Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Ma Y Thời Hiện Đại Xuyên Thành Ác Bá Một Phương

Chương 237: Dị thường của Hắc Đản

Chương trước Chương sau

Những d.ư.ợ.c liệu Liễu Tuế cần vẫn chưa tìm th, Trường Thiên cũng cảm th vô cùng tiếc nuối.

"Thiên hạ rộng lớn, kh chỉ thôn Th Lăng là nơi trồng thảo dược, đừng nản lòng."

Ông dừng lại, nghiêm túc Liễu Tuế.

"Lão phu một vật này muốn tặng cho cô. Ngọn tà hỏa trong cơ thể cô nếu được dẫn dắt kịp thời, thể dùng vào việc lớn."

Viên đan d.ư.ợ.c này là do sư phụ tặng năm xưa, Trường Thiên luôn kh nỡ dùng, giờ đây lại đợi được phù hợp nhất, cũng coi như là cơ duyên.

"Nếu lão phu kh lầm, cơ thể cô gái đã bị thiết lập cấm chế. Viên đan này thể giúp cô đột phá sớm, còn về sau, tất cả đều tùy vào tạo hóa của chính cô."

Trường Bạch hừ một tiếng khinh miệt.

"Hừ, đan d.ư.ợ.c của ngươi thể nhiều bằng lão phu ? Đồ tốt kh biết đã cho nha đầu này ăn bao nhiêu, chút tác dụng nào đâu."

Trường Thiên kh muốn đôi co với ta, chỉ nhét hộp gỗ trong tay vào tay Liễu Tuế.

A Ly nhẹ nhàng kéo góc áo của Liễu Tuế.

"Tỷ tỷ, trong cơ thể ca ca sâu bọ, uống t.h.u.ố.c này kh tác dụng đâu."

Liễu Tuế hoàn hồn, ngồi xổm xuống.

" A Ly lại biết?"

A Ly ngượng ngùng mím môi.

"Cái đó... ta kh biết gì khác, nhưng ta biết dùng độc."

Nàng chỉ vào chiếc rương lớn phía sau .

"Bên trong toàn là độc trùng, độc thảo, nhưng tỷ tỷ à, chúng ngoan, biết nghe lời A Ly, sẽ kh c.ắ.n đâu."

Liễu Tuế nghe vậy, nở nụ cười rạng rỡ.

, cô bé sống sót một đến tận bây giờ, nếu kh chút bản lĩnh hơn , lẽ đã c.h.ế.t từ lâu .

"A Ly của chúng ta giỏi quá!"

"Vậy... tỷ tỷ, A Ly thể mang chúng cùng kh? Ta sẽ tr chừng chúng thật tốt."

Liễu Tuế gật đầu, nhéo nhẹ má nàng.

"Mang theo ! Chúng đã bầu bạn với lâu như vậy, kh thể bỏ rơi chúng được."

Sau khi thu nhận thêm A Ly, xe ngựa rõ ràng kh đủ dùng, cuối cùng mua thêm hai chiếc nữa tại thị trấn dưới chân thôn Th Lăng.

"A Chiêu, nhân số của chúng ta ngày càng đ, mục tiêu quá lộ liễu kh?"

Cảnh Chiêu Thần cưng chiều véo mũi nàng.

"Một số chuyện trốn tránh cũng chẳng được, chi bằng cứ nghênh chiến. Tuế Tuế tâm thiện, ta đối với quyết định của nàng tự nhiên là kh bất cứ ý kiến nào."

Hoài Phong kiên quyết muốn chung một xe ngựa với A Ly, Trường Bạch vẫn xe cũ, còn chiếc còn lại dùng để chứa độc trùng mà A Ly mang theo, do Đồ Sơn tr coi.

Đồ Sơn vô cùng bất mãn về chuyện này, đáng tiếc, kh ai quan tâm.

Đồ Sơn nghĩ, đường đường là Thánh Xà lừng d, lại bị Liễu Tuế sai c giữ một đống sâu bọ cấp thấp thế này, đúng là tài lớn mà dùng việc nhỏ!

Thế là nó cứ cuộn tròn cả ngày, ngủ say sưa, coi như kh th gì cho khuất mắt!

Hắc Đản hai ngày nay kh hiểu lại cứ bồn chồn kh yên.

"Hắc Đản, đệ kh thoải mái ở đâu kh?"

Hắc Đản cứ kêu chi chít kh ngừng, đôi mắt tròn xoe cứ chằm chằm vào xe ngựa của Hoài Phong.

"Đệ muốn cùng Hoài Phong à?"

Hắc Đản kêu lên một tiếng "chít", lại lăn lộn ên cuồng trên ghế mềm.

Liễu Tuế nghiêm mặt, giọng nói cũng chút kh vui.

"Đệ làm ơn yên tĩnh chút , kh thì xuống xe ngay bây giờ, đừng theo ta nữa!"

Hắc Đản tủi thân lăn đến bên cạnh Liễu Tuế, dụi dụi tay nàng.

"Đệ biết Hoài Phong sâu bọ trong cơ thể à?"

Hắc Đản kh biết bày tỏ như thế nào, lần đầu tiên nó thè lưỡi l.i.ế.m lòng bàn tay Liễu Tuế.

Cảnh Chiêu Thần, "..."

Lần trước làm ra hành động giống như ch.ó con này là Đồ Sơn thì !

Lại thêm một con nữa!

Liễu Tuế chìm vào suy tư, hồi lâu, nàng đột ngột vỗ mạnh vào đùi Cảnh Chiêu Thần, đau đến nỗi cặp chân mày đẹp đẽ của nhíu chặt lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-ma-y-thoi-hien-dai-xuyen-th-ac-ba-mot-phuong/chuong-237-di-thuong-cua-hac-dan.html.]

"Hắc Đản, đừng nói với ta việc Hoài Phong tỉnh lại là nhờ đệ đó nha?"

Hắc Đản lập tức làm ra vẻ mặt kiêu hãnh, kêu chi chít vui vẻ.

"Thảo nào! Ta đã nói tại Hoài Phong lại đột nhiên tỉnh táo, ta còn lo lắng một ngày nào đó đệ lại vô duyên vô cớ rơi vào hôn mê lần nữa."

Cảnh Chiêu Thần xoa đùi, "Tuế Tuế tại nàng kh vỗ vào đùi ."

Liễu Tuế kh hề suy nghĩ, "Vỗ vào thì đau chứ !"

Cảnh Chiêu Thần, "..."

lý, hóa ra vỗ vào thì kh đau!

"Nàng vừa nói cái gì vậy? Ta chút kh hiểu."

Liễu Tuế chằm chằm Hắc Đản kh chớp mắt.

"Hắc Đản, đệ thể dẫn dụ sâu bọ trong cơ thể Hoài Phong ra được kh?"

Hắc Đản nhảy nhót vài cái, cố gắng xoay một vòng.

Được, ta thể, cứ xem ta ra tay!

Liễu Tuế bực bội, một tay vỗ nó nằm sấp xuống.

"Ngoan ngoãn chút , đợi đến nơi nghỉ chân ngươi hãy qua đó."

Giao an nguy thân thể của Hoài Phong cho một con dị thú kh rõ tên, Liễu Tuế vẫn chút kh yên tâm, nhưng hiện tại cũng chẳng còn cách nào khác, dù chỉ thể tạm thời đè nén được đến khi tìm th thảo d.ư.ợ.c cũng tốt.

Đêm đến, ngang qua một thôn xóm nhỏ, để đề phòng sinh thêm chuyện, bọn họ quyết định tiếp thêm một đoạn nữa.

thì suốt chặng đường này, phàm là những thị trấn họ dừng chân, chưa hề nơi nào được yên ổn.

Tuy ở trong trướng (lều) kh được tiện nghi cho lắm, nhưng may mắn thay nơi đây cách Giang Nam kh xa, đâu đâu cũng th s ngòi, việc tắm rửa, dùng bữa đều kh thành vấn đề.

Liễu Tuế và A Li xõa mái tóc ướt đẫm, kho chân ngồi, tận hưởng làn gió mát mẻ buổi tối.

A Li ôm chiếc đùi gà rừng, c.ắ.n ngập miệng đầy mỡ, mặc kệ Liễu Tuế nhẹ nhàng gỡ từng nút thắt trên mái tóc dài của nàng.

"Cái này ngon thật đ, mặt của ta thể thật sự khôi phục lại như trước kh?"

Liễu Tuế nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng.

A Li gầy, sắc mặt vàng vọt, rõ ràng là do thiếu dinh dưỡng lâu ngày, hơn nữa những chỗ bị lửa thiêu trên nàng hẳn là do tái phát lở loét nhiều lần mới dẫn đến hình dạng ngày nay.

"Nhưng mà, sẽ đau, A Li sợ kh?"

A Li nghiêm túc suy nghĩ một lát, lắc đầu.

"A Li kh sợ! Tỷ tỷ, ta dũng cảm lắm, trước kia bị lửa thiêu cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt."

Tóc đã khô được một nửa, Liễu Tuế l khăn tay ra lau sạch miệng và tay cho A Li.

"Vết sẹo trên mặt ngươi dùng d.a.o nhỏ cắt lại, bôi thuốc, cuối cùng còn l da từ đùi để vá."

Trong miệng A Li kh biết đang ăn gì, nói chuyện cũng lắp bắp kh rõ ràng.

"Kh sợ đâu, A Li t.h.u.ố.c khiến ta kh th đau."

Quả là niềm vui bất ngờ.

Trước đây, Liễu Tuế đã ều chế Tán Ma Phí đơn giản, nhưng vì thiếu d.ư.ợ.c liệu mà đang sầu não, nay quả là "được đến kh tốn c sức".

Kết quả, A Li chạy nh đến xe ngựa chứa đầy độc vật, xách ra một con nhện toàn thân đen x.

"Lần đầu tiên ta bị nó cắn, ta đã hôn mê ròng rã ba ngày, sau khi tỉnh lại cũng kh th gì khó chịu khác."

Liễu Tuế quan sát con nhện trong tay A Li.

So với các con nhện khác, con này kích thước lớn hơn, cũng kh biết thuộc giống gì, nhưng chỉ cần thoáng qua đã biết là cực kỳ kịch độc.

Liễu Tuế vẫn còn chút do dự về việc này.

"A Li, ngươi chắc c thứ này kh làm hại đến thân thể ngươi ?"

A Li gật đầu, "A Ù" một tiếng c.ắ.n l chiếc bánh bao Hoài Phong đưa tới.

"Tỷ tỷ yên tâm, hơn nữa ta dường như kh hề sợ độc, lúc mới nuôi chúng, kh biết đã bị c.ắ.n bao nhiêu lần, giờ kh cũng chẳng chuyện gì ."

Má nàng phồng lên, đôi mắt mở to tròn xoe, vừa đáng yêu vừa tinh nghịch.

Hoài Phong ngứa tay, kh nhịn được nhéo một cái vào má nàng.

"Gầy quá, sau này ăn nhiều vào, mập mạp hơn chút sẽ đẹp hơn!"

Mặt A Li lập tức đỏ bừng đến tận mang tai.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...