Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Ma Y Thời Hiện Đại Xuyên Thành Ác Bá Một Phương

Chương 102: Huyền Cơ

Chương trước Chương sau

Cảnh Chiêu Thần trầm ngâm suy nghĩ, kh hề tức giận vì Giang Thụ xen lời.

Liễu Tuế cứ như một kho báu kh bao giờ cạn, mãi mãi thể mang đến cho sự bất ngờ.

「Những năm chinh chiến, biên cảnh lạnh lẽo, vật tư khan hiếm, chúng ta dùng chút bạt dầu ít ỏi để giữ ấm cho chuồng chiến mã. Kh biết nàng thể dùng tới kh?」

Liễu Tuế trầm ngâm. Nhà kính trồng rau ở thế giới hiện đại đều dùng màng nhựa mỏng để giữ nhiệt, khả năng l ánh sáng cũng tốt, trong nhà kính thường xuyên ẩm ướt.

Nàng đã tìm đọc qua nhiều sách vở của thời đại này, chắc c chưa vật liệu nhựa. Bạt dầu tuy chống nước và giữ ấm, nhưng lại hoàn toàn kh khả năng l sáng.

「Cũng kh là kh được, chỉ là loại rau dễ trồng đến m cũng cần quang hợp. À, chính là cần ánh sáng đó.」

Cảnh Chiêu Thần cau mày, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc ban chỉ trên tay.

「Việc này cũng dễ giải quyết, chỉ là phí tổn hơi cao. Khoét những lỗ thích hợp trên bạt dầu, dùng lưu ly để vá lại, chẳng đã xong ?」

Liễu Tuế day trán, kh nén nổi lườm một cái.

「Ôi Vương gia của ta, đúng là đứng nói chuyện kh biết đau lưng! Cần đến bao nhiêu lưu ly chứ? Tạm kh nói đến số lượng, chỉ riêng giá lưu ly đã đắt hơn rau củ hàng chục lần, đến lúc đó khó tránh khỏi việc thu hút những kẻ tâm địa bất chính.」

Cảnh Chiêu Thần gương mặt nhỏ n nghiêm nghị của nàng, cảm th thú vị, dùng quạt khẽ nâng chiếc đầu đang rũ xuống của nàng.

「Khi bản vương dùng những chén lưu ly trong phủ để nuôi lũ độc vật, nàng kh th tiếc? Bản vương chỉ kh muốn nàng ngày ngày vì m chuyện này mà đau đầu.」

Liễu Tuế bực giật l chiếc quạt xếp trong tay , nhẹ nhàng gõ vào lòng bàn tay .

Sắc mặt Giang Thụ và vài khác thay đổi liên tục, lộ ra vẻ mặt như th quỷ.

Chiếc quạt xếp này, Gia luôn mang theo bên , gọi là quạt cũng kh đúng, nói chính xác, nó chính là Huyền Thiết Phiến lừng d. Năm xưa Tiên Hoàng đã tìm kiếm khắp thiên hạ thợ rèn d tiếng, tốn mười năm mới chế tạo ra thứ vũ khí này. Mặt quạt mỏng m như gi, nếu kh trong cuộc, bề ngoài sẽ kh th bất kỳ m mối nào.

Đừng nói là cầm trong tay mà nghịch, ngoài chỉ cần khẽ chạm vào một cái cũng sẽ đổ máu!

Cảnh Chiêu Thần ánh mắt chứa chan ý cười, 「Tuế Tuế, chiếc quạt này của bản vương thế nào?」

Liễu Tuế đang bận suy nghĩ xem làm giải quyết vấn đề l sáng cho nhà kính, nghe hỏi vậy, kh hiểu gì nên nghiêng đầu.

「Chỉ là một chiếc quạt xếp bình thường, lẽ nào còn huyền cơ gì ?」

Cảnh Chiêu Thần tới phía sau nàng, nắm l bàn tay đang cầm quạt của nàng. Kh biết nhấn vào vị trí nào, vô số cây kim nhỏ như l trâu liền b.ắ.n ra từ trong quạt.

Loại vũ khí mà trước đây nàng chỉ th trên màn ảnh lại thực sự tồn tại. Nàng vốn tưởng Cảnh Chiêu Thần cầm quạt xếp chỉ là để làm ra vẻ phong nhã, giống như các c t.ử quý tộc phô trương sự th tao, nên đã một thời gian nàng kh vừa mắt với hành động đó.

Nàng còn đang miên man suy nghĩ thì bên tai vang lên tiếng vỡ vụn. kỹ lại, một tảng đá x cách đó kh xa đã tan nát.

「Nàng thích kh? Bản vương tặng nàng.」

Liễu Tuế xua tay, vội vàng nhét chiếc quạt xếp trở lại tay Cảnh Chiêu Thần.

ta nói vật dùng hết c dụng của nó. Chiếc quạt này ở trong tay ta thì thật đáng tiếc, mau cất giữ cẩn thận !」

dáng vẻ vội vàng của nàng, Cảnh Chiêu Thần bật cười.

「Một vật c.h.ế.t, thể so sánh với nàng được?」

Cảnh Chiêu Thần thầm nói trong lòng, đừng nói là chỉ một chiếc quạt xếp nhỏ bé, dù ngày nào đó nàng muốn mạng sống của , cũng cam tâm tình nguyện dâng lên bằng cả hai tay.

Liễu Tuế th ngẩn , bèn ghé sát bên, kiễng chân hôn nhẹ lên má .

「A Chiêu, từng nghe nói về Tuyết Phách chưa?」

Nghe vậy, đồng t.ử Cảnh Chiêu Thần chợt co lại, ra hiệu cho các ám vệ đứng gần đó lùi ra xa.

nàng lại hỏi thứ này? Nàng từng nhắc đến vật này với ai khác chưa?」

「Chưa hề. Thứ này thật sự thần kỳ như tổ mẫu đã nói ?.....」

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-ma-y-thoi-hien-dai-xuyen-th-ac-ba-mot-phuong/chuong-102-huyen-co.html.]

Cảnh Chiêu Thần kh nghĩ ngợi gì mà đưa tay bịt miệng nàng.

「Nha đầu, nàng nói với bản vương thì thôi, tuyệt đối đừng nhắc đến với ngoài. Nàng biết vì tr đoạt vật này mà đã bao nhiêu bỏ mạng kh.」

Liễu Tuế chớp mắt, khuôn mặt trang nghiêm của , vội vàng gật đầu, ra hiệu bu tay ra.

「Vậy ta kh hỏi nữa.」

Cảnh Chiêu Thần kh còn chút ý cười nào trên mặt, 「Tổ mẫu muốn nàng dùng vật này ? Kẻ thể hấp thu đan d.ư.ợ.c này tất sẽ mệnh cách phi phàm, nhưng cũng thể sẽ c.h.ế.t ngay trong giấc ngủ.」

Liễu lão phu nhân kh nói chi tiết như vậy, chỉ khẽ nhắc đến một chút. Sắc mặt lão Trấn Quốc C lúc đó cũng u ám và nghiêm trọng hệt như Cảnh Chiêu Thần bây giờ.

Cuối cùng, tổ mẫu đã trịnh trọng giao cho nàng một cuốn bí kíp, một tập mỏng te, cứ như một trò đùa vậy.

Cho đến giờ nàng nhớ lại vẫn cảm th như đang trong giấc mộng.

Đối với hiện đại, nào là bí kíp võ c, tuyệt thế thần đan..... chỉ là những thứ tồn tại trong truyện thần thoại.

Dù nàng cởi mở, tư tưởng tiên tiến đến m, nhất thời cũng khó mà tiêu hóa được. Nhưng lại kh thể nói ra với ngoài, ở chốn đầy rẫy sát cơ này, ngoại trừ Cảnh Chiêu Thần, nàng kh biết thể hỏi ai được nữa.

「Vậy nghĩ ?」

Liễu Tuế lắc đầu, thành thật trả lời.

「Ta kh biết, chỉ th quá khó tin. Ta cũng kh biết nên thương lượng với ai, nên muốn hỏi ý kiến của A Chiêu.」

Cảnh Chiêu Thần nhíu chặt mày.

Hoàng đã phái Ẩn Long Vệ bí mật dò la về vật này nhiều năm, với vẻ kiên quyết kh đạt được sẽ kh bỏ cuộc. Nếu Liễu Tuế thực sự là được thiên tuyển như Trường Bạch đạo nhân đã nói năm xưa, thể thuận lợi hấp thu vật này, tăng thêm hai mươi năm c lực, thì cũng kh cần lo lắng về sự an toàn của nàng nữa.

kh nói gì, im lặng nắm tay Liễu Tuế cùng lên xe ngựa.

Nam Thành, Nhiếp Chính Vương phủ.

Hai im lặng suốt quãng đường cho đến khi tới Minh Nguyệt Cư, nơi Cảnh Chiêu Thần ở.

「Gia, an toàn, cùng Liễu cô nương thể yên tâm nói chuyện.」

Giang Lâm lui ra ngoài, đóng cửa lại, đích thân c gác bên ngoài sương phòng.

「Tuế Tuế, cũng đang tìm vật này, tìm kiếm đã nhiều năm, bản vương th kh hề ý định từ bỏ. Trong lòng, bản vương mong nàng dùng đan d.ư.ợ.c này, nhưng lại sợ hãi.....」

Liễu Tuế nhận chén trà Cảnh Chiêu Thần đưa, nhấp một ngụm, lười biếng nửa tựa vào chiếc gối ôm lớn.

「A Chiêu, ta đã nói với , ta kh Liễu Tuế của trước đây. Hơn nữa..... thân thể ta dường như bách độc bất xâm. lẽ mọi chuyện kh tệ như nghĩ, ta nguyện thử một lần.」

Nàng xuyên kh đến đây, kh ngón tay vàng, cũng kh kh gian như trong sách nói. Chỉ cơ thể này dường như khác với thường. Lần trước khi bắt bọ cạp, nàng kh cẩn thận bị nó c.ắ.n một cái. Kết quả nàng thì kh , ngược lại con bọ cạp đó chỉ trong thời gian một chén trà đã c.h.ế.t hẳn.

Kh biết đây được coi là chút ban tặng và đền bù mà trời dành cho nàng kh?

Cảnh Chiêu Thần lộ vẻ hơi mệt mỏi, nhân thế nằm lên đùi nàng, đưa tay dịu dàng vuốt ve khuôn mặt mịn màng như ngọc của nàng.

「Vậy nên nàng sẽ kh rời bỏ bản vương kh? Tuế Tuế, ngoài nàng ra, bản vương kh còn gì cả.」

Liễu Tuế khẽ cúi hôn lên môi , hơi thở giao hòa, quấn quýt l nhau, quyến luyến kh rời.

Trong phòng tĩnh lặng, giây phút này, họ là của nhau, kh cần suy nghĩ về bất cứ ều gì khác.

Tia sáng yếu ớt cuối cùng nơi chân trời cũng tan biến, hai dựa vào nhau chìm vào giấc ngủ. Quả thật, dạo gần đây việc cần xử lý cứ liên tiếp xảy ra, hai hầu như kh cơ hội ở riêng.

Cảnh Chiêu Thần mở mắt, nữ t.ử đang ôm cánh tay ngủ say sưa.

「Cho dù một ngày nào đó nàng rời khỏi nơi này, bản vương cũng nhất định kh rời bỏ nàng. Tuế Tuế, bản vương cũng yêu nàng!」


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...