Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Ma Y Thời Hiện Đại Xuyên Thành Ác Bá Một Phương

Chương 187: Ngài Lão không phải người!

Chương trước Chương sau

Liễu Tuế bị tiếng hét của Trường Bạch làm cho đầu óc ong ong.

Nàng kh chút khách khí liếc Trường Bạch, dùng mũi chân đá đá vạt áo đang dính đầy đất.

"Nghe nói y phục của Lão nhân gia đây đắt đỏ lắm, chim trĩ còn biết quý trọng l vũ, chẳng lẽ Ngài Lão còn kh bằng một con chim trĩ?"

Trường Bạch gật đầu, lớp bụi bám trên y phục, quả thực là chút phung phí của trời .

"Kh đúng! Con nha đầu c.h.ế.t tiệt này lại đem sư phụ ra so sánh với chim trĩ? Mau lại đây cho ta!"

Ông gầm lên giận dữ, đám cỏ dại xung qu bỗng chốc nghiêng hẳn về một bên.

Liễu Tuế tặc lưỡi.

ta thường nói dạy hết đồ đệ, sư phụ sẽ c.h.ế.t đói. Lão già này quả nhiên đã giấu nghề!

"Sư phụ lại keo kiệt thế? Chiêu này tại kh dạy cho con? sợ trò hơn thầy, sợ d hiệu Võ Lâm đệ nhất của bị con cướp mất kh?"

Nàng hỏi dồn dập như s.ú.n.g liên th, khiến Trường Bạch nhất thời quên mất rốt cuộc vừa đang giận vì chuyện gì.

"Ăn nói hồ đồ! Lão phu kh là kẻ keo kiệt như thế. Những gì cần dạy đều đã dạy cho con hết ."

Liễu Tuế bĩu môi, "Lão nhân gia nói lời này mà lòng kh hổ thẹn ư? Trừ lần luyện khí trầm đan ền, đ.á.n.h rắm một cái rõ to, nói m câu chẳng ai hiểu được, còn dạy gì nữa?"

Giang Thụ chạy toát mồ hôi trán, nghe Liễu Tuế nói vậy, cười đến sặc, ôm bụng kêu trời vì đau.

Khuôn mặt già nua của Trường Bạch đỏ bừng, chỉ lỡ tay một lần thôi, chuyện này kh thể bỏ qua được ?

Ông nghển cổ lên, cứng miệng cãi cố.

"Ai còn kh đ.á.n.h rắm chứ? Hơn nữa, là ai cũng lúc phạm sai lầm, con nha đầu c.h.ế.t tiệt này cứ nói mãi kh thôi vậy hả?"

Cảnh Chiêu Thần thản nhiên chen vào một câu.

"Nhưng Ngài Lão kh ."

Trường Bạch, "... lại mắng ta như thế?"

"Ngài Lão tu tiên, cảnh giới thể so với vãn bối chúng ta được."

Ý là lỗi sai của lão ta kh thể bỏ qua?

Chẳng lẽ một cái rắm của lão còn thể chấn sập cả bầu trời ?

Thật sự kh biết nên nói gì, Trường Bạch một hậm hực nhưng đôi tai lại dựng thẳng lên, sợ rằng sẽ bỏ lỡ những lời bọn họ nói.

Hóng chuyện ai mà chẳng thích, lão ta là một tu tiên giả, nếu lão ta tám quẻ chuyện thiên hạ thì e là bọn họ chịu kh thấu.

Liễu Tuế cũng chẳng rảnh bận tâm đến lão, trong đầu kh ngừng hồi tưởng lại những cuốn sách liên quan mà ta đã xem ở kiếp trước.

Nàng may mắn với thân phận quân y ở kiếp trước, ngoài việc xem xét các tài liệu liên quan đến y thuật, nàng còn cùng các chiến sĩ lật xem báo chí về quân sự.

Liễu Tuế ổn định tâm thần, sang Cảnh Chiêu Thần đang đứng che nắng cho nàng.

"Đường thể bổ sung năng lượng, giúp con nh chóng hồi phục thể lực, còn thể dùng trong y học. Khi d.ư.ợ.c liệu khan hiếm, đường tính hút ẩm tốt, thể giúp vết thương khô ráo, giảm viêm loét. Những ều này sách đều ghi chép, ều ta muốn nói là một c dụng khác của nó."

Trường Bạch vô cùng sốt ruột cắt ngang lời Liễu Tuế.

"Nói mau nói mau! Khoe mẽ làm gì, ở đây quá nhiều côn trùng !"

Lão kh ngừng vung tay, trên mặt đã bị c.ắ.n sưng một cục to.

Cảnh Chiêu Thần liếc xéo lão một cái, "Nếu ngài kh muốn nghe, thể về khách ếm nghỉ ngơi trước."

"Kh được kh được, nhỡ đâu hai tự chơi, kh dẫn theo lão phu thì !"

28. Liễu Tuế kìm nén xung động muốn quyết chiến một trận với lão ngay tại đây.

"Bạch đường sau khi nấu chảy, thêm vào một lượng Kali nitrat nhất định thể chế tạo thành t.h.u.ố.c nổ đơn giản. Tuy đơn giản, nhưng sức sát thương lại cực cao. Ta nghi ngờ mục đích bọn chúng dùng đường là ở ểm này."

Đại Chiêu vật tư khan hiếm, nhiều thành trấn đang đối mặt với nạn đói. Nếu Túc Thành thật sự cất giấu một lượng lớn t.h.u.ố.c nổ, thì đó quả là tai họa diệt vong!

Cảnh Chiêu Thần khẽ suy ngẫm một lát, "Kali nitrat là gì? giống với Tiêu Thạch lần trước nàng dùng để làm băng kh?"

Liễu Tuế lắc đầu, "Khác. Kali nitrat còn được gọi là Hỏa tiêu hay Thổ tiêu, thường được dùng làm phân bón cho đất đai, nhưng cũng là nguyên liệu quan trọng nhất của Hắc hỏa dược. A Chiêu, biết thứ này kh?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-ma-y-thoi-hien-dai-xuyen-th-ac-ba-mot-phuong/chuong-187-ngai-lao-khong-phai-nguoi.html.]

"Hỏa tiêu ta biết, pháo hoa, pháo nổ trong dịp Tết đều sử dụng đến. Kinh thành hàng năm đều đốt, nhưng số lượng đều ghi chép..."

"Vậy Túc Thành hẳn là chưa từng lĩnh dùng qua nhỉ? Dù pháo hoa những thành trấn bình thường kh thể đốt được, chi phí cao, nguyên liệu khan hiếm."

Liễu Tuế kh nói nữa, ánh mắt rơi vào một con suối nhỏ cách đó kh xa.

Nước trong suốt thể th đáy, ngay cả sỏi cuội dưới lòng suối cũng th rõ ràng, nhưng, kh rong rêu, kh cá nhỏ.

Thậm chí, ven suối ngay cả côn trùng th thường cũng kh th một con.

Điều này thật sự bất thường.

Theo ánh mắt nàng, Cảnh Chiêu Thần và Trường Bạch cũng nh chóng phát hiện ra m mối.

Ba ngồi xổm bên bờ suối, Trường Bạch thậm chí còn dùng tay vốc nước lên, trái ngó .

"Sạch sẽ lắm, xem."

Lão lại ghé sát mũi ngửi ngửi, "Cũng kh mùi vị gì khác. lẽ là nàng cảm nhận sai , lão phu th đây chỉ là một con suối bình thường thôi."

Liễu Tuế dùng ngón tay chấm nước, đưa lên miệng nếm thử, nh chóng "phì phì" vài tiếng.

"Vị mặn! Quả nhiên là thế, ta đoán kh sai!"

Th hai bọn họ ánh mắt lộ vẻ khó hiểu, nàng đành kiên nhẫn giải thích.

"Bản thân Hỏa tiêu kh mùi, kh độc, vị mặn, dễ hòa tan trong nước, cũng thể hòa tan trong Glycerin."

Cảnh Chiêu Thần lập tức nhận ra ều bất thường trong lời nàng.

Chỉ Trường Bạch vẫn ngơ ngác, "Ý gì? Nha đầu, nàng nói trong nước này cái thứ Hỏa tiêu gì đó à?"

Lão chỉ tay vào những căn nhà n dân ở đằng xa.

"Vậy bọn họ uống nước này liên tục, theo lời nàng nói, chẳng đã c.h.ế.t hết ?"

Liễu Tuế quả thực lười giải thích, hóa ra nãy giờ nói nhiều như vậy, Trường Bạch một chữ cũng chẳng lọt tai.

lão ta là một kẻ tu tiên nhàn rỗi, kh hiểu cũng là chuyện bình thường.

Ngược lại, Cảnh Chiêu Thần vẫn chưa mở lời, cứ chằm chằm mặt nước kh biết đang nghĩ gì.

Mãi lâu sau mới ngước đầu lên, "Tuế Tuế ý là trong nước này hòa tan Hỏa tiêu, tuy kh độc, nhưng vẫn gây ảnh hưởng."

"Đúng vậy, dù nó cũng là nguyên liệu phân bón n nghiệp, nói kh ảnh hưởng là kh thể. nghe nói Túc Thành từng phát hiện ra mỏ tiêu kh?"

"Chưa từng! Triều đình căn bản kh biết chuyện này."

Bụng Trường Bạch kh đúng lúc mà hát lên khúc 'Kh thành kế', lão vẻ suy sụp ngồi trên tảng đá, ánh mắt ngây dại.

Liễu Tuế nói tối mới đồ ăn ngon, chẳng lão chờ thêm m c giờ nữa .

Những ngày trong núi còn chẳng khó chịu bằng hôm nay, lão cứ mong mỏi, mong mỏi, mà mặt trời cứ như thể đối nghịch với lão, chói lọi treo lơ lửng trên kh.

"Nha đầu à, hai các con một chút cũng kh th đói ? Chúng ta còn ở cái Túc Thành c.h.ế.t tiệt này bao lâu nữa?"

Sớm biết vậy, trên đường đã kh nên vứt cái bánh nướng cháy vàng kia , giờ lão nhớ lại hối hận đến ruột gan đứt từng khúc.

Liễu Tuế chẳng biết từ đâu mò ra một khối ểm tâm, "Này, lót dạ ."

Trường Bạch kh cần nghĩ ngợi liền nhận l, vừa đưa đến miệng, bỗng nhớ ra khối ểm tâm trong tay Cảnh Chiêu Thần lần trước đã bị Liễu Tuế đ.á.n.h rơi xuống đất.

"Nàng muốn hại c.h.ế.t vi sư? ta kh được ăn, ta liền ăn được à?"

Liễu Tuế vỗ vỗ trán, vẻ mặt bừng tỉnh.

"Ồ, , ta lại quên mất việc quan trọng này chứ, Sư phụ mau ăn ! Một chút cũng kh được bỏ lại đâu!"

Trường Bạch, "..."

Tức đến mức nhất Phật xuất thế, nhị Phật thăng thiên!

Ta nên làm gì để th lý môn hộ đây?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...