Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Ma Y Thời Hiện Đại Xuyên Thành Ác Bá Một Phương

Chương 223: Hoài Phong biết lỗi

Chương trước Chương sau

“Trượng kiếm hồng trần đã là ên, rượu thong dong bước lên tiên; Du tinh hí đấu trêu nhật nguyệt, say ngủ trên mây ngồi giữa nhân gian.”

Liễu Tuế xách vò rượu bằng tay , vừa uống vừa lẩm nhẩm.

Cảnh Chiêu Thần cũng kh ngăn cản, chỉ rút khăn tay ra lau những giọt rượu vương trên khóe môi nàng.

Ba vò Quế Hoa Túy, một nàng đã uống hết hai vò.

Trường Bạch chê rượu này quá ngọt, chỉ uống hai bát dựa vào chiếc giường nhỏ dành cho khách nghỉ tạm bên cửa sổ hoa, ngáy khò khò.

Hoài Phong ăn hơi no, đang kh ngừng xoa bụng .

dịch lại gần Cảnh Chiêu Thần.

rể, kh quản tỷ tỷ của ta ? Nàng luôn luôn bất cần đời như vậy à?”

Vẫn còn muốn nói thêm vài câu, nhưng Liễu Tuế đưa mắt lạnh lùng tới, lập tức đổi lời.

“Chà, kh hổ là nữ trung hào kiệt! Tỷ tỷ của tiểu gia nên như vậy... Á”

“Thằng r con, l còn chưa mọc đủ, cứ tiểu gia tiểu gia mãi, tin kh ta đ.â.m c.h.ế.t ngươi?”

Hoài Phong oán trách Liễu Tuế một cái, cuối cùng kh dám lên tiếng nữa, chỉ lặng lẽ rút ra vài cây ngân châm mảnh như l trâu vừa bị găm vào miệng.

gật đầu lia lịa.

“Hoài Phong biết lỗi .”

Liễu Tuế hừ lạnh một tiếng, tiếp tục ôm vò rượu uống một ngụm lớn.

Cảnh Chiêu Thần âm thầm đắc ý.

Hoài Phong cứ gọi y là rể, mà Liễu Tuế lại chẳng hề đính chính, vậy nghĩa là trong lòng nàng đã hoàn toàn thừa nhận y chăng?

Càng nghĩ càng vui, “Tuế Tuế, chỗ rượu này uống đủ chưa? Hay là ta cho gọi thêm một vò nữa nhé?”

Liễu Tuế nhíu mày, ngón tay trắng nõn chọc vào trán y.

“Ngươi... là muốn chuốc say bản cô nương... sau đó... làm ều bất chính đúng kh? Hừm, nam nhân, ta đã thấu ngươi !”

Cảnh Chiêu Thần, “...”

Đây là chuyện gì với chuyện gì vậy!

Y thề, y hoàn toàn kh ý định đó!

Tất nhiên, hôn một cái, ôm một cái, thì thể !

Vò rượu đã cạn.

Má Liễu Tuế ửng hồng, ánh mắt cũng hơi mơ màng, nàng chằm chằm Cảnh Chiêu Thần.

nàng thu lại ánh mắt, chao đảo vòng qu căn phòng.

“Ai nắm tay ta, giữ nửa đời ên cuồng của ta; Ai xoa mặt ta, an ủi nửa đời đau thương của ta; Ai thấu ý ta, khiến đời ta kh hối tiếc... Ai che môi ta, cùng ta si cuồng nửa đời...”

Hoài Phong vỗ tay, “Chà, giọng ca của tỷ tỷ quả thực như chim hoàng o... Tuyệt diệu, thật sự quá tuyệt vời!”

Liễu Tuế lảo đảo bước đến bên cạnh Hoài Phong, đưa tay nhéo tai .

“Thằng nhóc, gọi... gọi ai là tỷ tỷ thế? Khụ... Ngươi mới là chim hoàng o , cả nhà ngươi đều là chim hoàng o!”

Hoài Phong bất mãn lầm bầm, “Nếu cả nhà ta đều là hoàng o, thì tỷ cũng là hoàng o, mà còn là con cái!”

“Ngươi nói gì cơ? Nói to lên xem nào!”

Hoài Phong nhe răng nhếch miệng, “Bu... bu ra! Đau c.h.ế.t tiểu gia... Á, tỷ tỷ, ta sai , ta thật sự kh dám nói nữa!”

Liễu Tuế đạp một cú vào khuỷu chân Hoài Phong, kh kịp phòng bị, té phịch xuống đất quỳ.

Âm th lớn đến mức Cảnh Chiêu Thần còn lo lắng đầu gối Hoài Phong sẽ vỡ tan!

“Ta... Ta nói cho ngươi biết, thằng nhóc, ta kh tỷ tỷ của ngươi... Nàng ta c.h.ế.t lâu ... Ợ... Ta chỉ là một kẻ mạo d... Ưm...”

Cảnh Chiêu Thần vội vàng bịt l cái miệng kh ngừng luyên thuyên của nàng, bực bội quét mắt mọi .

“Hôm nay các ngươi kh th gì cả, cũng chẳng nghe th gì hết! Tuế Tuế nàng chỉ là uống say nói sảng mà thôi!”

“Vâng, vậy thưa gia, và Liễu cô nương muốn về khách ếm nghỉ ngơi kh? Bên đó đã sắp xếp ổn thỏa ạ.”

Cảnh Chiêu Thần khẽ gật đầu, lại thì Liễu Tuế đã tựa vào lòng y ngủ .

Y khẽ thở dài, “Hoài Phong qua đây đỡ một tay, nhẹ nhàng thôi, đừng để đ.á.n.h thức nàng.”

Hoài Phong xoa đầu gối, miệng lầm bầm c.h.ử.i rủa, nhưng cuối cùng vẫn giúp đỡ đặt Liễu Tuế lên lưng Cảnh Chiêu Thần.

“Hừ, về ta nhất định sẽ mách với tổ mẫu, cái tính cách hoang dã thô bạo này, kh biết giống ai nữa? Tức c.h.ế.t tiểu... ta .”

Rốt cuộc, hai chữ tiểu gia cũng kh dám nói ra nữa.

say vốn ý thức kh rõ ràng, bị đ.â.m vài mũi châm thì kh , nhưng sợ nàng trực tiếp rút đao ra đ.â.m vài nhát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-ma-y-thoi-hien-dai-xuyen-th-ac-ba-mot-phuong/chuong-223-hoai-phong-biet-loi.html.]

Chẳng sẽ tèo mất ?

Niềm vui đoàn tụ như tưởng tượng đã kh diễn ra, Hoài Phong giờ chỉ nghĩ cách làm để bị Liễu Tuế bắt nạt ít hơn.

kéo góc áo Cảnh Chiêu Thần, giọng nhỏ đến mức gần như kh nghe th.

rể, tỷ tỷ của ta thô bạo như vậy, rốt cuộc thích nàng ở ểm nào? Ta nói cho biết, nữ t.ử ở Hoài Nghĩa ai cũng dịu dàng xinh đẹp hết, theo ta về, ta bảo đảm sẽ tìm cho một tốt nhất!”

“Chát”

Hoài Phong ôm sau gáy, nước mắt lưng tròng.

Cảnh Chiêu Thần cúi đầu, th chiếc giày rớt dưới đất, y cười nhặt lên, xách trong tay.

“Ngươi còn nhỏ quá, chưa hiểu chuyện tình cảm. Đối với ta mà nói, tỷ tỷ của ngươi là ánh sáng trong sinh mệnh ta, cũng là sự cứu rỗi cho cuộc đời tăm tối của ta. Trong lòng ta, ưu ểm của nàng là tốt, mà khuyết ểm của nàng cũng là tốt.”

Hoài Phong bĩu môi, “Nói tóm lại là trong mắt rể, nàng chỗ nào cũng tốt hết đúng kh? Hừ, dù thì đợi về, ta nhất định sẽ mách với tổ mẫu!”

Liễu Tuế dụi dụi mũi, giọng khàn khàn.

“Ngươi còn chưa dứt sữa ? Gặp chút ấm ức là mách, mau cút về , ai bảo ngươi theo?”

Hoài Phong, “...”

Tức giận quay bỏ .

Đi thì , ai sợ ai!

Thế nhưng, chẳng một ai mở miệng gọi lại.

Đợi quay đầu , Cảnh Chiêu Thần và đoàn đã xa.

Hoài Phong c.ắ.n răng.

Mặt mũi gì đó kh cần nữa!

chạy nh đuổi theo sau họ, một bóng đen bỗng vụt qua, chỉ nghe Hoài Phong hét lớn một tiếng.

“Á, m.ô.n.g của ta làm gì nên tội chứ? Cái thứ quái quỷ gì thế này? rể cứu mạng ta!”

Khóe mắt Cảnh Chiêu Thần giật giật, lại đẩy Liễu Tuế đang sắp trượt xuống lên lưng và đỡ l.

Đồ Sơn mà Liễu Tuế nuôi, hình như thực sự thể hiểu tiếng , kh thể chấp nhận được ai nói một câu kh về Liễu Tuế.

Thế là, đến lượt Hoài Phong bị cắn.

Hoài Phong hùng hổ chạy đến trước mặt Cảnh Chiêu Thần, dang tay chặn đường y.

“Hóa ra ta cứ gọi rể, mà lại chẳng thèm bênh vực ta chút nào... Hừ, tính ra ta cũng là đệ đệ của đó!”

Nói xong, lại mếu máo, chỉ vào Đồ Sơn vẫn đang c.ắ.n chặt m.ô.n.g kh chịu bu.

rể, bảo nó bu tha ta được kh? Thật sự đau!”

Cảnh Chiêu Thần lắc đầu, trong mắt đầy ý cười.

“Ta tuy muốn giúp ngươi, nhưng lực bất tòng tâm, tiểu quái vật này từ trước đến nay chỉ nghe lời tỷ tỷ của ngươi.”

Y nhếch môi, dùng khẩu hình nói với Hoài Phong.

“Khẩn cầu nàng .”

Hoài Phong cụp mặt xuống, mũi giày đá đá những hòn đá vụn trên mặt đất.

“Tỷ tỷ... Hoài Phong sai ...”

Thứ đáng sợ nhất là bầu kh khí tĩnh lặng.

Đồ Sơn cũng kh chịu nhả, cứ lủng lẳng sau lưng Hoài Phong, giống hệt như một cái đuôi.

“Tỷ tỷ... Hức hức, đau quá.”

Liễu Tuế hé mắt, lười biếng Đồ Sơn một cái.

“Quay lại , nó đã bao lâu chưa tắm rửa.”

Hoài Phong, “...”

muốn nói, Trường Bạch vẫn luôn lau cho , nhưng dù cũng là thiếu niên mười ba tuổi , chuyện này khó mà nói ra khỏi miệng.

Hoài Phong cứng cổ, lớn tiếng gào lên.

“Ta sạch sẽ lắm! Kh hề bẩn! Ta...”

? Lại muốn về mách tội ? Mau cút , kh ai cản đâu.”

Liễu Tuế tiếp tục nhắm mắt, bàn tay nhỏ bé véo eo Cảnh Chiêu Thần một cái.

“Buồn ngủ c.h.ế.t mất, A Chiêu chạy nh lên!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...