Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Ma Y Thời Hiện Đại Xuyên Thành Ác Bá Một Phương

Chương 133: Trời phù hộ Ninh An

Chương trước Chương sau

2024-11-19 22:29:40 Tác giả: Linh Độ Nịnh M

Hương vị tươi mát đặc trưng sau cơn mưa ập đến, Liễu Tuế hít sâu m hơi một cách tham lam.

Những tên t.ử sĩ trên mặt đất trán lấm tấm mồ hôi hột, cô nương xinh đẹp như hoa, nhưng đáng sợ hơn cả quỷ Dạ Xoa, thân thể run lên nhè nhẹ, trái tim cũng theo đó mà co thắt mạnh mẽ.

Đài Loan tiểu thuyết võng tàng thư toàn, t͡w͡k͡a͡n͡.c͡o͡m͡ tùy thời đọc

"Đồ Sơn, bọn chúng kh chịu hợp tác, tiếp tục !"

Nàng tiện tay nhổ một cọng cỏ đuôi ch.ó ngậm trong miệng, Cảnh Chiêu Thần, lại nhổ thêm một cọng nữa nhét vào miệng .

Cảnh Chiêu Thần chỉ th buồn cười, nhưng vẫn mặc cho nàng làm càn.

Đồ Sơn c bằng, để lại một dấu răng trên m.ô.n.g của mỗi .

Một tên t.ử sĩ cuối cùng kh thể nhịn nổi: "Ngài... muốn biết gì... thì hỏi chứ!"

Kh hỏi han gì cả, vừa lên đã thả rắn c.ắ.n bọn chúng, bọn chúng ngay cả cơ hội cầu xin cũng kh !

Liễu Tuế nhẹ nhàng vỗ trán: "Ôi chao, cái trí nhớ của ta này, ta còn tưởng đã hỏi chứ. Ngươi nhắc ta sớm chứ!"

Nàng mặt mày đau xót xách Đồ Sơn lên: "Bảo bối nhỏ của ta mệt kh? Lát nữa nhớ súc miệng đ, dơ bẩn c.h.ế.t được!"

Đồ Sơn mặt mày chán nản, thầm trợn trắng mắt trong lòng.

Thật sự, kh con rắn nào bi t.h.ả.m hơn nó. Một ngày tắm ba lần, nếu ăn thứ kh nên ăn, c.ắ.n thứ kh nên cắn, còn súc miệng bằng nước muối!

Lần trước lén ăn thêm m viên kẹo với Liễu Hằng, kết quả bị Liễu Tuế bắt quả tang, ép nó cùng m đứa nhóc súc miệng trong sân đến bốn năm lần!

Đồ Sơn cảm th đang tiến hóa theo hướng nhân loại!

"Các ngươi là của Tứ hoàng tử, ta đoán xem. đại khái là đã ra lệnh cho các ngươi g.i.ế.c ta và Nhiếp Chính Vương. Nếu kh g.i.ế.c được ở đây, thì cứ cố thủ ở cổng thành, sau đó lại tiếp tục một đợt ám sát nữa. Tóm lại là kh cho bọn ta sống sót."

Đám t.ử sĩ nhau, im lặng kh nói.

Mỗi câu nàng nói đều kh là câu hỏi, mà là sự xác định và khẳng định. Vậy thì hỏi bọn chúng làm gì, thà cho bọn chúng một cái c.h.ế.t nh chóng, còn hơn là sống kh bằng c.h.ế.t như bây giờ!

" các ngươi kh gật đầu? Vẫn chưa bị c.ắ.n đủ ?"

Liễu Tuế nhướng mày, vẻ mặt đầy khó hiểu.

"Là cách ta hỏi kh đúng ? Vậy ta hỏi lại, bề ngoài các ngươi là của Tứ hoàng tử, nhưng thực chất phía sau còn chủ t.ử khác, đúng kh?"

Im lặng, ngoại trừ tiếng lá cây xào xạc thỉnh thoảng lướt qua theo gió, chính là tiếng thở dốc dần nặng nề của đám t.ử sĩ.

"Ta đã nói mà, đ.á.n.h trận nào chuyện tướng quân ra trận dụ địch trước! Hóa ra Tứ hoàng t.ử cũng chỉ là một quân cờ trong tay khác mà kh hề hay biết! Chậc chậc, cái đầu này còn chẳng bằng một nửa Đồ Sơn nhà ta th minh, thế mà cũng dám mơ tưởng đến ngôi vị đó."

Đám t.ử sĩ kh biết nên gật đầu hay lắc đầu, dù cô nương này cứ luôn tự lẩm bẩm, còn bọn chúng thì cứ như những hòn đá vô tri vô giác trên mặt đất...

Liễu Tuế vài bước: "Đồ Sơn!"

Đầu Đồ Sơn sắp nổ tung, chậm chạp bò qua, mắt đột nhiên mở to.

Phủ thi thảo, nửa sườn đồi phủ đầy Phủ thi thảo!

Điều này nghĩa là nó thể chén no say một bữa !

Kh ai thể ngăn cản bước chân của một con rắn!

Vài tên t.ử sĩ nh chóng trao đổi ánh mắt, trong mắt đối phương đều là sự tuyệt vọng.

Kh ta nói đích nữ Liễu gia nhu nhược vô năng, ích kỷ nhát gan ? Thậm chí còn nói nàng dung mạo xấu xí, vô tài vô đức!

Quả nhiên lời đồn đều là lừa !

Số Phủ thi thảo này là do chủ t.ử của chúng đã tốn biết bao c sức cho từ Hoài Nghĩa di thực qua, trong quá trình này đã trải qua muôn vàn gian khổ. Nhưng nếu thể khiến Nhiếp Chính Vương sống kh bằng c.h.ế.t, thì cũng kh uổng phí tâm cơ mưu tính nhiều năm của chủ tử.

Liễu đại tiểu thư và con rắn xấu xí c.h.ế.t tiệt bên cạnh nàng đã phá hủy tâm huyết nhiều năm của chủ t.ử bọn chúng!

Chúng đáng c.h.ế.t! Đáng chịu hình phạt lăng trì xẻo ngàn nhát!

Phủ thi thảo nh chóng bị Đồ Sơn bới tung tóe, kh còn nhận ra hình dạng. Còn những thi trùng ẩn dưới rễ cây thì trở thành bữa ăn trong bụng Đồ Sơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-ma-y-thoi-hien-dai-xuyen-th-ac-ba-mot-phuong/chuong-133-troi-phu-ho-ninh-an.html.]

Cảnh Chiêu Thần lười biếng tựa vào gốc cây, đôi mắt phượng tuyệt đẹp hơi nheo lại, giọng nói lạnh lùng như suối núi.

"G.i.ế.c ."

Liễu Tuế nhún vai, kh tỏ ý kiến.

Một tên t.ử sĩ dùng hết sức lực toàn thân nắm l cổ chân Liễu Tuế, môi mấp máy.

" tính toán rằng các ngươi sẽ c.h.ế.t, cho nên đã sớm chôn Thi trùng vào cơ thể các ngươi."

Nàng nhếch môi. Ánh nắng xuyên qua cành cây chiếu lên khuôn mặt nàng trắng như ngọc, lại khiến ta bất giác th lạnh sống lưng.

Nàng hất hàm về phía Đồ Sơn: "Yên tâm, Đồ Sơn sẽ giúp các ngươi dọn dẹp sạch sẽ, cho các ngươi lên đường tươm tất!"

Tên t.ử sĩ run rẩy, tay bất giác bu lỏng.

kh nói một lời nào, vậy mà nàng lại thể thấu rõ nội tâm của , ều này thật quá khủng khiếp!

Sau bài học lần trước, Liễu Tuế đốt xác t.ử sĩ tại chỗ để tránh hậu họa.

Từ đầu đến cuối, Cảnh Chiêu Thần kh hề hỏi thêm một lời nào về thân phận của nàng, cũng kh vì thân phận của nàng mà thay đổi thái độ.

vẫn tốt tính cõng Liễu Tuế xuống núi.

"A Chiêu, sợ ta kh?"

Cảnh Chiêu Thần cười lắc đầu: "Nàng mãi mãi là Tuế Tuế của bổn vương. Bổn vương chỉ cần ghi nhớ ều này là đủ."

Liễu Tuế khẽ đáp một tiếng, dán chặt vào tai .

"Vừa ta đã làm bị thương, ta xin lỗi A Chiêu. Ta vẫn chưa học được cách kiểm soát nó."

Đồng t.ử Cảnh Chiêu Thần khẽ động. Giọng nói mang theo chút nghẹn ngào của nàng lọt vào tai, đáy lòng tức khắc mềm nhũn thành một vũng nước.

"Tuế Tuế đừng lo, nàng đã làm tốt , bổn vương sẽ luôn ở bên nàng."

Nửa cánh tay ngọc ngà lộ ra của Liễu Tuế ẩn hiện luồng t.ử khí bao qu. Theo hơi thở dần đều của nàng, khí thể đó từ từ biến mất.

Cảnh Chiêu Thần tuy kh hiểu về con đường tu tiên, nhưng luyện võ từ nhỏ, trong đó ít nhiều cũng sự tương đồng.

Xét tình trạng của Liễu Tuế lúc này, lẽ nàng đã hấp thụ quá nhiều linh lực của Tuyết Phách Sơn, nhất thời kh thể kiểm soát. Nhưng may mắn huyết mạch Thánh Nữ trấn áp, nên mới kh khiến nàng tẩu hỏa nhập ma.

Nhưng, truyền thuyết từng nói, Thánh Nữ cần chọn một để truyền thừa huyết mạch, nhưng cả đời kh được l chồng!

Sống bảo vệ vạn vật sinh linh Hoài Nghĩa, c.h.ế.t cũng chôn cốt nơi Hoài Nghĩa!

Con đường phía trước của và Liễu Tuế ch gai trùng ệp, dường như vĩnh viễn kh th ểm cuối.

Dưới chân núi, mọi đã bắt đầu vội vàng làm việc. Họ chạy khắp các sườn núi, ruộng đồng để kiểm tra tình hình mùa màng.

"Kh ngờ lại kh bị hỏng một gốc nào!"

"Nhà ta cũng thế, chuyện này thần kỳ quá!"

"Mọi đều nói Liễu cô nương ở đây, kh cần lo lắng bất cứ ều gì!"

So với sự thảnh thơi của bọn họ, Tần thị lại căng thẳng đến mức lòng bàn tay toát mồ hôi.

Nàng ta đã vỗ n.g.ự.c cam đoan rằng sẽ bảo vệ tốt những cây cà chua và ớt hương liệu từ nước ngoài này, chúng vốn đã yếu ớt, trải qua một trận cuồng phong mưa bão như thế này, liệu thể sống sót hay kh vẫn còn là ều chưa thể biết.

Màn sương mỏng m dần tan , Tần thị kh phát hiện ra ều gì bất thường, cẩn thận vén một góc vải dầu lên.

Mỗi cây đều đứng thẳng cành, thậm chí còn nhú ra những chồi non mới.

“Sống , tất cả đều sống sót, đây quả thực là trời phù hộ Ninh An!”

Tần thị chắp hai tay, cúi lạy trời đất hết lần này đến lần khác.

Mọi làm theo, cùng quỳ rạp xuống bờ ruộng, thành kính ba lạy trước thương thiên!

Đại đa số bọn họ, trước đây ở Kinh thành đều là kiểu được hầu hạ tận tay, cơm dâng nước rót, chưa từng biết rằng trồng trọt lại là chuyện cực nhọc đến thế, quá nhiều chuyện lo lắng, đến nỗi họ đã quên mất bộ dạng trước kia của là gì.

Dân sinh khổ cực, chỉ những từng nếm trải mới thấu hiểu sự gian truân này! So với những kẻ ngồi trên cao chỉ biết động môi nói lời sáo rỗng, bọn họ càng tin phục Liễu Tuế và Cảnh Chiêu Thần hơn!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...