Nữ Ma Y Thời Hiện Đại Xuyên Thành Ác Bá Một Phương
Chương 235: Hai Thi Thể
A Ly cũng kh dài dòng vô ích, chẳng màng đến vẻ ngoài t.h.ả.m hại của , kéo Liễu Tuế thẳng vào rừng rậm.
Dường như sợ Liễu Tuế kh tin lời , nàng cứ lặp lặp lại một câu m lần.
"Tỷ tỷ, A Ly thật sự kh lừa , ta đã ở đây cùng phụ thân và mẫu thân từ khi còn bé."
Liễu Tuế im lặng để A Ly dẫn .
Ngón tay nàng chạm vào cánh tay A Ly, nơi đó kh mảnh da nào lành lặn, tất cả đều lồi lõm, xem ra trận hỏa hoạn kia kh hề nhỏ.
Ngôi nhà tre dựa lưng vào núi, phía trước còn một con suối. Theo lý mà nói, đây cũng là một nơi phong thủy bảo địa, nhưng Trường Thiên lại chưa từng phát hiện thôn Th Lăng còn một nơi như thế này.
"Tỷ tỷ, đây là nhà của ta."
Liễu Tuế dừng bước, nghiêm túc A Ly.
"A Ly, ngươi sống cùng ai ở nơi này?"
Khuôn mặt A Ly tràn ngập niềm vui, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng.
"Ta sống cùng mẫu thân và đệ đệ ở đây, phụ thân đã ra ngoài tìm t.h.u.ố.c . Chờ về, bệnh của nương và đệ đệ sẽ khỏi, cả nhà chúng ta lại được đoàn tụ."
Liễu Tuế và Cảnh Chiêu Thần liếc nhau.
Bọn họ vô cùng chắc c, nơi này kh hề khí tức của sống.
A Ly kh hề nhận ra thần sắc chút quái lạ của bọn họ, chỉ kh ngừng thúc giục Liễu Tuế cùng vào nhà tre.
Giọng A Ly trong trẻo, mang theo vẻ non nớt của thiếu nữ.
"Nương, A đệ, một vị tỷ tỷ xinh đẹp đến thăm hai này!"
Nàng vui vẻ chạy đến bếp l ấm rót nước cho họ.
"Tỷ tỷ, nhà ta kh lá trà, nhưng nước trong ấm này thêm lá trúc, một mùi hương th khiết."
Nhà tre kh lớn, bố cục đơn giản. Cái bàn làm bằng tre thậm chí còn bị hỏng một chân, kê thêm đá để giữ vững.
A Ly theo ánh mắt Liễu Tuế, chút ngại ngùng.
"Cái bàn hỏng , nhưng ta kh biết sửa, chờ phụ thân về là ổn thôi."
Ghế tre cũng phát ra tiếng kẽo kẹt, Cảnh Chiêu Thần lo lắng chỉ cần ngồi lên là nó sẽ tan tành.
"A Ly, thể dẫn tỷ tỷ thăm mẫu thân và đệ đệ của ngươi kh? Tỷ tỷ hơi hiểu về y thuật, biết đâu thể chữa lành cho họ."
Khuôn mặt nhỏ của A Ly lập tức sa sầm xuống, nhưng nh sau đó lại gật đầu.
"Được, ta dẫn tỷ tỷ ."
Nàng khựng lại, ngập ngừng Cảnh Chiêu Thần và vài khác.
"Nhưng, chỉ thể một tỷ tỷ thôi, các vị khác thì kh được!"
Liễu Tuế kh hề nghĩ ngợi mà chấp thuận ngay.
Cảnh Chiêu Thần kh yên lòng, nhưng bị ánh mắt của Liễu Tuế ngăn lại.
Thôi vậy, chỉ là một căn nhà kh lớn, mọi thứ đều thu vào tầm mắt, cho dù nguy hiểm cũng kh thể nhốt được bọn họ.
Sương phòng bên trái.
Vừa đẩy cửa bước vào, một mùi d.ư.ợ.c thảo nồng đậm xộc thẳng vào mặt, nhưng ngay cả như vậy, Liễu Tuế vẫn ngửi th mùi thối rữa.
Đó là mùi của t.h.i t.h.ể đã đặt lâu ngày, dù bao nhiêu d.ư.ợ.c liệu cũng kh che giấu được.
Quả nhiên, trên giường nằm hai t.h.i t.h.ể lớn và nhỏ đang ôm chặt l nhau.
A Ly cẩn thận bước tới, vén tấm màn che cũ nát, nhẹ nhàng gọi một tiếng nương, lại vẫy tay với Liễu Tuế.
"Tỷ tỷ, mẫu thân ta xinh đẹp kh? Còn đệ đệ ta, đáng yêu kh?"
Nàng ngồi bên mép giường, dịu dàng vuốt ve khuôn mặt thi thể.
Khuôn mặt phụ nữ kh biết đã dùng phương pháp gì, trải qua lâu như vậy vẫn thể rõ dung mạo khi còn sống.
Còn về đệ đệ mà A Ly nhắc đến, khuôn mặt thì vùi chặt trong lòng phụ nữ, nhưng từ cổ trở xuống đã thối rữa sinh ra giòi bọ.
A Ly chẳng rõ l đâu ra một đôi đũa tre dài, cẩn thận gắp những con giòi ra.
"Em đừng sợ, A Tỷ gắp hết lũ sâu bọ c.ắ.n này ra, em sẽ kh còn đau nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-ma-y-thoi-hien-dai-xuyen-th-ac-ba-mot-phuong/chuong-235-hai-thi-the.html.]
Hốc mắt Liễu Tuế chua xót, trong lòng nhất thời ngũ vị tạp trần.
Thì ra cô bé này vẫn luôn sống chung với hai thi thể, cũng chẳng rõ bao nhiêu năm qua đã gắng gượng vượt qua như thế nào.
Còn vị phụ thân trong miệng nàng, kh biết khi hái t.h.u.ố.c đã gặp nguy hiểm, lẽ sẽ kh bao giờ trở về nữa.
Thế nhưng A Ly lại như chẳng hề hay biết, ánh mắt mẫu thân và đệ đệ đầy vẻ thân thiết và dịu dàng.
"A Ly, họ đã qua đời , nên sớm an táng để được nhập thổ vi an, siêu thoát luân hồi..."
Giọng Liễu Tuế nghẹn lại, sợ làm tổn thương cô bé đáng thương trước mắt, lại lo lắng nàng sẽ mãi đắm chìm trong ảo tưởng tự tạo ra cho chính .
A Ly ngẩn , sau đó gào thét như phát ên.
"Kh! Tỷ tỷ nói dối! Mẫu thân và đệ đệ của ta chỉ là bị bệnh thôi! Họ chưa c.h.ế.t, buổi tối mẫu thân còn kể chuyện cho ta nghe!"
Cảnh Chiêu Thần và vài nghe th tiếng la, vội vàng chạy tới.
Trường Bạch bị mùi hôi trong phòng sặc đến ho liên tục, muốn mở cửa sổ nhưng lại phát hiện song cửa đã bị bịt kín hoàn toàn.
"Họ bị bệnh, kh thể bị gió lùa vào, Phụ thân đã dặn dò trước khi ..."
A Ly ngồi phịch xuống đất, ánh mắt trống rỗng, vẻ tươi tỉnh ban nãy hoàn toàn biến mất.
Nàng mơ hồ Liễu Tuế đang ngồi xổm bên cạnh, vừa như tự nói với chính , lại vừa như thì thầm.
"Tỷ tỷ, mẫu thân và đệ đệ thật sự đã c.h.ế.t ? Nhưng Phụ thân sẽ kh lừa A Ly đâu, rõ ràng nói chỉ cần tìm được thuốc, họ sẽ khỏe lại mà."
Nàng ôm đầu gối, nét mặt tuyệt vọng.
"Ô ô, Phụ thân kh thể nào lừa được! Lúc dặn ta giữ nhà cho tốt, cả nhà chúng ta nhất định sẽ lại được sống vui vẻ như xưa."
Một ám vệ chạy nh tới bên cạnh Cảnh Chiêu Thần, ghé tai thì thầm vài câu.
Liễu Tuế sang.
Cảnh Chiêu Thần chỉ tay về một nơi nào đó ngoài sân, Liễu Tuế lập tức hiểu ý.
"Hoài Phong, đệ ở lại bầu bạn với A Ly."
Hoài Phong kh hề tỏ vẻ ghê tởm nửa ểm, y ngồi sát xuống cạnh A Ly.
"A Ly, ta thật ngưỡng mộ mẫu thân và đệ đệ tốt như vậy, nhất định đã sống hạnh phúc kh?"
Y vô cùng tự nhiên, nhiệt tình chào hỏi hai mẹ con đang nằm trên giường.
"A Ly, ta tên là Hoài Phong, sắp mười bốn tuổi , bao nhiêu tuổi ?"
A Ly l tay lau nước mắt trên mặt, nghiêng đầu đ.á.n.h giá Hoài Phong.
"Ta xấu xí như vậy, ngươi kh sợ ?"
Hoài Phong khó hiểu, "A Ly tr th tú mà, xấu chỗ nào chứ?"
A Ly ngượng ngùng sờ lên vết sẹo bị lửa cháy trên má.
"Ta chắc là mười hai tuổi chăng? Lâu quá , suýt nữa quên mất."
A Ly dường như lúc này mới nhớ ra, đã nhiều năm chưa được ăn mì trường thọ do mẫu thân nấu.
Còn Phụ thân, từ đêm đó , đã bặt vô âm tín.
Nàng cũng muốn tìm Phụ thân, nhưng từ khi ký ức, nàng đã luôn sống ở nơi này, ngay cả thị trấn dưới chân núi nàng cũng chưa từng qua, nói gì đến việc tìm kiếm Phụ thân giữa biển mênh m!
Giọng Hoài Phong hạ thấp hơn.
"A Ly, vậy một đã sống như thế nào? Ý ta là, bình thường dựa vào đâu để duy trì cuộc sống?"
A Ly chỉ tay vào rừng rậm.
"Ta biết săn b.ắ.n đó, cũng biết một vài loại rau dại, còn gạo và mì... "
Nói đến đây, A Ly trừng mắt Trường Thiên.
"Hết gạo mì, ta bèn dọa dân làng, nhân lúc họ kh dám ra khỏi nhà, ta lén l một ít về."
Trường Thiên cũng cảm th xấu hổ.
"Lão phu kh hề biết nơi này ở, huống hồ lão phu cũng đã đến khu rừng rậm này nhiều lần, nhưng chưa từng th ."
A Ly khẽ hừ một tiếng, khinh thường liếc Trường Thiên, kiêu ngạo nhấc cái cằm nhỏ lên.
"Nơi này đã rắc t.h.u.ố.c khiến các ngươi rơi vào ảo giác, bình thường chỉ cần ngoài đến đây, họ sẽ cảm th đã đến cuối đường, đương nhiên sẽ kh tiếp nữa."
Chưa có bình luận nào cho chương này.