Nữ Ma Y Thời Hiện Đại Xuyên Thành Ác Bá Một Phương
Chương 210: Một Niệm Thiên Đường, Một Niệm Địa Ngục
Một con ưng đột nhiên đậu trên vai Cảnh Chiêu Thần, chỉ cười, kh biết l từ đâu ra miếng thịt khô đưa lên.
Con ưng ngậm l, để mặc tháo hộp thư nhỏ bằng gỗ sơn mài dưới chân nó ra.
Cảnh Chiêu Thần khẽ nhíu mày.
"Ngươi vất vả , trở về ."
Con ưng vỗ cánh bay , biến mất trong màn đêm thăm thẳm.
" chăng kinh thành xảy ra chuyện quan trọng? cần quay về kh?"
Cảnh Chiêu Thần kh lên tiếng, chỉ lẳng lặng Liễu Tuế một lúc.
"Tuế Tuế, ta... kh muốn giấu nàng, nhưng lại sợ nàng sẽ đau lòng."
" nói , là chuyện của Mẫu thân ?"
Nàng luôn biết những ngày tháng sau khi Tống thị trở về kinh thành kh hề dễ dàng, thậm chí sau khi tái giá, thể nói là sống qua ngày đoạn tháng.
Tống thị luôn muốn một cuộc sống yên ổn và giàu , vì thế bà kh tiếc bỏ lại phu quân và một đôi con cái, sau khi nhẫn tâm rời thì bặt vô âm tín.
Liễu Tuế kh hiểu nổi, trên đời lại loại mẫu thân như vậy?
Nam nhân như xiêm y, kh hợp thì quả thực thể thay bất cứ lúc nào, nhưng con cái là m.á.u mủ ruột thịt m.a.n.g t.h.a.i mười tháng khổ sở mới sinh ra, làm lại nói bỏ là bỏ được?
Liễu Tề kh c.h.ế.t, sau khi dịch dung thì ở lại kinh thành.
ta nói nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất.
Cảnh Chiêu Thần để tự tìm ra chứng cứ nhà họ Liễu bị hãm hại, dịch dung, lại trong Đại Lý Tự mà kh ai phát hiện.
Ông tận mắt chứng kiến vợ từng sống chung dưới một mái nhà rơi vào kết cục như ngày hôm nay, kh biết là cảm th hả hê? Hay là tâm trạng khó yên?
Liễu Tuế cho rằng nhất định sẽ đau lòng, bởi vì Liễu Tề từng xem Tống thị như trân bảo.
Khi còn ở bên nhau chẳng biết trân trọng, lúc rời , kh biết Tống thị từng hối hận kh?
"Tống thị đã c.h.ế.t. Bị nhốt trong nhà củi bỏ đói đến c.h.ế.t... ... vừa khéo là phụ trách vụ án này. Cả nhà C Bộ Thị Lang đều bị bắt giữ, chỉ chờ đến mùa thu để hỏi chém!"
"Năm đó nhà họ Liễu bị khép tội, liên quan gì đến C Bộ Thị Lang kh?"
Cảnh Chiêu Thần thầm nghĩ, quả nhiên kh gì thể giấu được nha đầu th minh này.
cười gật đầu.
"Chính xác. Năm đó đã hiến kế, vừa thể đàn áp Trấn Quốc C phủ, lại vừa thể khiến vị kia kh tốn một giọt m.á.u mà đoạt lại binh quyền."
"C.h.ế.t thì cứ c.h.ế.t . Chỉ mong kiếp sau, bà ta thể được như ý nguyện, sinh ra trong gia đình quyền quý, cả đời cơm áo kh lo, tìm được một lang quân tốt."
Liễu Tuế kh tình cảm sâu sắc với Tống thị. Điều duy nhất khiến nàng cảm động là Tống thị đã bất chấp nguy hiểm che chở trước mặt nàng.
Ngoài ều đó ra, kh còn gì khác.
Đáng tiếc, đến khi c.h.ế.t bà ta vẫn kh gặp được đứa con trai ruột của .
Họa đời nuối tiếc, mười phần thì mất tám chín, đôi khi hồ đồ cũng chẳng là kh hạnh phúc.
“ đó... đã được an táng chu đáo chưa? Dù nữa, nàng ta cũng là mẫu thân của An nhi.”
Cảnh Chiêu Thần đáp: “Đã chọn một khối đất phong thủy tốt để an táng nàng ta, nhưng chuyện này y chưa từng ra mặt.”
“ lẽ phụ thân thực sự đã bị tổn thương . đối với Tống thị thể nói là nhất vãng tình thâm, tiếc thay duyên phận vợ chồng thuở thiếu thời lại kh bằng được vinh hoa phú quý.”
Cảnh Chiêu Thần thêm một th củi vào đống lửa, Liễu Tuế với ngữ khí bình thản, trong lòng cũng an tâm đôi chút.
“Một niệm thiên đường, một niệm địa ngục. Đã là lựa chọn của chính , dù đau đớn đến m cũng khóc mà bước tiếp.”
Liễu Tuế vỗ vỗ tay đứng dậy.
“Y ở Kinh Thành vẫn ổn chứ? Thân thể kh còn bệnh tật gì nữa chứ?”
Cảnh Chiêu Thần cũng đứng dậy, giúp Liễu Tuế nhặt sạch lá rụng trên tóc nàng.
“Ừm, đã tìm d y nổi tiếng nhất xem qua, đáng tiếc dung mạo thuở trước vĩnh viễn kh thể khôi phục được nữa!”
Liễu Tuế im lặng.
Lúc , Tề Hoài vốn định g.i.ế.c y cho hả giận, nhưng bị ám vệ của Cảnh Chiêu Thần kịp thời chặn lại, song lúc đó Liễu Kỳ đã bị thiêu cháy toàn thân, kh còn chỗ nào lành lặn.
Cảnh Chiêu Thần sợ dáng vẻ y sẽ khiến nhà họ Liễu đau lòng, lại lo y tiếp tục ở lại Ninh An sẽ khó giữ mạng sống, bèn bí mật phái bảo vệ y trở về Kinh Thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-ma-y-thoi-hien-dai-xuyen-th-ac-ba-mot-phuong/chuong-210-mot-niem-thien-duong-mot-niem-dia-nguc.html.]
Nửa năm sau, Liễu Kỳ mới thể xuống giường lại.
Sau khi y khỏi bệnh, việc mang một dung mạo khác hoàn toàn kh khiến y bận tâm, cam tâm tình nguyện làm việc cho Cảnh Chiêu Thần.
Đồng thời, y đã ều tra tất cả các quan viên liên quan đến vụ án vu oan cho gia tộc họ Liễu, Thị lang Bộ C là kẻ đầu tiên bị nhắm đến.
Giờ đây, Thị lang Bộ C mưu hại vợ kế, chứng cứ xác thực, Hoàng thượng thể làm gì được?
Chỉ đành l lời lẽ chính nghĩa mà tuyên bố trước mặt văn võ bá quan, phán y xử trảm ngay lập tức.
Còn về việc tại kh lưu đày cả nhà y, kh cần đoán, miệng của c.h.ế.t là kín kẽ nhất.
Nhưng y kh hề hay biết, vị Đại Lý Tự Kh mà y tin tưởng hiện giờ, chỉ là Liễu Kỳ mang một dung mạo tương tự.
Vạn vô nhất thất ư?
Kh hề tồn tại!
“A Chiêu, nghỉ ngơi thôi! Đã quá khuya , kh nói ngày mai lên đường gấp ? Cũng kh biết Quan Châu kia còn ều gì đang chờ đợi chúng ta nữa.”
“Được, Tuế Tuế cũng ngủ sớm . Còn nữa... đừng cứ mãi suy nghĩ lung tung, biết đâu lại là bát tự của ta kh tốt hơn.”
Liễu Tuế cười, nắm l tay , đặt lên môi một nụ hôn nhẹ nhàng.
“Chúng ta đều là những kẻ mệnh cứng, đã kh c.h.ế.t được, vậy thì hãy sống thật tốt!”
Nàng kh là kẻ chỉ biết yêu đương mù quáng, Cảnh Chiêu Thần cũng kh .
Bọn họ còn những việc chưa hoàn thành, những cần bảo vệ, kh nhiều thời gian rảnh rỗi để ngắm hoa thưởng trăng, tâm sự riêng tư.
Họ là sự cứu rỗi của nhau, là niềm an ủi của nhau, là chỗ dựa của nhau!
Thế là đủ !
Thế sự khó vẹn toàn ?
Bọn họ lại muốn liều một phen!
Cùng lúc đó, khắp hang cùng ngõ hẻm Kinh Thành đều đang bàn tán chuyện Thị lang Bộ C cố ý bỏ đói vợ kế đến c.h.ế.t, nhưng từ đầu đến cuối, chẳng ai hề đồng tình với Tống thị.
Một nữ nhân bỏ lại phu quân đã bầu bạn hai mươi năm, cùng hai đứa con, chỉ một lòng muốn sống cuộc sống giàu sang phú quý, đáng đời chịu cảnh này.
Báo ứng rành rành, kh kh báo, chỉ là chưa đến lúc!
Thứ mà bách tính bàn luận nhiều hơn lại là đạo thánh chỉ này.
Những chuyện như thế này ở các nhà quyền quý Kinh Thành nhiều vô số kể, chưa từng th phán nặng đến vậy.
Pháp trường lại sắp sửa m.á.u chảy thành s .
Chuyện này kh ngừng lan rộng, trở thành đề tài đàm tiếu sau bữa trà của mọi , nhưng bất kể là Hoàng thượng hay Đại Lý Tự đều giữ im lặng.
Hoàng thượng thực ra mong đại thần đứng ra phản đối, như vậy ngài mới cớ để xử nhẹ tội.
Đáng tiếc, từ sau khi Trấn Quốc C phủ bị cả nhà lưu đày, những trung thần ngày trước đều bị làm cho lạnh lòng, hoặc là cáo lão hoàn hương, hoặc là l cớ bệnh tật mà kh ra làm quan.
Lời thật mất lòng, ều này thể hiện rõ ràng trên vị Hoàng thượng này, động một chút là c.h.é.m đầu, động một chút là lưu đày, ai còn dám nói lời thật?
Nhiều lắm lời, dư luận dần thay đổi.
nói Đại Lý Tự c báo tư thù, lại nói Hoàng thượng kh phân biệt được trung gian, dần dần trong dân gian bắt đầu lưu truyền những lời đồn thổi.
Nói rằng Kinh Thành từ sau khi Trấn Quốc C phủ bị xử phạt, vẫn luôn bất ổn, bằng chứng là th nhiều vị đại nhân quen thuộc lần lượt rời Kinh Thành, thà về quê trồng trọt chứ kh chịu vào triều làm quan!
Loạn , Kinh Thành sắp loạn !
Nhất thời, lòng hoang mang.
Giành giật lương thực, tr giành muối... mọi thứ thể tích trữ, đều vội vàng mang về nhà cất giữ đã tính.
Vật giá Kinh Thành ngày một tăng cao, giá gạo mì tăng vọt, bách tính khổ kh thể tả.
Hơn nữa, mùa hè năm nay đặc biệt nóng bức, lại mãi kh mưa, cây cối héo rũ, n dân càng thêm bạc tóc lo âu.
Cứ tiếp diễn như vậy, trừ phần lương thực nộp, trên tay họ căn bản kh còn dư dả, họ cũng là những trên già dưới trẻ, mùa hè thì kh , nhưng những ngày đ dài đằng đẵng thì làm ?
Hoàng thượng tấu chương trong tay, tức giận phất tay, tấu chương rơi tán loạn xuống đất.
Liễu Kỳ vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, rũ mắt tấu chương rơi ngay dưới chân .
“Biên quan cáo cấp, cần gấp lương thảo!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.