Thật... ?" chút kh dám tin.
Thật ra tối nay đúng là hả dạ, ều muốn chưa bao giờ là đánh cô ta một trận.
Chu Kỳ nhắm vào cũng kh ngày một ngày hai, nhưng từ trước đến nay chưa từng ai biện hộ cho , biết mọi tin , nhưng họ cũng cảm th kh cần thiết chấp nhặt với cô ta, cùng lắm thì sau này xa lánh cô ta, nhưng rốt cuộc vẫn kh thể thật sự kh chấp nhặt được.
Nếu kh nhờ Mạnh Th Xuyên, những chuyện này lẽ sẽ kh bao giờ được đưa ra ánh sáng, cuối cùng chỉ là chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa kh.
" đừng nói với tớ là hai vẫn chưa hẹn hò nhé?"
Dương Dương kinh ngạc.
lộ vẻ khổ não: "Tớ nắm bắt được đâu, cảm th hình như ý với tớ, nhưng vẫn chưa rõ ràng."
Dương Dương ôm l mặt : " yêu quý ơi, đến mức này mà còn chưa rõ ràng ?"
Linlin
gãi đầu, sau tối nay hình như đúng là hơi rõ ràng thật.
Dương Dương đưa tay dùng sức xoa xoa mắt .
" làm gì thế, đau!"
Cô thở dài một tiếng: "Nước sôi lửa bỏng, lát nữa cứ giao cho tớ, cứ ở đây đừng về."
Sau khi Dương Dương quay về, ngoan ngoãn đứng đợi tại chỗ, cứ tưởng cô sẽ đến tìm , ai ngờ lại đợi được Mạnh Th Xuyên.
" lại đến đây, Dương Dương đâu ?"
lo lắng : "Mọi đều về , em kh chứ?"
"Em chuyện gì ?" khó hiểu nói.
bất lực thở dài: "Nếu em thật sự bận tâm, đánh cô ta một trận cũng chẳng , em cũng là con gái, kh cần nhường nhịn cô ta."
kh nhịn được cười: "Em đột nhiên phát hiện, hình như chỉ và Chu Kỳ coi em là con gái."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-hong-dan-mat-tra/chuong-11.html.]
đưa tay xoa đầu , cảm giác này chút kỳ lạ.
"Thôi nào, đừng khóc nữa."
"Hả, khóc á?" mù tịt.
Lúc này ện thoại đột nhiên reo lên một tiếng, Dương Dương gửi tin n: "Đừng biến thích thành em, khiến xót xa cho ."
: ...
ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Mạnh Th Xuyên, dường như đọc được trong đó cái sự "xót xa" mà Dương Dương đã nói.
sẽ kh nghĩ đang che giấu vết thương mà gượng cười đ chứ?
"Mạnh Th Xuyên, hôm nay thật sự cảm ơn , phát ngôn của em, phản bác sướng quá thôi."
khẽ nhíu mày: " em cứ nghĩ đang nói móc cô ta vậy, rõ ràng là nói sự thật, nghiêm túc khi nói chuyện với cô ta mà."
"Đúng đúng đúng." kh nhịn được cười thành tiếng.
th cười, lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Vui hơn chút nào chưa?"
bất lực giải thích: "Em kh khóc, bị Dương Dương lừa ."
"Em kh cần che giấu đâu, kh vui thì cứ nói ra."
coi như kh giải thích rõ được nữa .
Vì Chu Kỳ gây ra chuyện này nên mọi chơi kh bao lâu liền về, thời gian vẫn còn sớm, và Mạnh Th Xuyên liền dạo chơi bên ngoài.
Suốt dọc đường, tìm mọi cách để chọc vui, khăng khăng rằng vừa nãy đã lén lút trốn khóc.
kh thể nhịn được nữa: " để ý đến việc em vui hay kh đến thế, Mạnh Th Xuyên, đang thầm yêu em kh?"
dừng bước, ngây một lát: "Kh em là thầm yêu trước ?"
"... ?" Trong lòng hoảng loạn tột độ.
"Thẩm Tình, đôi khi thực sự kh đoán nổi em đang nghĩ gì, nghĩ đã thể hiện đủ rõ ràng mà."
Thần sắc quá đỗi nghiêm túc, khiến kh dám lừa dối nữa.
"Thẩm Tình, lần nào em cũng bảo Tưởng Minh lén chụp ảnh , ta đã kể hết tâm tư của em cho ."
" ta kể với à? Cái thằng ch.ó đó!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.