Nữ Ma Y Thời Hiện Đại Xuyên Thành Ác Bá Một Phương
Chương 14: Thư Hưu Thê!
Tống thị nghe vậy thì ngây tại chỗ, nước mắt cứ thế tuôn rơi như kh cần tiền.
“Tú nương? Đó chẳng là nghề hạ cửu lưu kh ra thể thống gì ! Con làm dám nói những lời như vậy với ta?”
Lão Trấn Quốc C ngẩng đầu uống cạn nửa chén rượu còn lại, cười lạnh một tiếng.
“Từ ngày mai, trừ Tề Nhi ở nhà dưỡng thương, tất cả chúng ta đều làm, Tống thị, ngươi biết chúng ta sẽ làm gì kh?”
Ông bất lực lắc đầu, kéo Liễu Tuế ngồi bên cạnh .
“Chúng ta làm ở mỏ than! Chẳng còn kh bằng cái gọi là hạ cửu lưu trong miệng ngươi ? Ngươi đến bây giờ vẫn chưa nhận rõ tình thế, lúc trước Tề Nhi muốn hòa ly, vì ngươi lại kh chịu? Liễu gia ta từ đầu đến cuối kh hề nghĩ tới việc liên lụy ngươi!”
Tống thị nghẹn lời, liếc Liễu Tề với vẻ mặt kh vui, lắp bắp ngậm miệng.
Việc đào mỏ khổ cực đến đâu nàng ta kh biết, chỉ cảm th đã từ mây x rơi xuống bùn lầy, nàng hối hận , hối hận đến ruột gan đứt từng khúc.
“Tống thị, bây giờ vẫn chưa muộn, ta thể viết thư hưu thê cho nàng, từ nay mỗi một ngả, hôn nhân tự do!”
Liễu Tề vịn tay Liễu Bình đứng dậy, vẻ mặt bình tĩnh đến lạ, trong giọng nói thậm chí kh nghe ra một chút tức giận nào.
Tống thị lắp bắp, “Nhưng, Hằng Nhi và An Nhi còn nhỏ…”
Giọng nàng càng lúc càng nhỏ, trong lòng lại thật sự bắt đầu tính toán chuyện này.
“Chuyện của chúng đã phụ thân và mẫu thân ta tr coi, nàng kh cần bận tâm! Chúng đã mang họ Liễu, Liễu gia ta tự nhiên sẽ nuôi dạy chúng nên !”
Tống thị c.ắ.n môi, “Liễu gia còn hy vọng gì nữa? Hằng Nhi và An Nhi ở thành Ninh An này kh thể nào tiền đồ lớn được, ta mang chúng !”
Liễu Tề lắc đầu với phụ thân, Tống thị đã chung chăn gối mười m năm, nở một nụ cười dịu dàng.
“Tống gia ban đầu đã nói, họ sẵn lòng đón nàng về, nhưng sẽ kh chấp nhận Hằng Nhi và An Nhi, ta vốn kh định nói chuyện này cho nàng biết, bây giờ nàng chỉ cần tính toán cho riêng là được!”
Tống thị ngã phịch xuống ghế, hai mắt trống rỗng vô hồn.
“Chúng cũng là con của ta mà, Tống gia kh thể nào vô tình như vậy được! Ta kh tin, ta kh tin.”
Liễu Lão phu nhân ôm ngực, môi run rẩy vài cái, ngã mạnh về phía sau.
Liễu Tuế lao nh như tên b.ắ.n tới sau lưng tổ mẫu, cứng rắn làm một tấm đệm thịt cho bà.
Lực xung kích quá lớn, trán Liễu Tuế đập mạnh xuống phiến đá x trên mặt đất, m.á.u từ từ chảy dọc theo khe hở.
Kh để ý đến vết thương của , nàng cẩn thận đặt đầu tổ mẫu nằm thẳng, ngón tay ấn lên mạch của bà.
“Nhị thúc, giúp ta l ngân châm!”
Liễu Bình kh hỏi gì cả, từ trong lòng l ra một bộ ngân châm mới mua hôm nay.
Mọi nín thở, nàng nh chóng đ.â.m ngân châm vào Mi Tâm huyệt, Hoa Cái huyệt, Chẩm Cốt huyệt... tổng cộng bảy châm, động tác nh nhẹn dứt khoát.
“Nha đầu, đây là Hồi Dương Thất Châm?”
Liễu Tuế một chút cũng kh kinh ngạc, tổ phụ chinh chiến nhiều năm, kiến thức rộng rãi, đã từng th qua cũng kh gì là lạ. Ngay cả nàng, việc học được phương pháp châm cứu này cũng là một kỳ ngộ.
“Tổ phụ uyên bác, quả thực là Hồi Dương Thất Châm pháp.”
“Làm con lại biết y thuật? Chưa từng thỉnh tiên sinh dạy qua, vả lại, y nữ cũng chỉ là hạng hạ cửu lưu!”
Giọng Tống thị hơi chói tai, khiến trán Liễu Tuế đau nhức.
“Tống thị, nàng câm miệng cho ta!! Mau về thu xếp đồ đạc, ngày mai ta sẽ cho đưa nàng về kinh thành!!”
Liễu Tề giận kh thể kìm nén, đây lẽ là cơn giận lớn nhất mà từng bộc phát trong đời, giọng nói lớn đến mức vỡ cả tiếng.
Liễu Tề run rẩy tay, nhưng lại kh chút do dự trải tờ gi nhăn nheo trên bàn ra.
Một tờ thư hưu thê dùng hết toàn bộ sức lực của .
“Từ hôm nay, ta Liễu Tề và Tống thị kh còn dây dưa gì nữa! Hy vọng nàng tái giá được tốt, cơm áo kh lo!”
Tống thị nắm chặt thư hưu thê, chút kh nỡ, nhưng nhiều hơn lại là cảm giác được giải thoát và nhẹ nhõm kh nói nên lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-ma-y-thoi-hien-dai-xuyen-th-ac-ba-mot-phuong/chuong-14-thu-huu-the.html.]
Nàng lần cuối cùng căn nhà trống hoác và những vẻ mặt lạnh nhạt, rảo bước đến sương phòng bên cạnh, rầm một tiếng đóng mạnh cửa.
Đến đây cũng đóng lại mười m năm tình nghĩa giữa nàng và Liễu gia!
Liễu Tuế chuyên tâm, kh hề bị việc này làm phân tâm. Sau một khắc đồng hồ rút ngân châm ra, th tổ mẫu chậm rãi mở mắt, mạnh mẽ nôn ra một ngụm máu.
Máu b.ắ.n lên mu bàn tay Liễu Tuế, nhưng nàng hoàn toàn kh hay biết, nhẹ nhàng đỡ tổ mẫu dậy.
“Tổ mẫu cảm th khá hơn chưa? Huyết ứ như vậy nôn ra thêm vài lần, bổ sung thang thuốc, bệnh của sẽ khỏe lại, sống thọ trăm tuổi kh thành vấn đề!”
Liễu Lão phu nhân cười, tựa vào lòng cháu gái. Sự gian khổ suốt chặng đường lưu đày này đều đáng giá.
“Được, tổ mẫu sẽ sống trăm tuổi, đến lúc đó còn thể th chắt trai chắt gái!”
“Được thôi, ngày mai con sẽ cướp một rể hiền về cho !”
Cả nhà cười ầm lên, Tống thị ở sương phòng bên cạnh bịt tai lại, chỉ cảm th tiếng cười của bọn họ vô cùng chói tai.
Đỡ tổ mẫu nằm lên giường, nàng đau lòng vết thương trên trán Liễu Tuế.
“Đều là do tổ mẫu vô dụng, hại nha đầu bị thương , con gái kh nên để lại sẹo!”
Liễu Tuế cười để lộ hàm răng trắng, “Tổ mẫu, con là thần y mà, chắc c kh để lại sẹo!”
Liễu Lão phu nhân chỉ th mệt mỏi, lồng n.g.ự.c đang bị bí bách đã thoải mái hơn nhiều. Liễu Tuế kh còn là Liễu Tuế ngày xưa nữa, nhưng ều đó can hệ gì, nàng vẫn là cháu gái Liễu gia của bà!!
Phòng ốc thì đủ dùng, nhưng Liễu Tuế kiên quyết ngủ chung phòng với hai đứa nhỏ. Gặp loạn thế, nàng bảo vệ chúng được an toàn.
Chân Liễu Tề kh tiện, Liễu Bình liền tạm thời ở cùng phòng với .
Liễu Tuế để Trương thị ngủ trên giường gỗ, còn nàng thì ngủ trên chiếc sập nhỏ với hai đệ .
“Thím hai, nếu tối th kh thoải mái thì cứ gọi ta!”
Trương thị đáp lời, nằm trên chăn đệm mềm mại, trái tim cuối cùng cũng được thả lỏng.
Cả đời này nàng kh cầu gì khác, giữ được phu quân, giữ được con cái, đó là tâm nguyện lớn nhất của nàng.
Tống thị thật ngốc, Liễu gia tuyệt đối sẽ kh cứ thế mà suy sụp. Sau này nàng ta nhất định sẽ hối hận về quyết định ngày hôm nay!
“Tuế Tuế, con mau ngủ , suốt chặng đường này con là vất vả nhất, thím hai ta thân thể rắn rỏi lắm!”
Kh nghe th động tĩnh gì, nàng chống dậy , phát hiện Liễu Tuế ôm Liễu An đã ngủ say.
Trương thị cười, “Kh , sau này ta chính là mẹ của các con!”
Liễu Tuế lật , khóe môi cong lên. Xem kìa, thế đạo này vẫn còn nhiều tốt!
Một đêm ngủ ngon.
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, Liễu Tề đã dậy. Liễu Bình đã tìm đến tiêu cục duy nhất trong thành, chi hai mươi lăm lượng thuê một cỗ xe ngựa, hộ tống Tống thị về kinh thành.
Vương Toàn đã lên tiếng giúp đỡ, tiêu cục cũng vừa lúc chuyến hàng đưa đến ngoại ô kinh thành, cho nên đôi bên vừa gặp đã hợp ý, kh làm khó họ.
Tống thị trong tay chỉ xách một bọc hành lý nhỏ. Liễu Lão phu nhân kh ra mặt, chỉ bảo Trương thị đưa cho nàng một ngân phiếu hai trăm lượng, coi như trọn vẹn tình nghĩa.
Liễu Hằng và Liễu An chỉ lặng lẽ rơi lệ, trơ mắt mẫu thân kh chút do dự chui vào xe ngựa.
Vợ chồng vốn là chim cùng rừng, đại nạn đến ai n tự bay!
Là do nàng Tống thị trước kia ngoan cố, đáng lẽ kh nên theo Liễu gia đến cái nơi chim kh thèm ỉa này. Mặc dù Tống gia chỉ là quan nhỏ thất phẩm, nhưng ít ra cũng thể đảm bảo nàng cơm áo kh lo!
Nghĩ suốt một đêm, nàng th kh hề sai!
Kẻ sai chính là Liễu gia đã hại nàng ra n nỗi này!
Nàng vén rèm xe, lần cuối cùng cái thành Ninh An xám xịt này, thậm chí còn nhẫn tâm kh thèm liếc hai đứa con một cái!
Xe ngựa của tiêu cục chầm chậm ra khỏi thành, cho đến khi dần biến mất khỏi tầm mắt mọi .
Việc lại thời cổ đại bất tiện, một lần ly biệt này lẽ là cả đời!
Chưa có bình luận nào cho chương này.