Nữ Ma Y Thời Hiện Đại Xuyên Thành Ác Bá Một Phương
Chương 6: Hiện Thực Khắc Nghiệt Là Thế Đó
Nóng bức.
Nóng đến mức đầu bốc khói.
Liễu Tuế cõng phụ thân, mồ hôi thấm ướt xiêm y, bên h đeo th đại đao sáng loáng, khiến đám quan sai vào mà kinh hồn bạt vía.
Vùng Tây Bắc gần nửa năm kh mưa, ngoài đồng đầy rẫy thây c.h.ế.t đói, mười ngôi làng thì chín làng trống kh.
Hạn hán nghiêm trọng như vậy, tiền cũng khó mà kiếm được nước uống.
Lá cây trên cành đã bị côn trùng gặm sạch, lòng s cũ nứt nẻ như những nếp nhăn dày đặc.
Trong đội ngũ liên tiếp gục ngã, trở thành những cô hồn vô d bên vệ đường.
Kh ai quan tâm họ là ai, cũng chẳng ai thu liễm hài cốt cho họ, ngay cả khi c.h.ế.t cũng kh thể quay về cố hương!
Lưu dân thỉnh thoảng sẽ x ra cướp bóc, vì e sợ quan sai, nên đội ngũ của họ tạm thời chưa bị ảnh hưởng quá nhiều.
Chỉ là lương thực ngày càng ít , chín miệng ăn, hai cái bánh màn thầu thô, nước ít ỏi đến mức kh đủ làm ướt môi.
Nhưng đám lưu dân đang đứng trước mặt hôm nay hiển nhiên đã đói đến cực độ, từng kẻ mắt lộ hung quang, trừng trừng chằm chằm vào Liễu Hằng và Liễu An.
“Đại ca, bọn chúng là quan sai đ!”
“Sợ cái gì, mạng sắp mất , chi bằng liều một phen! Triều đình kh quản sống c.h.ế.t của chúng ta, chúng ta chỉ thể dựa vào bản lĩnh mà sống sót!”
Liễu Tuế đặt phụ thân ra sau tảng đá, đặt đệ nhỏ tuổi bên cạnh .
“Phụ thân, th đao này giao cho , nhớ kỹ, nếu chúng kh c.h.ế.t, c.h.ế.t chính là chúng ta!”
Liễu Tề nắm chặt th đao, dùng sức gật đầu.
“Con cẩn thận! Phụ thân sẽ liều mạng bảo vệ bọn chúng chu toàn!”
Liễu Tuế đệ đang run rẩy: “Liễu Hằng, đệ là tiểu nam t.ử hán, bảo vệ cho tốt!”
Liễu Hằng run rẩy giấu Liễu An ra sau lưng, khuôn mặt nhỏ n trắng bệch vì sợ hãi.
“Trưởng tỷ, Hằng nhi sẽ dũng cảm!”
Quan sai kh đ bằng lưu dân, đã vài kẻ bị đ.á.n.h ngã xuống đất trong lúc giao đấu.
Tổ phụ rốt cuộc đã tuổi cao, năm tháng kh tha cho ai, chiến thần ngày xưa cũng lúc lực bất tòng tâm.
Lưu dân đã g.i.ế.c đến đỏ mắt: “Bọn chúng lương thực! G.i.ế.c hết bọn chúng, chúng ta sẽ sống!”
Tên nam nhân giơ th đại đao trong tay lên, sắp bổ xuống n.g.ự.c Tổ phụ.
Liễu Bình chiếc gậy gỗ trong tay đã bị c.h.é.m mất một đoạn: “Phụ thân cẩn thận!”
Thảm kịch dự đoán kh xảy ra.
Liễu Tuế đột nhiên lao đến bên cạnh tên nam nhân với tốc độ cực nh, một tay bóp chặt cổ , tay còn lại nắm l cổ tay , dùng sức bẻ ngược ra sau!
Lực mạnh đến mức cổ tay tên nam nhân phát ra tiếng xương gãy giòn tan.
Cổ tay gãy, đại đao tuột khỏi tay ta.
Liễu Tuế nắm l đại đao, tay bóp cổ tên nam nhân dùng lực, mặt ta tím tái lại.
“Thả chúng ta ! Bằng kh ta sẽ g.i.ế.c !”
Giọng nàng khàn đặc, nhưng mang theo sự kh thể nghi ngờ.
Tên nam nhân còn muốn kháng cự lần cuối, nhấc chân đá về phía sau Liễu Tuế.
Liễu Tuế giơ đao lên, kh chút do dự c.h.é.m thẳng vào đùi .
Tên nam nhân đau đớn quỳ rạp xuống đất, phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết xé ruột xé gan, m.á.u tươi lập tức nhuộm đỏ bãi cát dưới thân , tr vô cùng chói mắt!
Đôi mắt lạnh lùng của Liễu Tuế nheo lại, bàn tay thon thả nắm chặt đại đao, m.á.u tươi đỏ thẫm chảy dọc theo lưỡi đao.
Nàng đặt đại đao lên cổ tên nam nhân.
“Để chúng ta ! Bằng kh các ngươi hãy để mạng lại đây!”
Đám lưu dân ngừng giao chiến, rõ ràng trước mắt là một mỹ kiều nương, nhưng giờ phút này lại tr giống hệt một nữ La Sát bò ra từ địa ngục!
Chim chuột im thin thít.
Liễu Tuế nhướng mày: “Xem ra là kh ai muốn sống nữa !”
Đại đao đ.â.m xuyên qua lưng, thấu qua n.g.ự.c tên nam nhân.
“Vậy ta tiễn các ngươi một đoạn đường! Cũng coi như kh uổng c quen biết một hồi!”
Đám lưu dân trợn tròn mắt, muốn bỏ chạy nhưng lại phát hiện chân như bị đ cứng dưới đất, hoàn toàn kh thể nhúc nhích.
“Ngươi... ngươi quả thực kh ! lại nói g.i.ế.c là g.i.ế.c?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-ma-y-thoi-hien-dai-xuyen-th-ac-ba-mot-phuong/chuong-6-hien-thuc-khac-nghiet-la-the-do.html.]
Liễu Tuế nhếch môi: “Ta xưa nay chưa từng là kẻ mềm lòng, đã cho các ngươi hai lần cơ hội, là các ngươi tự bỏ qua!”
Nàng dùng sức rút đại đao ra, m.á.u tươi tuôn như suối!
“Các ngươi đã muốn l mạng chúng ta ! Dựa vào đâu mà cho rằng ta sẽ nương tay?”
Nàng vác đại đao lên vai, từng bước về phía đám lưu dân đang sợ đến ngây dại.
“Núi này là ta mở, cây này là ta trồng, muốn qua con đường này, để lại tiền mua đường! Cướp đây! Muốn giữ mạng, mau giao hết đồ vật trên ra!”
Đám lưu dân bị dáng vẻ thổ phỉ cà lơ phất phơ của nàng làm cho sợ ngây , run rẩy đổ hết đồ cướp được trong bọc xuống đất.
“Nữ.... Nữ hiệp tha mạng! Đồ đạc... đồ đạc đều ở đây cả ! Cầu xin ngươi thả chúng ta ! Chúng ta cũng là bất đắc dĩ mà thôi!”
Trên đất vứt hơn chục cái bánh màn thầu đã đen, vài chục củ khoai tây nhỏ hơn cả nắm tay, và đáng ngạc nhiên là còn một bầu rượu!
Liễu Tuế cười, mở nút gỗ uống một ngụm, thỏa mãn nheo mắt lại.
“Sống cũng khá lắm chứ! Lại còn rượu!”
Một tên nam t.ử l hết can đảm tiến lên một bước, kh dám vào mắt Liễu Tuế.
“Nữ... Nữ hiệp, đây là thứ chúng ta cướp được từ một cỗ xe ngựa ngày hôm qua! Chỉ là bọn họ quá lợi hại, chúng ta kh đối thủ, chỉ đoạt được mỗi bầu rượu này!”
Liễu Tuế nhướng mày: “Ồ, trên xe ngựa lương thực và nước kh?”
Tên nam t.ử chần chừ: “Ắt hẳn là , tiểu nhân th vị c t.ử kia trắng trẻo sạch sẽ, kh giống thiếu thốn đồ ăn!”
“Đã về hướng nào?”
Mọi đồng loạt chỉ về một hướng.
Thật khéo, hướng đó lại chính là nơi họ bị lưu đày!
“Cút! Đừng để ta gặp lại các ngươi!”
Đám lưu dân nghe vậy, kẻ nào kẻ n chạy nh hơn cả khác, nh đã kh th bóng dáng đâu nữa.
Sau hạn hán, bọn chúng tụ tập lại, làm kh ít chuyện đốt g.i.ế.c cướp bóc, chưa từng gặp kẻ nào dám phản kháng!
Thế hôm nay, bọn chúng lại bị một mỹ kiều nương cướp ngược!
Kể ra thì mất mặt c.h.ế.t được!
Mùi m.á.u t nồng nặc lan tỏa trong kh khí, gió thổi qua làm ta chỉ muốn nôn mửa.
Vũng m.á.u lớn trên mặt đất nh chóng bị mặt trời làm khô.
Tên nam nhân trợn mắt, c.h.ế.t kh nhắm mắt!
Liễu Tuế t.h.i t.h.ể tên nam nhân trên đất, thản nhiên căn dặn quan sai.
“Tìm một cái hố, ném vào!”
“Vì lại bảo chúng ta làm?”
quan sai bất mãn lẩm bẩm.
“Ta giỏi g.i.ế.c , các ngươi muốn thử xem kh?”
Quan sai kh dám ho he, vội vàng khiêng t.h.i t.h.ể rời .
Liễu Hằng hưng phấn chạy nh tới, trong mắt tràn đầy sự sùng bái.
“Trưởng tỷ, tỷ thật lợi hại!”
Nàng nhéo má thằng bé: “Sợ kh?”
Liễu Hằng lắc đầu: “Kh sợ! Hằng nhi là nam t.ử hán mà! Sau này lớn lên đệ cũng sẽ bảo vệ mọi !”
Thân hình nhỏ bé cố sức ưỡn thẳng lưng, cốt để tr cao hơn, cao hơn một chút.
Tống thị nén lại nỗi sợ hãi trong lòng, đỡ Liễu Tề chậm rãi tới bên cạnh nàng.
“Tuế Tuế, thực ra cũng kh cần g.i.ế.c ta... Dù đó cũng là một mạng ...”
Liễu Tuế chằm chằm vào mắt Tống thị, đến mức bà ngượng ngùng cúi đầu xuống.
“Mẫu thân, thời loạn lạc này, nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với bản thân! biết hôm nay bọn chúng muốn làm gì kh?”
Tống thị khẽ lắc đầu, khóe mắt ửng đỏ.
Liễu Tuế một tay bế bổng Liễu An đang trốn sau lưng mẹ.
“Bọn chúng muốn ăn thịt đệ đệ và ! cảm th khó chấp nhận ư? Nhưng hiện thực khắc nghiệt là thế đó! Nơi đây kh còn là kinh thành nữa!! Mẫu thân!!”
Tống thị mặt mày kinh ngạc, sợ hãi lùi lại vài bước, chỉ cảm th trái tim như sắp nhảy ra khỏi cổ họng.
Lão Trấn Quốc C thở dài một hơi, chắp tay sau lưng chậm rãi tới.
“Nha đầu nói đúng, nơi đây kh còn là kinh thành nữa! Nhà ta họ Liễu một lòng trung liệt, trên kh thẹn với trời, dưới kh thẹn với đất! Nhà họ Liễu kh sinh ra kẻ vô dụng! Cũng kh cần kẻ nhu nhược!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.