Nữ Ma Y Thời Hiện Đại Xuyên Thành Ác Bá Một Phương
Chương 298: Hủy diệt đi!
Liễu Tuế liếc bọn họ với vẻ khinh thường, giọng ệu tùy tiện, lại mang theo chút châm biếm.
"Hoài Phong, chẳng ngươi nói Hoài Nghĩa kh cho phép nam t.ử tồn tại ? Vậy bọn họ chẳng lẽ là quỷ?"
M vị Trưởng lão kh ngờ Liễu Tuế lại kh hề sợ hãi bọn họ chút nào, tức đến râu cũng run lên bần bật.
"Nha đầu vô tri, nói càn! Ngươi tưởng chỉ dựa vào Thánh Nữ bé nhỏ là thể bảo vệ được Hoài Nghĩa rộng lớn này ?"
"Các ngươi biết kho báu chôn giấu dưới lòng Hoài Nghĩa thể khiến giang hồ dậy sóng kh..."
Liễu Tuế ngoáy ngoáy tai.
"Câm miệng ! Dù quy củ cũng là do các ngươi đặt ra! Chi bằng để các ngươi làm Thánh Nam c giữ Hoài Nghĩa này chẳng tốt hơn ?"
"Còn cái thứ kho báu rách nát kia, ha ha, ai thèm chứ! Thiên hạ bây giờ ra , các ngươi e là hoàn toàn kh hay biết gì nhỉ!"
Quả là m lão cổ hủ, thời đại nào mà vẫn cứ một tiếng giang hồ.
Chẳng lẽ bọn họ còn muốn hành hiệp trượng nghĩa hay ?
"Bây giờ đã Hoàng đế cai quản thiên hạ thái bình này, lại quốc quy bảo vệ bách tính, đừng nhắc đến chuyện năm xưa nữa! Thật nực cười!"
"Ngươi... ngươi... lớn mật!"
Liễu Tuế ôm bụng, cười nghiêng ngả.
Lửa cháy càng dữ dội, khu rừng rậm phía nam này gần như bị thiêu rụi hoàn toàn.
Đất đai cháy đen, kh còn một tấc cỏ.
"Giao Tổ mẫu và Sư phụ ta ra đây, ta sẽ tha cho các ngươi một mạng chó!"
Vài vị Trưởng lão tức đến suýt phun ra ngụm m.á.u già.
Bọn họ hối hận , đáng lẽ nên nghe lời lão già Trường Bạch kia, cứ để bọn họ thuận lợi vào thì tốt hơn.
Đáng tiếc, trên đời kh t.h.u.ố.c hối hận.
Nhất là khi gặp kh biết mềm kh biết cứng như Liễu Tuế!
"Lão t.ử kh tin kh chế phục được một con r vắt mũi chưa sạch như ngươi!"
Đại Trưởng lão tức giận đến cực ểm, lời tục tĩu tuôn ra kh ngừng.
"Ôi chao, câu này nghe quen tai quá nhỉ? Đây chẳng là câu cửa miệng của lão già Trường Bạch nhà ta ?"
Liễu Tuế móc móc ngón tay, ý đồ khiêu khích vô cùng rõ ràng.
"Lại đây, cùng lên ! Đừng lãng phí thời gian của ta!"
Ba vị Trưởng lão nhau, đột nhiên nhảy vọt lên kh trung.
"Ăn nói ng cuồng, phạm thượng, hôm nay cho ngươi biết sự lợi h..."
Lời của Đại Trưởng lão còn chưa nói hết, đột nhiên thét lên một tiếng chói tai, ra sức đập vào bộ râu đã bốc khói đen.
Cỗ lực lượng áp chế Thánh Nữ Chi Lực cuối cùng đã tan biến, th mọi thứ trước mắt đã thay đổi hoàn toàn, nó đột nhiên cảm th vô cùng thoải mái trong lòng.
Hủy diệt !
Tốt nhất là thiêu rụi Hoài Nghĩa sạch bách!
Nhân nghĩa gì, Thánh Nữ gì, chẳng qua là bọn họ tiếc nuối kho báu chôn dưới lòng đất mà thôi.
Nhưng m trăm năm , ai cũng chưa từng thực sự th những kho báu gọi là khiến đời tr giành đó!
Nhưng Thánh Nữ lại đời tiếp đời c.h.ế.t tại Hoài Nghĩa.
Những năm tháng đẹp đẽ nhất cùng với những tình cảm mãnh liệt nhất, đều bị chôn vùi trong khu rừng rậm mà ngoài kh thể đặt chân tới này.
Vận mệnh đã từng c bằng với các nàng lúc nào?
Cái tuổi lẽ ra xuất giá, lại bị trói buộc trong một góc, vì quy tắc, vì cái gọi là đại nghĩa, bị ép sinh con với xa lạ.
Nếu là con gái thì kh nói làm gì, ít nhất còn thể ở bên hơn mười năm.
Nhưng sinh trai hay gái đâu do kiểm soát!
Các nàng trơ mắt đứa con mang nặng đẻ đau mười tháng bị cưỡng ép bế , cuối cùng rơi vào miệng sói, làm kh đau đớn thắt ruột thắt gan?
Lại ai từng đứng ở vị trí của các nàng mà suy nghĩ?
Thánh Nữ Chi Lực chính là do oán niệm của các đời Thánh Nữ ngưng tụ thành, các nàng cho đến lúc c.h.ế.t cũng kh thể bước ra khỏi Hoài Nghĩa.
Cho đến khi xuất hiện Mộ Dung Th Thu, vị Thánh Nữ kinh thế hãi tục này!
Nàng du ngoạn khắp Cửu Châu, dùng sức lực một bảo vệ được con trai, đối kháng với các Trưởng lão nhiều năm, sau đó lại lén nuôi Hoài Phong bên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-ma-y-thoi-hien-dai-xuyen-th-ac-ba-mot-phuong/chuong-298-huy-diet-di.html.]
Kh cần đợi Liễu Tuế triệu hồi, Thánh Nữ Chi Lực đã tuôn trào ra.
lẽ vì mang theo sự bất mãn, phẫn nộ cùng sự lưu luyến chưa trọn với thế gian của các đời Thánh Nữ, nó đã hất tung ba vị Trưởng lão ra xa.
Liễu Tuế vẫn giữ thần sắc nhàn nhạt, đứng trên cao xuống bọn họ, xuống mọi thứ bị lửa hủy hoại dưới chân.
Ánh mắt kia, hệt như một con dã thú đang nổi giận, trong mắt mang theo sát ý khát máu.
Nàng rõ ràng đang cười, nhưng lại khiến ta rợn tóc gáy một cách khó hiểu.
"Nơi này suýt chút nữa hủy hoại nhân sinh của đệ đệ ta, nghĩ thế nào cũng kh cần giữ lại nữa! Hủy ! Để thế nhân chiêm ngưỡng cái gọi là thánh địa rốt cuộc dơ bẩn, ô uế đến mức nào!"
Mắt Hoài Phong đỏ hoe.
Đây là lần đầu tiên Liễu Tuế gọi là đệ đệ!
Vậy là nàng đã c nhận !
"Kh muốn Mộ Dung Th Thu sống thì tùy các ngươi! Dù bà c.h.ế.t cũng kh thể bước ra khỏi đây nửa bước!"
Tam Trưởng lão cười khẩy, sương mù trước mắt tan , Liễu Tuế và đồng đội lập tức th Trường Bạch và Mộ Dung Th Thu đang bị nhốt trong trận pháp.
Đáng tiếc, chỉ th miệng Trường Bạch mở ra khép lại, nhưng kh nghe th một chữ nào, hẳn là do trận pháp gây ra.
Liễu Tuế nh chóng trao đổi ánh mắt với Hoài Phong.
Hoài Phong hiểu ý, kéo mọi lùi lại phía sau.
"Bịt tai lại, nhắm chặt mắt, bất kể xảy ra chuyện gì, đừng bận tâm!"
Giọng Hoài Phong nghiêm túc hơn bao giờ hết.
giúp A Ly vuốt phẳng nếp nhăn trên y phục, giọng ệu bình tĩnh dịu dàng.
"A Ly, ngươi đã nhớ kỹ lời ta vừa nói chưa? Lần này, kh được phép tự tiện hành động nữa!"
A Ly vừa gật đầu vừa lắc đầu, nước mắt nh chóng lưng tròng.
Bởi vì, nàng ra sự quyết tâm t.ử chiến trên mặt Hoài Phong.
"Hoài Phong ca ca, ... và A tỷ nhất định sống thật tốt... được kh? A Ly... A Ly đảm bảo sẽ ngoan ngoãn..."
Nàng khóc nấc lên, cố chấp kéo vạt áo Hoài Phong kh chịu bu.
Nhưng lần này, Hoài Phong kh đáp nàng một tiếng "được" như mọi khi.
giật vạt áo bị A Ly giữ lại, chỉnh lại mái tóc đen rối bời của .
"Lát nữa hãy chạy về phía Trường Bạch tiền bối, trong lòng đừng bất cứ tạp niệm nào, cứ nhắm mắt x thẳng về phía trước."
Hoài Phong nh chóng đến bên Liễu Tuế, khẽ gọi một tiếng.
"Tỷ tỷ, Hoài Phong cùng tỷ!"
Trước khi lên đường, và Liễu Tuế đã âm thầm thỏa thuận xong.
Hủ tục của Hoài Nghĩa đã hại nhiều nữ tử, nếu kh thể thu phục, vậy thì hãy hủy diệt tất cả!
Tổ mẫu nếu biết được, nhất định cũng sẽ tán thành!
Mộ Dung Th Thu dường như cảm nhận được, đôi mắt nhắm nghiền cuối cùng cũng từ từ mở ra.
Nàng về phía Liễu Tuế và Hoài Phong, khóe môi nở nụ cười như như kh.
Bóng dáng hai mơ hồ, nhưng nàng lại thể cảm nhận được tâm trạng của bọn họ lúc này.
Hủy thôi!
Hoài Nghĩa đã sớm kh còn là Hoài Nghĩa của ngày xưa.
Vì ngôi vị Trưởng lão mà đấu đá c khai, miệng nói đạo nghĩa ngất trời, bộ mặt giả dối khiến ta vào đã th buồn nôn!
Nhị Trưởng lão cấu kết với Tam Hoàng tử, Cảnh Chiêu Thần sau khi khống chế Kỳ Kỳ đã kh chút lưu tình đ.â.m c.h.ế.t bằng một kiếm!
Thi thể bị treo ở cung ện nơi Tam Hoàng t.ử cư ngụ.
Sự khiêu khích trắng trợn.
Tam Hoàng t.ử tức đến hộc máu, ngay trong đêm đã đổ bệnh.
Lần bệnh này, kh bao giờ gượng dậy nổi nữa.
A Ly đã dùng t.h.u.ố.c cho , nhất thời nửa khắc chưa thể c.h.ế.t, chỉ thể trơ mắt mọi thứ dễ dàng đạt được hóa thành hư vô.
Ba vị Trưởng lão cũng chẳng hạng tốt lành gì, rõ ràng biết Nhị Trưởng lão dã tâm lang sói, bị ta lợi dụng, kh những kh ngăn cản, ngược lại còn hy vọng dùng kho báu của Hoài Nghĩa để đổi l quyền lực vô thượng.
Bọn họ muốn vĩnh viễn chiếm giữ Hoài Nghĩa, còn Thánh Nữ, chẳng qua chỉ là vật hy sinh trong cuộc tr đấu của bọn họ!
Chưa có bình luận nào cho chương này.