Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nữ Ma Y Thời Hiện Đại Xuyên Thành Ác Bá Một Phương

Chương 70: Đã chọn một người, chết cũng không hối hận

Chương trước Chương sau

Liễu Tuế vẻ mặt khó tin của Cảnh Chiêu Thần, khóe môi bất giác cong lên, còn kiêu ngạo hếch cằm với .

" đừng quên bên cạnh ta còn Giang Ngọc, cơm cũng kh ăn trắng, sức mạnh như trâu, một y liền khiêng về !"

Giang Ngọc đang rúc bên cửa sổ nghe trộm nghe vậy, quả thực dở khóc dở cười, còn chưa kịp nghe chủ nhân nói gì đã quay lưng bỏ chạy.

Cảnh Chiêu Thần nghẹn họng, khóe môi khẽ mấp máy.

ta nói, trộm trong nhà khó phòng, một kẻ là ám vệ của , một là nữ nhân yêu thương, còn gì mà tr luận nữa!

Liễu Bình rót trà nóng cho mỗi , cười đến nỗi miệng ngoác ra gần tới mang tai.

"Đừng nói, sức lực của Giang Ngọc thường thật sự kh sánh bằng, khiêng bàn thì đơn giản như trở bàn tay, lần trước một y khuân cái nồi đồng kia mà mặt kh đỏ, hơi kh thở."

Liễu Tuế khẽ ho khan hai tiếng, Liễu Bình khó hiểu nàng.

"Cái nồi đó còn nặng hơn cái bàn này nhiều! Chẳng hai chúng ta đều kh nhấc nổi ?"

Liễu Tuế tức nghẹn.

Nhị thúc ngốc này, trộm nồi là chuyện quang vinh ?

Hơn nữa, vừa đang nói chuyện cái bàn, lại tự vạch áo cho xem lưng !

Cảnh Chiêu Thần thần sắc hờ hững, "Thảo nào đầu bếp cứ than vãn là thiếu mất kha khá đồ, nhất thời kh thể nấu nướng được."

Liễu Tuế dùng sức chớp mắt hai cái, "Vậy m hôm trước ăn gì? Tổng kh thể cứ đói mãi được?"

Nàng cười vô tội và thuần lương, Cảnh Chiêu Thần nghiến răng sau.

"Bản vương là đến Thành Thủ Phủ ăn chực cơm!!"

Liễu Tuế "ồ" một tiếng, vô tư vỗ vỗ vai , tr chẳng khác gì đệ tốt.

"Đầu bếp nhà họ là chuyên được mang từ Giang Nam về, tay nghề tinh xảo, kh kém gì ngự trù, quả là phúc !"

Cảnh Chiêu Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, "Tuế Tuế, nàng vì cứ chọc giận Phùng Thiên Kỳ? chăng nàng th chỗ nào kh ổn?"

Liễu Tuế ngẩn ra, ánh mắt liếc sang tổ phụ đang nhắm mắt tĩnh tâm bên cạnh.

Th kh ý định giúp đỡ , cũng kh ngăn cản nàng bày tỏ suy nghĩ, Liễu Tuế đành g giọng.

"Chỉ là thử thăm dò một chút, vẫn chưa thể xác định, Ninh An chỉ lớn như vậy, nhưng lại thường 'thần long th đầu kh th đuôi', kh th kỳ lạ ?"

Cảnh Chiêu Thần cười nàng, kh tiếp lời, chỉ chờ nàng tiếp tục nói.

Hôm nay Liễu Tuế vốn dĩ kh định ra ngoài, trên mặt cũng kh cố tình ngụy trang, ánh nến chập chờn, in bóng trên làn da như ngọc của nàng, đẹp đến nỗi khiến Cảnh Chiêu Thần nhất thời chút ngẩn ngơ.

"Điểm tâm hôm nay mang tới, dùng kh là c thức của ta, tìm khắp Ninh An cũng kh thể mua được sữa tươi và tô lạc (kem sữa) tươi mới!"

Lão Trấn Quốc C mở mắt, những món ểm tâm đó, nàng thậm chí còn chưa nếm đã biết bên trong thêm vào những gì?

"Điểm tâm hẳn kh là Tạ Phu nhân cho đưa tới, hơn nữa loại ểm tâm thêm nguyên liệu này, giá kh hề rẻ, ở Ninh An căn bản kh ai sẽ mua."

Cảnh Chiêu Thần nghe xong lời này của nàng, trên gương mặt lạnh lẽo lại càng thêm vài phần hàn ý.

"Thời tiết này, ở Kinh thành thể ăn nổi sữa tươi cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, cho dù Tạ gia giàu đến m, nhưng một số thứ kh tiền là mua được."

Thời đại này bò quý, huống hồ là sữa tươi, hoàng gia bãi chăn nuôi bò sữa chuyên biệt, trừ hoàng gia và thân vương, những khác đều kh được chia phần.

Cũng kh biết Phùng Thiên Kỳ l thứ này từ đâu ra, đã biết khứu giác của nàng vượt trội hơn thường, là cố ý thăm dò hay mượn cơ hội này truyền đạt tin tức gì chăng?

Huống chi, địch ý của Phùng Thiên Kỳ đối với Cảnh Chiêu Thần đến một cách vô duyên vô cớ, nàng đã hỏi qua tổ phụ, hai này trước đây căn bản kh hề bất kỳ giao thiệp nào.

Chẳng lẽ Liễu Huyền thật sự chưa c.h.ế.t?

Vậy Phùng Thiên Kỳ khả năng là của ......

Những ều Liễu Tuế thể nghĩ tới, Cảnh Chiêu Thần sớm đã đoán được, hai họ đều ngầm hiểu ý nhau.

Giờ đây, lập trường của họ mới là nhất quán, nhất định tìm th Bình Dương Quân trước một bước, bằng kh cho dù năm đó họ đại nạn kh c.h.ế.t, nếu bị của Thái t.ử và Hoàng đế tìm th trước, cuối cùng cũng khó thoát khỏi cái c.h.ế.t!

Liễu Tuế và Cảnh Chiêu Thần liếc nhau, ăn ý chuyển sang chuyện khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nu-ma-y-thoi-hien-dai-xuyen-th-ac-ba-mot-phuong/chuong-70-da-chon-mot-nguoi-chet-cung-khong-hoi-han.html.]

" cần bản vương cùng nàng đến Thành Thủ Phủ một chuyến? một số việc đặt ra ánh sáng thì tốt hơn."

Liễu Tuế thở dài, nam nhân này quá bá đạo , đây là muốn Phùng Thiên Kỳ hoàn toàn c.h.ế.t tâm ?

Tuy nhiên, thái độ của nàng luôn dứt khoát, đã kh thích thì kh cần dây dưa, mang lại hy vọng hão huyền cho khác.

"Dùng xong bữa tối , giờ còn sớm, màn kịch hay vẫn chưa khai màn."

Cảnh Chiêu Thần kh hề phản đối, lười biếng tựa vào cửa sổ, ngón tay thon dài trắng nõn chậm rãi nghiền nát trà, cho vào ấm.

Hơi nước lượn lờ, hương trà thoang thoảng.

Mái tóc đen của bu lỏng, l mày th thoát, thỉnh thoảng ngước lên Liễu Tuế một cái.

"Biết nàng thích trà này, bản vương đặc biệt mang theo một ít đến đây."

cười khẽ một tiếng, "Còn trúng thứ gì trong vương phủ, ngày sau cứ quang minh chính đại l là được."

Liễu Tuế tiếp l trà đưa, nhấp một ngụm, "Ba chúng ta quả thật là quang minh chính đại vào từ cửa chính, khi ra hộ vệ cũng kh cản......"

Cảnh Chiêu Thần im lặng thở dài.

Lão Trấn Quốc C chằm chằm vào hơi nóng bốc lên từ chén trà, kh biết đang suy nghĩ ều gì.

Liễu lão phu nhân chậm rãi đứng dậy, "Tuế nha đầu, thứ này kh cần xử lý ?"

Liễu Tuế vỗ trán, nhét chén trà vào tay Cảnh Chiêu Thần.

"Xem ta này, lại quên mất chúng nó! Tối nay chúng ta ăn cua cay, làm thêm chút bánh bao nhân trứng cua nữa..... Chậc chậc, chỉ nghĩ thôi đã th đói !"

Liễu An chép chép miệng nhỏ, đôi mắt đen như hạt nho chăm chú vào chiếc giỏ đựng những con cua tr vẻ hơi đáng sợ.

"Đại tỷ, thứ này thể ăn ngon ?"

Liễu Tuế đã xách giỏ trúc ra ngoài, "Tuyệt đối thể thơm lừng cả lưỡi An nhi của chúng ta, Nhị thúc mau tới phụ ta một tay! Hằng nhi vào phòng đọc sách ."

Liễu Bình liếc Cảnh Chiêu Thần đang nhàn nhã pha trà, "Ngươi quả là biết hưởng th nhàn, ăn chực từ bữa sáng đến bữa tối! Chi bằng dùng luôn cả bữa khuya cho tiện việc!"

Cảnh Chiêu Thần nở một nụ cười chân thành với Liễu Bình.

"Nếu đã như vậy, Chiêu nhi xin đa tạ nhị thúc đã thịnh tình mời!"

Liễu Bình, ".......??"

này đúng là giỏi 'nương theo cành mà leo', trước đây chẳng th vô liêm sỉ đến vậy!

Mọi lần lượt rời , ai về phòng n, Lão Trấn Quốc C ra bên ngoài vài lần.

"Nếu con thật sự tìm được Bình Dương Quân, thể hứa với ta bảo vệ an toàn cho họ kh?"

Cảnh Chiêu Thần ngước mắt lên, thu lại nụ cười, trịnh trọng đứng dậy đáp lời.

"Ta kh dám đảm bảo quá nhiều, nhưng sẽ dốc hết sức lực bảo vệ sự chu toàn của họ!"

Lão Trấn Quốc C nhẹ nhàng đặt chén trà đã nguội lạnh xuống bàn.

"Tính cách của con ta hiểu rõ hơn ai hết, được câu nói này của con, ta yên tâm ."

"Tổ phụ, vẫn kh tin tưởng ta ?"

Lão Trấn Quốc C trầm mặc một lúc, l mày nhíu lại thành một nút thắt c.h.ế.t.

"Kh kh tin, mà vì chuyện này quá hệ trọng, kh thể kh cẩn thận, bao nhiêu năm qua, chưa từng liên lạc với chúng ta một lần nào, nhưng ta vẫn cảm th còn sống."

Cảnh Chiêu Thần yên lặng lắng nghe từng lời Lão Trấn Quốc C nói, thần sắc của , mười phần thì chín phần là thật sự kh biết tung tích của Bình Dương Quân.

"Tiểu tử, con đã chọn Tuế nha đầu thì tuyệt đối kh được phụ nàng, con cũng đã th tính cách của nàng bây giờ , nếu ều gì che giấu, nàng tuyệt đối kh thể tha thứ."

Cảnh Chiêu Thần phủi cặn trà trên đầu ngón tay, cung kính hành lễ của bậc vãn bối.

"Đã chọn một , c.h.ế.t cũng kh hối hận!"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...