Nữ Ma Y Thời Hiện Đại Xuyên Thành Ác Bá Một Phương
Chương 153: Khế Ước Thành
Liễu Tuế cười, đôi mắt cong cong như vành trăng khuyết cuối trời, chứa đựng ánh lấp lánh, khiến khác cũng cảm th vui lây.
“Thái độ nhận lỗi tốt, nhưng chưa biết thật lòng hối cải kh, cần kiểm chứng, hôm nay tạm thời tha thứ cho ngươi.”
Thánh Nữ Chi Lực vui mừng, vừa định lao vào cơ thể nàng, lại bị đẩy ngược trở ra.
“Vội vàng gì chứ, ta còn chưa nói xong! Nói miệng kh bằng chứng, lập văn tự làm căn cứ! Ồ, đúng , ngươi kh thực thể, cũng kh biết viết chữ, quả thực hơi làm khó linh thể nhỉ.”
Dù nói vậy, thái độ của Liễu Tuế lại kiên quyết, mang dáng vẻ nếu ngươi kh tuân theo, ta sẽ cứ đứng ngươi tiêu tan.
Cảnh Chiêu Thần cũng ngừng nôn ọe, vô lực tựa vào cạnh cửa, Liễu Tuế đang nghiêm chỉnh giảng đạo lý với khối khí mơ hồ dưới đất.
Liễu Tuế lẩm bẩm với Đồ Sơn, lại giống như đang tự nói với chính .
“Nếu đã kh thể rời xa nhau, ắt sẽ cách cùng tồn tại, chỉ là tạm thời chưa ai biết mà thôi, ngươi nói kh?”
Đồ Sơn dứt khoát bò đến chân Cảnh Chiêu Thần để tìm sự yên tĩnh.
Th Thánh Nữ Chi Lực vẫn kh hề nhúc nhích, Liễu Tuế đứng dậy, duỗi một cái tr chẳng hề giữ hình tượng, sau đó ngáp một cái.
“Ta buồn ngủ c.h.ế.t được, ta lên lầu ngủ trước đây, chư vị ngủ ngon.”
Nói xong, nàng quay bỏ .
Thánh Nữ Chi Lực chỉ cảm th đầu óc choáng váng, hận kh thể hóa thành một làn khói x, c.h.ế.t quách cho xong.
Nhưng nó sứ mệnh, việc chưa hoàn thành thì nó một ngày kh thể yên giấc.
“Ta... ta nói, Ngài thể kết Khế với ta! Nhưng từ nay về sau, Ngài sống thì ta tồn tại, Ngài c.h.ế.t thì ta tiêu vong, kh còn đường hối hận.”
Liễu Tuế ở nơi bọn họ kh th, khẽ nhếch môi.
Điều này hoàn toàn giống với những gì được miêu tả trong cuốn sách nàng trộm từ Trường Bạch.
Tuy nàng xuyên kh kh kh gian như những khác, nhưng rốt cuộc cũng coi như 'kim thủ chỉ'.
Chỉ cần vận dụng tốt Thánh Nữ Chi Lực, khi Cảnh Chiêu Thần đối địch sẽ kh cần lo lắng về an nguy của nàng nữa.
là đại thụ, nàng cũng kh làm dây tơ hồng, muốn làm thì làm cái cây sánh vai với , cùng nhau nâng đỡ, chống chọi phong ba!
Nàng quay đầu lại, kh nói một lời, vươn tay ra, nhếch cằm về phía Thánh Nữ Chi Lực.
Vậy nên, việc kết Khế cũng do nó ra tay?
Cũng đúng, hiện tại nó mới là kẻ đang khẩn cầu sự tồn tại một cách hèn mọn!
Thánh Nữ Chi Lực hối hận đến ruột gan x mét, rõ ràng đã an ổn vô sự lâu như vậy, hà cớ gì cứ chui ra ngoài làm ra vẻ đại gia, giờ thì hay , nhất thời thành cháu trai!
Liễu Tuế cũng kh thúc giục, chỉ là nàng ngáp liên tục khiến khóe mắt Cảnh Chiêu Thần giật liên hồi.
“Ta đếm ba tiếng, nếu vẫn kh muốn thì thôi, từ đâu tới thì cút về đó.”
Nàng kh thích bị khác khống chế, càng kh thích cưỡng ép khác làm khó.
Nghe ý của Thánh Nữ Chi Lực, chỉ cần kết Khế là đồng nghĩa với việc khóa chặt hai lại với nhau, nàng thì kh , được thêm một phần trợ lực, nhưng Thánh Nữ Chi Lực từ nay sẽ kh còn tự do nữa.
Vì vậy, được hay kh thì nói một lời, nhưng nàng thực sự buồn ngủ, buồn ngủ đến mức muốn nổi ên!
Cảnh Chiêu Thần bước qua tất cả mọi , lên cầu thang.
“Tuế Tuế, kết Khế kh là chuyện đơn giản như vậy, nếu nàng buồn ngủ thì cứ ngủ trước, ngày mai nói cũng chưa muộn.”
“..................”
Thánh Nữ Chi Lực đang nghĩ xem làm thế nào để đối mặt với những tháng năm bị nô dịch t.h.ả.m thương sau này, nghe lời này suýt chút nữa bật khóc.
Nếu nó thể đợi được đến ngày mai, thì đâu cần khúm núm hạ như vậy?
Cầu xin mãi cả một đêm, khó khăn lắm Liễu Tuế mới chịu nhượng bộ, gã đàn này lại xen ngang.
Thật là lo chuyện bao đồng!
Ánh mắt Liễu Tuế liên tục quét về phía căn phòng trên lầu hai, chiếc giường mềm mại đã ở ngay trước mắt, nhưng nàng vẫn còn cách nó một đoạn.
Nàng giờ đây kh còn tâm trí để nghe chuyện khế ước, nàng chỉ nhớ đến cái giường của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-ma-y-thoi-hien-dai-xuyen-th-ac-ba-mot-phuong/chuong-153-khe-uoc-th.html.]
Cảnh Chiêu Thần th vậy, thở dài một hơi, cưng chiều xoa xoa đỉnh đầu nàng.
“Đi thôi, nghỉ ngơi, ngày mai kh việc gì thể ngủ thêm một lát.”
Thánh Nữ Chi Lực đành chấp nhận số phận, “Chỉ cần cho ta một giọt m.á.u của Ngài là được.”
Một khí cường đại như vậy bày ra trước mặt, cô nương này lại chỉ nhớ đến chuyện ngủ, nên khen nàng rộng lòng hay là chẳng màng đến mọi chuyện?
Chỉ th Liễu Tuế vừa còn buồn ngủ đến mức đứng kh vững, trong phút chốc ánh mắt đã rực sáng.
“Ta hỏi lại một lần nữa, kết Khế là do ngươi cam tâm tình nguyện, chứ kh ta cưỡng ép làm khó!”
“! Ta cam tâm tình nguyện vì sở dụng, sinh t.ử cùng chung, vinh nhục cùng hưởng, kh rời kh bỏ...”
Khóe miệng Cảnh Chiêu Thần giật giật.
lại còn làm cả lời thề thế này, nghe cứ như sắp bái đường thành thân vậy.
Liễu Tuế giơ tay, “Đừng nói m lời hoa hòe hoa sói này, tr thủ thời gian, làm xong ngủ!”
Câu nói này của Liễu Tuế khiến các ám vệ dưới lầu đều lỡ mất một nhịp tim, kh khỏi đồng loạt về phía Cảnh Chiêu Thần.
Liễu cô nương nói chuyện luôn thẳng t, tính tình cũng hoạt bát, quen sẽ cảm th vô cùng thoải mái khi ở bên nàng.
Nhưng Nhiếp Chính Vương lại kh là dễ dàng ăn nói như vậy!
Nghe xem nàng nói những lời gì, kh biết còn tưởng nơi này sắp hỷ sự!
Nhiếp Chính Vương cũng chưa từng nói những lời sến sẩm như vậy với Liễu cô nương!
Thánh Nữ Chi Lực đối với phản ứng của bọn họ tỏ ra vô cùng khinh thường.
“Đều nói ta do Thánh Nữ linh lực hóa thành, nói ra thì cũng coi như là một cô nương, hừ, xem các ngươi n cạn đến mức nào!”
Giọt m.á.u run rẩy trên đầu ngón tay Liễu Tuế, Thánh Nữ Chi Lực cũng kh thèm để ý đến việc giận hờn bọn họ nữa, lập tức co lại thành một ểm tím nhỏ.
Liễu Tuế chỉ cảm th cổ tay như bị thứ gì đó c.ắ.n một cái, hơi nhói đau, ngay sau đó mọi thứ lại trở về như cũ.
Giang Thụ trợn mắt há hốc mồm, “Cô nương, mắt của !”
Cảnh Chiêu Thần nghiêng đầu , kh th gì bất thường, dường như luồng t.ử khí vừa lóe lên chỉ là ảo giác của .
“Đến đây, ta và Ngài hòa làm một thể, tâm ý tương th...”
Liễu Tuế kinh ngạc lùi lại một bước, đặt m.ô.n.g ngồi phịch xuống bậc thang, hồi lâu kh thể hoàn hồn.
“A Chiêu... Nó còn biết nói chuyện! Nội lực của cũng như vậy ?”
Cảnh Chiêu Thần cười, một tay ôm l nàng.
“Đã nói ta và nàng khác biệt, đã kh nghĩ th được thì đừng nghĩ nữa, ngủ một giấc thật ngon, ngày mai ta sẽ dẫn nàng gặp một .”
Liễu Tuế cũng kh còn rối rắm nữa, đầu vừa chạm vào gối đã lập tức chìm vào giấc ngủ sâu.
Một đêm ngon giấc, cho đến khi trời sáng rõ, ánh dương xuyên qua khung cửa sổ hé mở chiếu lên mặt nàng, nơi cổ tay mơ hồ t.ử khí lay động.
Nàng đưa tay che ánh nắng chói lọi, qu.
Giấc mộng dài, dài đến mức nàng chút kh phân biệt được những chuyện đó thật sự xảy ra hay kh.
“Cho nên Hoài Nghĩa dù bị hủy hoại cũng kh thể rơi vào tay kẻ khác?”
T.ử khí lay động, nhất thời tĩnh lặng đến mức thể nghe th tiếng kim rơi.
Hoài Nghĩa ba khu rừng rậm mà thường kh thể đặt chân tới, qu năm bị chướng khí bao phủ, gai góc chằng chịt, thỉnh thoảng dã thú xuất hiện, tiếng gầm vang trời khiến ta kinh hồn bạt vía.
Nhưng, nơi nguy hiểm nhất thường ẩn chứa tài phú khổng lồ.
Suốt trăm năm qua đều lưu truyền một truyền thuyết.
Cứ cách năm mươi năm, sâu trong rừng rậm sẽ nở ra một đóa hoa, nào được đóa hoa đó, thể mở ra kho báu Hoài Nghĩa, nhất thời những đến tìm bảo vật chen chúc nhau, từng từng kh sợ c.h.ế.t x vào, cuối cùng đều kh còn xương cốt.
Nhưng cho dù như thế, lòng tham tựa như ma quỷ, một khi đã bén rễ nảy mầm trong lòng , thì kh cách nào khống chế được nữa, dễ dàng ngồi hưởng kim ngân tài bảo dùng mãi kh hết, cùng với c pháp thần bí vô song khắp thiên hạ, ai mà thể chống lại được!
Chưa có bình luận nào cho chương này.